Phòng Huyền Tảo cũng mỉm cười nhìn Từ Thế Tích, “Không biết Từ tướng quân vì sao bật cười?”
Từ Thế Tích lại cười nói: “Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện cười”.
“Ồ… không biết ta có vinh hạnh cùng Từ tướng quân cùng nghe câu chuyện đó hay không?”
Từ Thế Tích cười nói: “Đương nhiên là có thể, trước đây có người đi ở trên đường… đột nhiên bị té ngã”.
Hắn sau khi nói xong thì ngồi xuống, một lúc lâu cũng không nói gì, Phòng Huyền Tảo không nhịn được hỏi, “Sau đó?”
“Không có sau đó gì cả” Từ Thế Tích thản nhiên nói: “Đây là chuyện cười mà ta kể đó”.
Phòng Huyền Tảo sửng sốt một hồi lâu, “Chuyện cười mà Từ tướng quân kể quả nhiên là buồn cười”.
Miệng hắn nhếch lên, muốn nở nụ cười, nhưng sắc mặt thoạt nhìn so với khóc còn muốn khó coi hơn. Từ Thế Tích nâng chung trà lên nói: “Thế sự vốn là như thế, một người cảm thấy là chuyện buồn cười, có người cảm thấy bình thản, có người lại cảm thấy nhàm chán, còn có người nghe xong chỉ muốn khóc rống lên một hồi. Cũng như là người uống nước, nóng lạnh tự biết. Phòng tiên sinh, bây giờ ngươi có thể đem ý đồ đến đây nói ra được rồi”.
Hắn thái độ không nóng không lạnh, Phòng Huyền Tảo cũng không giận, “Ta nghĩ với sự thông minh của Từ tướng quân, đương nhiên sẽ biết ta tới để làm cái gì”.
Từ Thế Tích nhìn về phía chân của hắn, lạnh nhạt hỏi, “Ngươi chẳng phải tới tìm ta để trị chân sao?”
Phòng Huyền Tảo nâng chung trà lên, nhấp một ngụm trà, khi ngẩng đầu lên lại tươi cười đầy mặt, “Lúc trước bất quá chỉ là hiểu lầm, cũng mong Từ tướng quân không nên đểở trong lòng”.
Từ Thế Tích gật đầu, “Nếu là hiểu lầm, như vậy xóa bỏ là được rồi. Dù sao hiện tại chống gậy cũng không phải là ta”.
“Hình như Từ tướng quân đối với ta vẫn có chút địch ý?” Phòng Huyền Tảo hỏi.
Từ Thế Tích gật đầu, “Phòng tiên sinh nói nãy giờ tuy nhiều, nhưng lời này mới là chính xác nhất. Thử hỏi ngươi nếu ở nhà, có người uy hiếp cha của ngươi tới, uy hiếp bắt ngươi mở cửa, đoạt châu báu tài bảo của ngươi, ngươi có thể cho rằng hắn có ý tốt không?”
Phòng Huyền Tảo biết hắn đang nói về chuyện uy hiếp Từ Cái, đánh lén Tương Dương. Hắn cho dù da mặt dày, nhưng cũng có chút đỏ lên, “Từ tướng quân thật biết kể chuyện cười”.
Từ Thế Tích ngửa mặt lên trời cười ha hả, “Tốt lắm, chuyện cười đều kể nói xong, có thể nói chính sự”.
Phòng Huyền Tảo ánh mắt lóe lên, “Tiêu tướng quân không có ở đây sao?”
“Có”.
“Vậy người vì sao không có đi ra?” Phòng Huyền Tảo hỏi.
“Tướng quân không muốn gặp ngươi” Từ Thế Tích trả lời thẳng. Hắn khi đi ra là đã không có ý định xem sắc mặt của Phòng Huyền Tảo. Nên lại cấp cho Phòng Huyền Tảo một đáp án lạnh như băng.
Không muốn gặp ngươi đương nhiên cũng là một lý do, hơn nữa là lý do trực tiếp nhất. Nếu là Vương Bá Đương ở đây, quá nửa là sẽ vung quyền lên, nếu là Đan Hùng Tín đến, thì đã sớm xấu hổ mà đi, nhưng Phòng Huyền Tảo lại vẫn tươi cười đầy mặt, “Ta hiểu tâm tình của Tiêu tướng quân, cũng hiểu sự bất mãn của Từ tướng quân. Nhưng ta dù sao cũng mang theo thành ý đi gặp hai vị tướng quân”.
“Ta chỉ thấy ngươi mang theo hai cây gậy chống tới đây” Từ Thế Tích nhìn Phòng Huyền Tảo từ trên xuống dưới.
Phòng Huyền Tảo rốt cuộc thở dài một hơi, biết nói như vậy nữa, có nói đến sang năm cũng không thấy được đáp án. Ho nhẹ một tiếng, Phòng Huyền Tảo trầm giọng nói: “Hôm nay Dương Quảng hôn quân vô đạo, đào kênh đào, phạt Cao Lệ, làm cho dân chúng không thể sinh sống, thiên hạ đại loạn. Túng khánh nam sơn chi trúc, thư tội vị cùng ; quyết đông hải chi ba, lưu ác nan tẫn… (viết hết trúc Nam Sơn cũng không hết tội, rửa cả nước Biển Đông cũng không sạch mùi)”
Từ Thế Tích cắt lời nói: “Phòng tiên sinh, thứ cho ta tầm mắt ngắn ngủi, xem không được quá xa, Dương Quảng có tội cùng chúng ta tranh đoạt thiên hạ thì có quan hệ như thế nào?”
Phòng Huyền Tảo trầm giọng nói: “Dương Quảng tội ác ngập trời, khó mà ghi hết tội, Từ tướng quân vốn là nghĩa sĩ Ngõa Cương, hợp sức cùng Ngõa Cương. Hôm nay mặc dù quy thuận Tiêu tướng quân, cũng nên cùng đánh Đông Đô, lật đổ bạo chánh, trả lại cho dân chúng trong thiên hạ sự an bình”.
“Bồ Sơn Công suy nghĩ như thế sao?” Từ Thế Tích tò mò hỏi.
Phòng Huyền Tảo gật đầu, “Đương nhiên là như thế, nếu không tại sao phái ta đến đây cùng Tiêu tướng quân, Từ tướng quân giải hòa?”
“Ồ, ta chỉ nghĩ ngươi tới để hạ chiến thư chứ” Từ Thế Tích lạnh nhạt nói: “Bồ Sơn Công lấy đạp đổ Tùy triều bạo chánh làm mục đích, bản thân là niềm hy vọng của dân chúng trong thiên hạ, thật làm cho người ta khâm phục vạn phần. Nhưng hắn lấy Đông Đô thì thôi đi, lại còn phái thủ hạ đến lấy An Lục, Hoài An, thẳng bức Nghĩa Dương, Tương Dương, đoạt chiếm địa bàn của nghĩa cùng nghĩa cử, bực cử chỉ nhân nghĩa này, thật sự làm cho chúng ta trong lòng lo sợ”.
Phòng Huyền Tảo nghiêm mặt nói: “Thật ra Mạnh Nhượng, Hác Hiếu Đức uy hiếp Nghĩa Dương An Lục, thật sự cũng không phải là ý của Bồ Sơn Công. Bồ Sơn Công sau khi biết được việc này, lập tức phái thủ hạ triệu tập hai người nọ quay trở về, lại cho ta trong đêm chạy tới đây, đến đây nhận lỗi, cũng mong Từ tướng quân cùng Tiêu tướng quân đại nhân đại lượng, không so đo”.
Từ Thế Tích tiếng thở dài, “Chúng ta sao dám so đo? Chỉ cần mỗi ngày khẩn cầu người khác đừng tới tấn công là tốt rồi. Phòng tiên sinh nếu xin lỗi thì ta cũng cảm thấy thư thái. Nếu không có việc gì, ta còn có chuyện cần xử lý” Hắn nói xong đứng dậy, Phòng Huyền Tảo vội vàng nói: “Từ tướng quân xin dừng bước, ta còn có chuyện khác cần thương lượng. Thật ra Bồ Sơn Công lần này cho ta đến đây, là muốn Tương Dương xuất ra một nhánh nghĩa quân, cùng lấy Đông Đô”.
Từ Thế Tích xoay người lại, “Vậy Đông Đô long ý chỉ có một cái, là cho Bồ Sơn Công hay là cấp cho Tiêu tướng quân?”
“Cái này…” Phòng Huyền Tảo âm thầm cau mày, một bụng buồn phiền.
Từ Thế Tích trầm giọng nói: “Phiền Phòng tiên sinh quay về nói lại cho Bồ Sơn Công, chúng ta đối với Đông Đô cũng không hứng thú. Chúng ta chỉ kinh doanh nhỏ, cũng không thể chịu nổi sóng gió lớn, nghĩa cử Đông Đô này hay là làm phiền Bồ Sơn Công vất vả đi”.
“Vậy… Bồ Sơn Công còn nói, mọi người đều là lấy lật đổ hôn quân bạo chánh làm mục tiêu, trước đây đều là hiểu lầm, chúng ta lúc này lấy đại cuộc làm trọng, không bằng tạm hoãn giao binh có được không?”
Từ Thế Tích nở nụ cười, “Thì ra Phòng tiên sinh lại đây vốn đã định ước hưu binh, việc gì phải nói nhiều như vậy, sao không đi thẳng vào vấn đề?”
Phòng Huyền Tảo cũng mỉm cười nói: “Vậy cũng là do ta thất sách, bất quá nói muộn còn hơn không nói, không biết Từ tướng quân đối với chuyện hưu binh ý kiến như thế nào?”
“Còn không biết sách lược hưu binh của Bồ Sơn Công như thế nào?” Từ Thế Tích thật ra cũng có hứng thú.
Phòng Huyền Tảo mỉm cười nói: “Hôm nay thiên hạ đại loạn, tất cả các quận huyền vốn là vật vô chủ, ai có khả năng thì được. Bồ Sơn Công không muốn cùng Từ tướng quân khởi xung đột nữa, không biết như vậy có được hay không. Chúng ta lấy Hào thủy, Hoài Thủy làm giới hạn, Hào Thủy lấy đông, Hoài Thủy lấy bắc là của Ngõa Cương. Hào Thủy lấy tây, Hoài Thủy lấy nam, Từ tướng quân muốn làm gì thì làm. Như vậy mà nói, Hoài An tính là địa giới Ngõa Cương, mà An Lục tất cả thuộc về Từ tướng quân, Tiêu tướng quân. Không biết ý của Từ tướng quân như thế nào?”
Hắn nói tính ra cũng công bình, Từ Thế Tích chăm chú suy nghĩ một chút, “Như thế rất tốt, chỉ cần Ngõa Cương không qua Hoài Thủy, Hào Thủy. Ta sẽ không tấn công Ngõa Cương”.
Phòng Huyền Tảo trước mắt sáng ngời, “Từ tướng quân nhất ngôn cửu đỉnh, ta tin ngươi, đã như vậy, chúng ta một lời đã định…”
“Chờ một chút,” Từ Thế Tích vội vàng ngăn lại nói: “Ta có thể lập minh thệ, nhưng nếu quân của Ngõa Cương qua Hoài Thủy thì sao?”
Phòng Huyền Tảo nghiêm mặt nói: “Bồ Sơn Công nhân nghĩa hơn người, cũng nhất ngôn cửu đỉnh. Ngươi và ta hôm nay ước định, Đông Đô còn chưa đổ, nếu vi phạm lời thề này, người thần đều cùng tức giận”.
Từ Thế Tích mỉm cười nói: “Đã như vậy, thì xem như một lời đã định! Làm phiền Phòng tiên sinh quay về báo lại cho Bồ Sơn Công, mong nhớ kỹ minh thệ hôm nay, ân oán ngày xưa cứ như vậy mà cho qua”.
Phòng Huyền Tảo gật mạnh đầu, “Như thế là tốt nhất! Từ tướng quân có phong độ Đại tướng, không kể hiềm khích trước kia, tại hạ bội phục!”
Tiêu Bố Y mặc kệ Phòng Huyền Tảo cùng TừThế Tích thề kết minh như thế nào. Hắn lập tức trước đi tìm đám người Biển Bức. Đối với bọn họ mà nói, loại minh thệ này cùng với súc miệng cũng không có khác nhau nhiều lắm. Có đôi khi, tạm thời kết minh bất quá là vì kéo dài sự chuẩn bị cho ngày sau mà thôi.
Có lẽ càng chuẩn xác mà nói, loại hòa đàm này coi như là một loại giao phong cùng thử dò xét, trinh sát hoặc làm cho mê muội.
Tiêu Bố Y thông báo đám người Biển bức dẫn nhân thủ đi Đông Đô trước, Tiêu Bố Y lúc này mới đi tìm nữ tử kiếm pháp cực kỳ cao kia. Gõ gõ cửa phòng, trong phòng truyền đến thanh âm phụ nữ như nước, “Cứ vào”.
Tiêu Bố Y đẩy cửa tiến vào, lúc này mới phát hiện cửa phòng không có khóa, nữ tử áo đen vẫn che mặt, chỉ lộ ra hai mắt thần quang trầm tĩnh, đang khoanh chân ngồi ở trên giường.
Nữ tử đều không giống nhau, Bùi Minh Thúy làm cho người ta có cảm giác cô đơn, nữ tử này làm cho người ta lại cảm giác lạnh nhạt.
Bùi Minh Thúy có rất nhiều bận tâm, nữ tử này lại dường như cái gì cũng không đểở trong lòng.
Nhìn thấy Tiêu Bố Y tiến vào, nữ tử áo đen thậm chí không có ngẩng đầu, cũng không hỏi, chỉ im lặng chờ Tiêu Bố Y lên tiếng.
“Không biết Thiên thư có từng ghi lại bước tiếp theo của ta sẽ làm cái gì không?” Tiêu Bố Y nhìn xung quanh, phát hiện phòng phi thường đơn giản, có lẽ cho dù là phòng của Đạo Tín cũng không có gì hơn được phòng này.
Tiêu Bố Y vì cái liên tưởng này cảm thấy buồn cười, nhưng cũng cố nhịn lại nụ cười không cho xuất ra.
Nữ tử áo đen trả lời rất ngắn gọn, “Không biết!”
“Ồ, Thiên thư cũng có chuyện không biết sao?” Tiêu Bố Y tìm chuyện để nói.
Nữ tử áo đen thấp giọng nói: “Không phải Thiên thư không biết, mà là ta không biết”.
Tiêu Bố Y nở nụ cười, “Nhưng ta biết bản thân bước tiếp theo muốn làm cái gì!” Nữ tử áo đen trầm mặc, Tiêu Bố Y chỉ có thể nói tiếp: “Ta muốn đi Đông Đô, đi làm Hữu kiêu vệ Đại tướng quân, không biết cô có thể đi cùng ta hay không?”
Nữ tử áo đen không có hỏi nguyên do, chỉ không chút do dự nói: “Ta đi”.
“Tốt lắm, mong cô thu thập hành trang, chúng ta sau giờ ngọ xuất phát” Tiêu Bố Y khi đi tới cửa, chợt ngừng lại, “Ta còn chưa biết tên của cô, không biết hôm nay có thể biết được không?”
Nữ tử áo đen một hồi lâu mới nói: “Cái tên ăn cơm trắng cũng hay, ta thích nó”.
Tiêu Bố Y bất đắc dĩ nhún vai, đẩy cửa đi ra ngoài, nữ tử áo đen đi xuống giường, chuẩn bị hành trang. Động tác của nàng không nhanh không chậm, nhưng trong mắt lại có sự cổ quái, lẩm bẩm nói: “Thật ra ta cũng muốn biết tên của ta…”
Viên Lam biết đến Đông Đô chỉ có Tiêu Bố Y cùng nữ tử áo đen, cũng không kinh ngạc, thậm chí hỏi cũng không hỏi một câu.
Viên Xảo Hề biết Tiêu Bố Y muốn đi Đông Đô, rất là lo lắng, nàng từ Vĩnh Tu đến Tương Dương, cùng Tiêu Bố Y bất quá gặp nhau chỉ ngắn ngủi, thấy hắn bận rộn chỉ hận không thể giúp đỡ, chỉ có thể yên lặng tiễn hắn rời Tương Dương, không hề thẹn thùng nữa, chỉ có sự lo lắng.
Ba người Tiêu Bố Y đi thuyền thuận Hào Thủy, sau đó mới chuyển sang đi ngựa. Tiêu Bố Y biết Bùi Minh Thúy thân thể suy yếu, sợ Bùi Minh Thúy vất vả, cũng không nóng nảy đi nhanh, nếu không lấy tốc độ của hắn, ngày đi ngàn dậm, đêm đi tám trăm, một ngày đêm là tới được Đông Đô.
Bùi Minh Thúy cũng không cấp bách, hoàn toàn y theo Tiêu Bố Y an bài, dọc theo đường đi cũng chỉ có trầm mặc rất nhiều, hình như rất có tâm sự.
Tiêu Bố Y trong trí nhớ, đồng hành một đường với Bùi Minh Thúy chỉ có lần này, hồi tưởng lại năm đó sự hào sảng nhiệt tình khi mới gặp gỡở Mã ấp, cứ như là mới ngày hôm qua, trong lòng chua xót, muốn an ủi, cũng không biết bắt đầu từ nơi đâu.
Có lẽ có đôi khi, làm như không biết gì chính là sự an ủi tốt nhất.
Nam Dương, Tương Thành các quận cũng là phía đông Hào Thủy, phía bắc Hoài Thủy, cũng xem như là địa giới Ngõa Cương, dọc theo đường đi đạo phỉ vô số, hung hãn ngang ngược, cướp bóc cưỡng hiếp, không chỗ nào mà không thấy! Nhìn thấy ba người đơn độc, khó tránh khỏi có kẻ đui mù có chủ ý đi lại tấn công ba người.
Nhưng chỉ là mấy tặc phỉ tầm thường, làm sao mà Tiêu Bố Y đặt ở trong mắt. Dọc theo đường đi Tiêu Bố Y ra tay mấy lần, đánh cho đạo phỉ kêu cha gọi mẹ, cuống quít cầu xin tha thứ.
Dưới sự nhiệt tình tiếp đãi của đạo phỉ ven đường, ba người rốt cuộc đã chạy tới Đông Đô.
Nhìn thấy tường thành cao vút hùng tráng ở phía trước, nghe Lạc Thủy lẳng lặng trôi qua, nhìn về ngọn núi nguy nga ở nơi xa, Tiêu Bố Y có loại cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Đây là thiên cổ danh đô, đến tột cùng là người nào làm chủ? Hành trình đến Đông Đô lần này, là hung hay lành?
Bùi Minh Thúy một khắc khi trông thấy Đông Đô, rốt cuộc mở miệng hỏi một câu, “Tiêu Bố Y, nếu như có thể lựa chọn lại một lần nữa, ngươi có lựa chọn cùng ta quen biết hay không?”
Tiêu Bố Y chợt mờ mịt trong chốc lát, không biết đáp lại như thế nào, Bùi Minh Thúy lại vung roi giục ngựa chạy về phía trước, chỉ là trong nháy mắt khi quay đầu lại, không biết là ảo giác hay là nước sông ánh lên, Tiêu Bố Y nhìn thấy trong khóe mắt Bùi Minh Thúy, lóe lên ánh lệ quang!