Diệp tâm Hoả giọng vang như sấm, đập vào tai đau nhức.
Quá đáng sợt Âm thanh này tựa như có thể xuyên qua trái tim của mỗi một con người ở đây, khiến cho máu cũng dâng trào.
“Nếu đã tiếp nhận lời khiêu chiến của tôi, vậy sao lại rụt đầu rụt cổ, không dám hiện thân!”
Giọng Diệp tâm Hoả rất lớn, rõ ràng là cố ý muốn cho tất cả mọi người đều nghe được.
Giang Ninh không dám ứng chiến!
“Chắc chắn là hắn không dám đến”
“Đến tìm chết? Đổi lại là anh thì anh có đến không?”
“Đồ hèn nhát, Giang Ninh là đồ hèn, còn cho rằng hắn thực sự dám nhận lời cơ, chắc sợ chạy trốn rồi”
Những người xung quanh bàn luận sôi nổi, khinh bỉ miệt thị, không nể nang chút nào.
Hôm nay không cần biết Giang Ninh có đến hay không, kết cục đã định sẵn rồi.
Hắn đến, nhất định phải chết!
Hắn không đến, vậy thì thanh danh vùng đất cấm Đông Hải hôm nay sẽ bị Diệp Tâm Hải nghiền nát triệt để.
Diệp Tâm Hoả chắp hai tay sau lưng, tựa như một cây cột sừng sững, mặc kệ gió biển thổi tung vạt áo, phần phật từng chập.
“Giang Ninh!”
Ông lại gào to: “Thời gian ước định đến rồi, nếu như cậu không ra, vậy coi như cậu nhận thua!”
“Người nhận thua sẽ không còn đường sống!”
Trong thư khiêu chiến viết rõ ràng, sống chết có số! Nhất định phải phân rõ sống chết!”
“Ông vội đi chết vậy sao?”
Bỗng nhiên, có một giọng nói vang lên.
Là giọng của Giang Ninh!
Tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu lại theo hướng phát ra âm thanh.
Giang Ninh đang bước đến, thong dong nhàn nhã tựa như không phải đến để tham gia quyết đấu sinh tử, mà là ra vườn hoa sau nhà tản bộ.
Hắn còn dám nói những lời như vậy, ngông cưồng quá rồi đấy?
Nghe được giọng nói, Diệp tâm Hoả híp mát lại, nhìn Giang Ninh đang ở nơi không xa đẳng kia, thấy hắn cước bộ bình tĩnh, nhịp thở đều đặn, âm thâm đánh giá thực lực của Giang Ninh.
Xem có vẻ chẳng ra làm sao cả.
Cho dù là so với Tàn Kiếm, cũng yếu hơn rất nhiều.
Lại còn dám nhận thư khiêu chiến của ông, không tự lượng sức.
“Giọng điệu kiêu căng thật!”
Diệp Tâm Hoả hừ lạnh: “Nhưng có kiêu căng thế nào, thực lực không ra gì thì cũng chỉ còn con đường chết!”
Giang Ninh bước đến trung tâm, nhìn Diệp Tâm Hoả, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.
Hắn bỗng cười: “Dựa vào ông! Cũng được coi là cao thủ?
Nhà họ La nuôi một người chỉ có nhiêu đây thực lực, tôi có hơi thất vọng”
Truyện đang ra khá nhỏ giọt, rất mong các bạn thông cảm. Team sẽ cố gắng up ngay khi có thẻ. Trong thời gian chờ đợi team giới thiệu bạn đọc xem thêm một truyện hay tương tự Chế Tạo Hào Môn ra nhiều chương mỗi ngày.Team chúc cả nhà vui khỏe.