Gia Khánh nói với thiên binh thiên tướng:
“Những tên này dám xâm nhập vào Thiên giới. Đã đến lúc cho chúng thấy sức mạnh của thiên binh thiên tướng của Thiên giới ra sao rồi. Các ngươi đừng khiến Thiên tử phải thất vọng. Minh Nghĩa sẽ chỉ đạo quân lính giết chết đám người to gan này.”
Thiên binh thiên tướng dĩ nhiên nhận ra Gia Khánh. Ai mà không biết đến vị thần phán xét tài ba, chỉ đứng thứ hai sau Huyết Yêu đâu chứ. Họ mừng là hai đại thần đều có mặt tại đây: Gia Khánh và Thanh Trì Minh Nghĩa. Họ biết mình không cô đơn khi chống trả đám người phản tặc này, chính vì vậy máu nóng bắt đầu sục sôi và họ trở nên hiếu chiến đến kỳ lạ. Họ bắt đầu trở nên hung hăng, vung kiếm vô cùng chắc tay vào đám người tấn công mình.
Tịnh Đan và Gia Khánh vừa mới nhận ra nhau. Họ trao nhau một ánh mắt đầy sát khí. Có thể thấy ai trong hai người cũng muốn kết liễu đối phương.
Gia Khánh bắt đầu nói trước:
“Ta nghĩ chúng ta cần một nơi riêng tư. Ngươi không muốn chúng ta ôn lại chuyện cũ tại đây đâu nhỉ?”
Gia Khánh ý muốn hai người tách ra khỏi đám người khác, đi đến một nơi khá xa với cổng thiên giới. Gia Khánh tạm thời giao lại cho Minh Nghĩa quản lý mọi chuyện tại đây, còn mình phải giải quyết cái tên đáng gườm nhất là Tịnh Đan.
Tịnh Đan cũng không muốn ai làm phiền trận chiến của gã và Gia Khánh. Việc y kéo gã rời đi rất đúng ý của gã. Xem ra chính y cũng giống như gã, cũng muốn trả mối hận năm xưa. Hôm nay nếu không phải ngày chết của y thì chính là ngày chết của gã. Gã lập tức rượt theo Gia Khánh sát nút.
Tịnh Tân, cái gã đầu hói, hừng hực lửa dung nham đang dùng ánh mắt soi mói Minh Nghĩa. Bởi vì Minh Nghĩa có vẻ là người mạnh nhất trong đám người con lại, y nghĩ Minh Nghĩa chính là cái tên đã vượt qua biển lửa của mình. Vì thế gã đến trước mặt Minh Nghĩa ra đòn trước.
Tịnh Tân hét lớn:
“Ngươi cũng khá lắm khi vượt qua được thử thách biển lửa của ta.”
Nhưng Nhất Uy lướt tới đứng trước mặt gã, cậu đã rút thanh kiếm Kim Quy ra từ lúc nào không ai hay biết cả. Chỉ thấy cậu chắn trước mặt Minh Nghĩa, ném ánh mắt lạnh lùng vào mặt tên đầu hói Tịnh Tân. Cậu nói thẳng thừng:
“Tôi mới là người mà ông cần tìm. Người vượt qua biển lửa của ông là tôi.”
Tịnh Tân nhíu mày, rõ là đang âm thầm kinh ngạc. Gã nào có ngờ người vượt qua thử thách của gã lại chỉ là một thằng nhóc bé tý. Gã nhớ lại những gì mà Quý Nhậm nói về đám nhóc con người của Huyết Yêu, họ không phải là người tầm thường. Thế thì gã sẽ không bao giờ chỉ nhìn mặt mà đánh giá năng lực của thằng bé. Chỉ là gã không biết nên dùng toàn bộ sức mạnh chỉ vì giết một thằng bé hay không. Liệu có thật sự cần thiết giết một đứa chỉ vừa mới lớn hay không đây. Gã ném cho cậu một ánh mắt khinh bỉ rành rành.
Nhất Uy ghét ánh mắt xem thường của Tịnh Tân. Cậu có thể không thể thắng gã thật, nhưng cũng đừng hòng chiếm được tiện nghi gay nghĩ rằng có thể bước qua xác của cậu. Nhất Uy cho dù có chết cũng phải khiến gã đầu hói bị thương.
Thanh Kiếm của Nhất Uy phát ra lửa. Tịnh Tân tấn công trước. Vuc khí của gã là một cây phất trần màu đỏ đầy dung nham. Gã vung mạnh tay về phía Nhất Uy và cậu cũng bắt đầu đòn tấn công của mình. Cậu cùng Tịnh Tân bắt đầu trận chiến rực lửa.
Tịnh Mẫn bắt chước Tịnh Tân, y cũng muốn bắt đầu trận chiến ngay bây giờ. Y không vòng vo mà hỏi thẳng, tránh sự nhầm lẫn không đáng có:
“Người đã vượt qua dòng sông băng của ta là ai? Ta muốn cùng người đó đấu lại một trận.”
Linh Đàm bước ra phía trước. Gã đang cảm thấy khí thế bừng bừng, gã nói:
“Là ta.”
Tịnh Mẫn cho rằng một thuồng luồng tinh vốn dĩ không thể nào vượt qua thử thách của mình. Y đánh giá Linh Đàm một cách cẩn thận, giống như y đang cố tìm ra điểm khác người của thuồng luồng tinh là gì.
Linh Đàm cười lớn:
“Muốn biết ta đã vượt qua thử thách của ngươi thế nào, sai không thử đấu một trận đi.”
“Vừa đúng ý ta.”
Rất nhanh Linh Đàm cũng Tịnh Mẫn đã rơi vào trận chiến riêng của mình. Nào còn nhớ những gì Quý Nhậm dặn dò đâu, cũng chẳng ai rảnh rỗi đến giúp Quý Nhậm một tay nữa.
Tịnh Ngôn bất đắc dĩ nhìn người có khả năng chiến đấu với mình là ai. Nó thấy họ cũng không lớn tuổi hơn nó là bao. Hay cô gái kia là người sẽ chiến đấu với nó (nó đang nhìn chằm chằm Tiểu Bạch, đang suy tính điều gì đó trong đầu).
Vô Ảnh đoán một trong hai kẻ: Kẻ có khuôn mặt trang điểm lòe loẹt và tên nhóc tì này là chủ nhân của dòng sông đầm lầy trong thử thách của anh. Anh đang thầm lạy trời phật không phải thằng nhóc tí ti kia. Nếu anh thua một tên nhóc thì anh rất mất mặt, mà nếu thắng nó anh cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm. Đang phân vân không biết có nên chiến đấu với Tịnh Uyển hay không thì Tiểu Bạch đứng bên cạnh anh nói lớn:
“Em sẽ đấu với thằng nhóc trạt tuổi em.”
Vô Ảnh nhe răng cười, đưa tay xoa đầu Tiểu Bạch. Rõ ràng nó vừa cứu anh một trận trông thấy. Vậy thì còn lại là gã đàn ông ẻo lả Tịnh Uyển kia. Anh phải chặn ả lại, không cho ả đến gặp chủ nhân của mình.
Vô Ảnh suy nghĩ không biết nên gọi tên đàn ông trang điểm lòe loẹt kia là gì. Nếu xem ả là đàn ông thì ả có bực mình lắm không. Sau cùng, anh quyết định xem tên ấy là một cô nương mà nói luôn:
“Nè cô em, cô em sẽ không đi đâu cả.”
Tịnh Uyển quả thật muốn rời xa cuộc chiến giữa đám người này và người của ả. Ả muốn đến gặp chủ nhân, muốn đưa cho ngài ấy một vũ khí tối thượng. Nhưng rõ ràng ả phải giết chết Vô Ảnh thì mới đến chổ chủ nhân được.
Rút cuộc đám thuộc hạ cấp cao của Quý Nhậm bị nhóm người của Huyết Yêu dành nhau tất cả, Minh Nghĩa không còn ai để chiến đấu cả. Gã có vẻ không vui. Còn Tịnh Uyên như vừa bị ai làm cho toàn thân đau nhức, khuôn mặt ngờ nghệch rất không cam tâm tình nguyện đánh với Vô Ảnh. Nghĩ xem, kế hoạch của chủ nhân cuối cùng vẫn bị đám người này từng bước phá đám.