Bố Lôi Địch đã lâu không gặp Hàn Phong, cảm thụ được khí tức khác biệt trên người hắn, không khỏi cười nói:
– Cừ thật, dĩ nhiên đã đạt được Thiên giai, trước đây vẫn quá coi thương ngươi rồi.
Thấy Bố Lôi Địch đang bị trọng thương, Hàn Phong móc ra từ trong lòng một viên địch tâm tán, đưa cho Bố Lôi Địch, sau đó nói:
– Nuốt nó vào, cái này dùng để hóa giải thương thế của ngươi.
– Tiểu tử, hiện tại cần phải làm gì, để lão đầu tử ta giải quyết bọn chúng luôn chứ?
Thanh âm Lý Thần không lớn nhưng cũng đủ cho mấy người Minh Khấp nghe.
Cả bốn người vẫn đặt lực chú ý lên người Hàn Phong, lúc này nghe được ngữ khí cuồng vọng của Lý Thần, ánh mắt mới chuyển dời liền người hắn.
Chẳng qua vừa nhìn lại càng khiến mấy người thêm nhăn mặt.
– Khí tức thật mạnh, so với bất kỳ người nào ở đây đều mạnh hơn.
Lão giả mặc ma y nhìn lên Lý Thần, lẩm bẩm nói.
Ba người còn lại sắc mặt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Bất quá lúc này Hàn Phong tiến về phía trước hai bước, đầu tiên nhìn mọi người Huyền Thiên Tông ở phía sau, gật đầu hướng về đám người Lâm Nguyệt và Trầm Ngọc, lúc này Tiêu Linh đang ở sát cạnh bọn họ, thì thầm trao đổi gì đó với Trầm Ngọc.
Lập tức, Hàn Phong đưa ánh mắt dời tới một trưởng lão đang nâng đỡ Huyền Cơ Tử, người sau cũng nhìn lại hắn rồi lộ ra một bộ cười khổ.
Hàn Phong thoáng cân nhắc, phát hiện khí tức trên người Huyền Cơ Tử tuy rằng mười phần yếu ớt nhưng vẫn thuộc về khí tức của cường giả Thiên giai, trong lòng nhất thời vui vẻ.
Tiếp theo, dùng nhãn thần ra hiệu cho mọi người yên tâm, Hàn Phong quay đầu lại, chậm rãi quét mắt nhìn vài gã cường giả Thiên giai và cả đoàn người từ những thế lực bất đồng phía sau bọn họ.
Sau khi hết toàn bộ, hắn mới mở miệng nói:
– Hôm nay các ngươi đã tới, vậy đều lưu lại nơi này cho ta.
– Khẩu khí thật lớn, tiểu tử, tuy rằng không biết ngươi đã tới cấp bậc nào trong cường giả Thiên giai nhưng bên này chúng ta cũng không chỉ có bốn người, người phải lưu lại chính là các ngươi.
Minh Khấp nhìn chằm chằm Hàn Phong, cất giọng âm tàn nói.
Minh Khấp nói xong liền nhìn về phía đoàn người, hai lão giả vẫn đứng sau lưng Diệp Hạo Thiên tùy thời hành động cũng lắc mình đi tới bên cạnh bốn người.
Như vậy, cường giả Thiên giai bên phía Minh Khấp trong nhát mắt tăng lên thành sáu người, mà bên này Hàn Phong cũng chỉ có ba người, cộng thêm cả Bố Lôi Địch bị thụ thương.
Lúc này, Diệp Hạo Thiên cũng từ trong chấn động hồi tỉnh lại.
Sau khi khôi phục tỉnh táo, Diệp Hạo Thiên cũng hiểu thế cuộc trước mắt, tựa hồ đối với bọn họ không phải mười phần có lợi, vì vậy Diệp Hạo Thiên liền lạnh giọng nói:
– Vây lấy bốn người bọn họ, còn lại đoàn người chúng ta trước tiên giải quyết những người còn lại trong Huyền Thiên Tông.
Chủ ý này của Diệp Hạo Thiên có thể nói là thâm độc đến cực điểm, hắn tính toán mặc dù không thể tru diệt bốn người Hàn Phong nên muốn thừa dịp bọn họ bị sáu người Minh Khấp bao vây, trước chém giết hết người Huyền Thiên Tông.
Cứ như vậy, mặc dù bốn người Hàn Phong không chết, Huyền Thiên Tông trên danh nghĩa cũng chẳng còn.
Minh Khấp nghe được hiệu lệnh của Hạo Thiên, trong nháy mắt liền hiểu ra ý tứ của hắn, lập tức lĩnh hội rồi đánh mắt ra hiệu cho những người bên cạnh.
Mà ở phía đối diện, Hàn Phong nghe được lời Hạo Thiên, biểu tình cũng hơi trầm xuống.
Khi mọi người ở đây đang muốn ùa lên, từ trên núi bất ngờ truyền đến một tiếng rống giận dữ cuồng bạo vô cùng.
Ngay sau đó, một tia sáng màu trắng theo thanh âm nhanh chóng từ trên đỉnh núi chạy gấp xuống.
Theo bóng thân ảnh màu trắng dần dần tiếp cận, nhất thời một cỗ khí tức tràn ngập uy nghiêm và bạo lệ ập về phía mọi người.
Đạo khí tức cuồng bạo như phô thiên cái địa không tới bao lâu đã bao phủ toàn bộ đỉnh núi.
Bất kể là đệ tử Huyền Thiên Tông hay nhóm người Diệp Hạo Thiên cũng bị cỗ khí tức đột nhiên xuất hiện này khiến giật mình kinh ngạc.
Duy nhất chỉ có Hàn Phong, khi hắn quay đầu lại thấy bóng hình màu trắng, đầu tiên là sửng sốt, đợi cho hắn nhìn rõ được hình dạng thân ảnh, trong lòng liền có chút sáng tỏ.
Mà thân ảnh màu trắng noãn dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, trong chớp mắt đã đi tới trước mặt Lăng Phong, nhưng thân ảnh màu trắng vẫn không dừng động tác, trái lại lao thẳng Hàn Phong!
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 306: Cường thế trở về