Từ Đường Nhiên nhấc tay một chi trường thương xuất hiện trên tay, đột nhiên đâm lên trên không, ầm ầm vang đội, một mảng lớn đất đá rơi xuống. Y biết rõ bởi tu vi của Vưu U, y căn bản đi không được thừa cơ phát ra động tình nhắc nhở mấy người Nguyên Công.
Gần như đồng thời Từ Đường Nhiên mượn đất đá bay tán loạn nhanh chóng phóng lên trời ý đồ phá địa mà đi.
Bạch! Vưu U đột nhiên nghiêng đầu hất lên, tóc dài đột nhiên hình thành lần nữa, một nửa tóc dài như mưa tên bắn ra, lập tức xuyên qua đất đá.
Tóc lại hất lên, lôi ra một người từ trong đống đất đá bay tán loạn. Từ Đường Nhiên phảng phất bị mái tóc dài màu tím kia đâm cho thủng lỗ chỗ, trên người có thể nói khắp nơi đều là máu, cả người lập tức tàn tật, trường thương trong tay rơi leng keng xuống đất, trong khoảng khắc cả người đã bị kéo đến trước mặt Vưu U.. đã mất đi năng lực phản kháng, miệng mở lớn thở hổn hển, miệng mũi toát ra đầy máu, hai mắt mở to nhìn chằm chằm Vưu U.
Ầm Ầm, bên ngoài thông đạo, tiếng chém giết kịch liệt truyền đến.
Oành… Một gã Vưu tộc bị đánh bay đất đã ngã trên mặt đất thổ huyết. Mấy người Nguyên Công đã như sét đánh lôi đình giết vào, mỗi người mặc chiến giáp cuồng sát một trận, vây công Vưu tộc nhao nhao ngã xuống đất, ngăn không được mấy người dắt tay nhau xung phong liều chết, núi địa chấn, động đất tùy thời muốn sụp xuống.
– Dừng tay cho ta.
Vưu U quát lạnh một tiếng, vây công Vưu tộc lập tức lui xuống ngã trên đất dần dần hiện nguyên hình Hắc Xà.
Không có trở ngại, mấy người Nguyên Công nhanh chóng cầm đao thương xâm nhập ý đồ cứu người.
Vưu U duỗi tay ra, năm ngón tay khóa cổ họng Từ Đường Nhiên lại:
– Dám động một cái thử nhìn một chút.
Mấy người Nguyên Công nhất thời sợ ném chuột vỡ bình Nguyên Công nhanh chóng xuất ra sao linh liên hệ với Miêu Nghị.
Từ Đường Nhiên vẻ mặt dữ tợn cuống họng khàn khàn tức giận nói:
– Ta chính là mệnh quan thiên đình, tiện nhân, cô thật to gan!
Vưu U lạnh nhạt một tiếng, lập tức vọt tới mấy người bắt Từ Đường Nhiên ấn xuống đất đao thương gác trên cổ Từ Đường Nhiên.
Những sợi tóc dài cũng rút ra khỏi người Từ Đường Nhiên. Từ Đường Nhiên đau đến mức kêu rên một hồi, bị kéo lên sau nghiến răng nghiến lợi nói:
– Tiện nhân, đừng rơi vào tay ta, nếu không ta cho ngươi hối hận đầu thai sai rồi.
Ba! Vưu U trở tay là một cái tát thanh thúy vang dội.
Đánh khiến Từ Dường phun ra một ngụm máu tươi, tính cả mấy cái răng cũng vung ra, Từ Đường Nhiên ngất đi tại chỗ.
Nguyên Công liên hệ với Miêu Nghị dĩ nhiên đạt được chỉ thị của Miêu Nghị, hết thảy phải bảo vệ tính mạng của Từ Đường Nhiên là điều kiện tiên quyết.
Thu sao linh lại, Nguyên Công trầm giọng nói:
– Chúng ta với Vưu tộc các ngươi không oán không thù. Vì sao như thế?
Vưu U nói:
– Mạo danh đến đây gạt mẹ con bọn ta, lại đang giết đệ tử Vưu tộc, còn dám nói không thù không oán?
Nguyên công nói:
– Có lời gì trước tiên thả người rồi nói sau. Nơi này là địa bàn của Vưu tộc các ngươi, cũng không đến mức sợ chúng ta chạy chứ?
Vưu U hất cằm:
– Còn cần phải nói gì sao? Muốn tôi thả người không khó, hôm nay việc này phủ Đô thông U Minh các ngươi nhất định phải cho ta một cách nói.
Nguyên Công nói:
– Ngươi muốn nói gì?
Vưu U nói:
– Ngươi là người nào, có thể đại diện cho Đô Thống phủ U Minh sao?
Nguyên Công nói:
– Ta chính là Đại thống lĩnh U Minh Đô thống phủ Nguyên Công, Đô Thống đại nhân của chúng ta đã trao quyền cho ta, có chuyện gì có thể nói với ta.