Đã qua nửa trận, tỷ số hai bên vẫn là 0-0. Đường Tiểu Đông tuyệt không lo lắng. Chỉ là, loại cảm giác bồn chồn không yên trong lòng lại vô cùng mạnh mẽ, khiến hắn không khỏI lo lắng cho hành động của đám người Tần Thì Phong. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
An Bình, vốn là một trấn khá lớn, cùng Trường An và Tây Nam kết hợp thành ba địa điểm trọng yếu.
Thương đội của Vương gia sau khi nghỉ ngơi một thời gian ngắn tại trấn An Bình, lại tiếp tục lên đường.
Bởi vì liên tiếp xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hộ vệ bảo tiêu của thương đội này đều đề cao cảnh giác, khi rời xa An Bình đều nhất tề rút đao kiếm khỏi vỏ. Đồng thời còn trang bị cả diệp thuẫn, trường cung đề phòng bất trắc.
Trên quan đạo, người buôn bán qua lại nối dài không dứt, không ít người kết thành đội ngũ mà đi. Mọi người cùng hỗ trợ nhau ứng chiến, ít nhiều cũng có cảm giác an toàn.
Sau một ngày đi đường, người kiệt sức, ngựa hết hơi, lối rẽ phía trước có một khách điếm, mọi người đều vào đó nghỉ chân.
Lại tiếp tục đi về phía trước hơn hai mươi dặm sẽ đến thành Khánh An, cho dù đi chậm, trước khi mặt trời lặn cũng có thể tới nơi.
Nói là tiểu điếm, kỳ thực chỉ là trên bãi đất trống ven đường dựng tạm một túp lều nhỏ che mưa nắng mà thôi.
Trong bãi đất bằng phẳng, bày ra hơn mười cái bàn, vậy là có thể thành một tiểu điếm giản dị.
Tuy rằng đơn sơ, nhưng do vị trí thuận tiện, cũng thu hút được khá nhiều thương đội đi đường, sinh ý vô cùng thịnh vượng.
Trong căn phòng làm bằng cây cỏ đang ngồi không ít khách nhân, có người ăn cơm, uống rượu, cũng có người uống trà, túm năm tụm ba thành từng nhóm nói chuyện phiếm.
Thương đội của Vương gia cũng dừng lại nghỉ ngơi. Hộ vệ bảo chiêu xuống ngựa, nhanh nhẹn tiến vào trong nghỉ ngơi.
Tiểu nhị ân cần châm cho mỗi người một ly trà giải khát, sau đó bưng tới mấy mâm rượu và thức ăn.
Thời đại này, mọi người đều ưa thích uống rượu. Nam nhân cũng xem rượu là phương tiện giải khát. Anh hùng hảo hán bước chân vào giang hồ càng uống chén rượu lớn, ăn miếng thịt lớn.
Lĩnh đội của Vương gia lúc này chính là người mà Vương Ngạo Phong vô cùng nể trọng, Công Tôn Diễm.
Khuôn mặt hắn gầy gò, hai mắt thỉnh thoảng lóe ra quang mang lạnh lẽo, dưới cằm là chòm râu ba chỏm khá dài, người ta ấn tượng là người ổn trọng, giỏi giang.
Nghe nói Thất Xích Thanh Phong chưởng của hắn đã luyện tới xuất thần nhập hóa, trong Vương phủ không mấy người có thể địch lại.
Hắn sải bước tiến vào nhà cỏ, ánh mắt lạnh lùng đảo quả từng người, sau đó mới ngồi xuống ghế.
Đúng lúc này, lại có năm kỵ sĩ chạy tới. Ba nam hai nữ nhảy xuống chiến mã, đi tới nhà cỏ.
Trong số đó, một nữ tử mặc lan sam có khí chất xuất trần thoát tục, khiến người khác nhìn vào có cảm giác bị khuynh đảo, nhất thời như ngừng thở.
Tay trái nàng dắt theo một nữ đồng vô cùng khả ái, cùng ngồi xuống một chiếc bàn trống.
Điếm tiểu nhị ân cần bước lên chào hỏi.
– Tỷ tỷ, thúc thúc béo kia không ở đây sao?
Nữ đồng lắc lắc tay nữ tử lan sam, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi.
Nữ tử lan sam ngẩn ra, quay đầu nhìn ông chủ đang ngồi trước quầy.
Ông chủ là một lão giả cao gầy, hai mắt đang híp lại, bộ dáng như đang mệt mỏi buồn ngủ.
Nữ tử lan sam khẽ chau mày, vẻ mặt có chút cổ quái.
Công Tôn Diễm bưng bát rượu đang định uống, nghe nữ đồng nói như vậy, trong lòng đột nhiên cảnh giác, buông bát rượu, theo bản năng nhìn về phía quầy.
Biểu tình cổ quái trên mặt nữ tử lan sam làm hắn khẽ nhíu mày, đưa tay ngăn cản thủ hạ đang chuẩn bị ăn cơm uống rượu.
Công Tôn Diễm đứng lên, bước về phía chưởng quầy.
Mới đi được phân nửa, lại nghe phía sau truyền đến âm thanh quái dị, hắn vội vàng nhìn lại, không khỏi hoảng sợ biến sắc.