Mặc dù Mạnh Hàn dưới sự giúp đỡ của sủng vật ma pháp vẫn không biết được người này đi tới bằng cách nào.Cuối cùng sau khi hắn đứng ở chỗ đó một lúc, Mạnh Hàn mới phát hiện rasự khác thường. Mà lúc kia đây, Francis và Mạnh Hàn đã nói tới sự kiệntiết lộ tin tức lần này.
Hiện tại trong thờiđiểm mẫn cảm này, đột nhiên có một cao thủ âm thầm xuất hiện ở trong lữ quán nơi Mạnh Hàn ở lại. Ngoại trừ người của Tinh Linh Tộc ra, Mạnh Hàn tạm thời vẫn không nghĩ ra được còn có khả năng nào lớn hơn nữa.
Đương nhiên, nói không chừng hắn cũng có thể là cao thủ sát bên cạnh bệ hạ Đại Công.
Nhưng bất kể hắn là người của phương nào, Mạnh Hàn cần phải có một lý do có thể khiến đối phương tạm thời không động thủ trước.
Cho nên, Mạnh Hàn ở trước mặt Francis, gần như không giữ lại nói ra chuyệntơ lụa là do mình và Tinh Linh Tộc hợp tác. Nếu như là người của TinhLinh Tộc, sau khi nghe đến tin tức kia, chắc hẳn sẽ cho Mạnh Hàn một cơhội giải thích. Còn nếu là người của bệ hạ Đại Công, như vậy càng đơngiản hơn. Một khi biết được hắn chết bất kỳ ai cũng không đoạt được sảnnghiệp tơ lụa, như vậy còn ai muốn lập tức động thủ nữa.
Thậm chí Mạnh Hàn còn nghi ngờ, rất có khả năng cao thủ này chính là người củabệ hạ Đại Công, tới nơi này để giả mạo làm người của Tinh Linh Tộc diệtkhẩu tất cả mọi người bên cạnh mình. Như vậy hắn có thể danh chính ngônthuận tiếp nhận lãnh địa và sản nghiệp của mình.
Cho dù Tinh Linh Tộc cường thế hơn nữa, cũng không có khả năng sáng sớm hôm nay mớinhận được tin tức, buổi chiều đã từ trong rừng rậm Tinh Linh tới đâychứ? Phải biết rằng, từ rừng rậm Tinh Linh đến thành bảo cự thạch, nhanh nhất cũng cần phải mất lộ trình hơn hai mươi ngày.
– Điều này cũng không có gì kỳ quái.
Đối với phản ứng kinh ngạc của cao thủ kia, Mạnh Hàn tỏ ra vô cùng bìnhthường. Nếu như đối phương không lập tức động thủ, cũng nói rõ khổ tâmcủa mình lúc nãy rốt cuộc đã có tác dụng. Chí ít đối phương sẽ cho mình một cơ hội nói chuyện giải thích. Sau khi nhận thức được điều này,giọng nói của Mạnh Hàn không còn khẩn trương nữa:
– Tuy rằngngươi che giấu rất tốt, nhưng con người của ta rất mẫn cảm. Trời sinhcó thể phát hiện một ít ý niệm bất lợi đối với ta.
Lời nói nàythuần túy chỉ là đang nói hươu nói vượn, nhưng Mạnh Hàn cũng không thểnào ăn ngay nói thật được. Dù sao đi nữa có thể lừa gạt được là được.
Không ngờ, sau khi đối phương nghe xong, lại không còn tỏ ra kinh ngạc nữa, nói:
– Không trách được ngươi có thể thoát chết dưới tay của một Đại Kiếm Sư đỉnh phong. Điều này cũng không phải không có đạo lý.
Cho tới bây giờ, đối phương vẫn duy trì trạng thái không chút để ý. Thậmchí hai tay hắn còn không từng chạm qua bội kiếm của mình một lần nào.Rõ ràng, đối phương có sự tự tin cường đại đối với thực lực của hắn. Hơn nữa từ a những lời hắn vừa nói có thể suy đoán được, nói không chừnghắn đã vượt qua Đại Kiếm Sư đỉnh phong.
Vượt qua Đại Kiếm Sư đỉnh phong, chính là Kiếm Thánh, hoặc là Kiếm Thần. Kiếm Thần sẽ không buồnchán đến mức đi đối phó với một ma pháp học đồ nho nhỏ. Như vậy, rất cóthể chính là một vị Kiếm Thánh. Một Kiếm Thánh có thể đứng ở giữa sângần Mạnh Hàn mà không bị Mạnh Hàn và người ở bên cạnh phát hiện, cũngkhông phải là chuyện gì đáng để ngạc nhiên.
– Ta thấy, chúng ta vẫn nên vào trong phòng nói chuyện đi!
Mạnh Hàn đưa tay ra hiệu mời:
– Đứng ở trong sân, thật sự có vẻ rất thất lễ.
Kiếm Thánh trong suy đoán của Mạnh Hàn không hề từ chối lời mời của MạnhHàn. Ngược lại hắn còn đi theo Mạnh Hàn, tiến vào trong gian phòng củaMạnh Hàn. Đương nhiên đó là nơi lữ quán cung cấp tiếp khách. Nhìn thấyđộng tác của hắn ung dung không vội, ngoại trừ nói rõ hắn căn bản khôngsợ Mạnh Hàn có bất kỳ hành vi mờ ám nào ra, không còn gì khác.
– Ngài đến vì chuyện của hai vị nữ sĩ Tinh Linh sao?
Sau khi ngồi xuống, Mạnh Hàn liền đi thẳng vào vấn đề hỏi:
– Có thể biểu lộ thân phận rõ ràng một chút được không?
– Có thể!
Đối phương lập tức một lời đáp ứng. Ngay sau đó hắn lại bổ sung một câu:
– Cũng để cho ngươi chết được rõ ràng một chút.