Đáng tiếc, Giang Nghĩa không có mặt.
Nhưng không sao, Giang Nghĩa không có ở đây, vợ anh, ba mẹ vợ anh đều ở đây, sỉ nhục họ cũng như sỉ nhục Giang Nghĩa rồi.
Từ Thông muốn xả hết mối hận trước đây lên người người nhà Giang Nghĩa.
Đợi Giang Nghĩa quay về nhìn thấy dáng vẻ ấm ức của người nhà, nhất định vừa vội vừa tức, lại còn chả có cách gì.
Vừa nghĩ tới đây, Từ Thông liền cảm thấy hưng phấn trong lòng.
Vương Chí Vinh đương nhiên biết con rể ông ta muốn làm gì, giơ tay lấy chiếc hộp sang, mở ra, bên trong đặt một chiếc đĩa CD cũ.
Mọi người đều sững sốt.
Chiếc đĩa CD này rất cũ, vừa bẩn vừa nát, là đồ của thế kỷ trước.
Cái quỷ này bây giờ còn có người xài sao?
Hơn nữa nó cũng chỉ mười mấy hai mươi nghìn một hộp, lấy ra được sao?
Đinh Nhị Tiến cười: “Từ Thông, cậu không phải thu nhập một năm mấy tỷ sao? Sao vậy, tặng ba vợ chỉ tặng hộp CD? Hơi bủn xỉn đi?”
Mặt Vương Chí Vinh khó coi, không biết con rể đang làm trò gì.
Từ Thông cười ha hả, mở app điện thoại, mở đài radio, nói: “Ba, đĩa CD này lúc còn trẻ ba thích nghe nhất, trong đó đều là những bài ba thích nhất. Vào ngày bỏ cũ đón mới như hôm nay, ba tùy ý chút, chỉ cần là bài ba chọn, con sẽ kêu nhà đài phát cho ba nghe.”
“Không chỉ ba nghe thấy, mọi người trên toàn quốc đều có thể nghe thấy.”
“Ba, để mọi người cùng ‘chúc phúc’ cho ba đi.”
Vương Chí Vinh mặt mày như nở hoa, thì ra là có ý này!
Ông ta ho một tiếng, cầm đĩa lên, tùy tiện chọn một bài – Hai con bướm
“Bài này lúc ba còn trẻ rất nổi, phố lớn ngõ nhỏ đều phát.”
“Chọn bài này đi, ba thích nghe.”
Từ Thông gật đầu: “Vâng, con sẽ phát bài này cho ba.”
Nói xong, anh ta lập tức gọi điện thoại cho nhà đài, không tới một phút, trong radio đã phát bài ca từng nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ này.