Địa điểm quyết chiến ở trên một hòn đảo nhỏ bên ngoài cảng, từ sớm đám người Anh Cẩu đã chuẩn bị hết thảy.
Bọn họ không cấm người tiến lại gần, thậm chí còn cung cấp không ít thuyền nhỏ, chở những người muốn xem quyết chiến.
Nhất là những kẻ đến từ Phương Bắc, mỗi người năm trăm nghìn tiền vé thuyền.
“Chết đến nơi rồi còn muốn tranh thủ kiếm tiền!”
“Hừ! Ông mày tự mình chèo thuyền đi không được sao?”
“Năm trăm nghìn! Sao bọn mày không đi cướp luôn đi?”
Anh Cẩu không thèm để ý, năm trăm nghìn một tấm vé, không mua lại còn định đi xem đại ca ra tay?
Đại ca tao lên sân khấu thì vé có thể thấp được sao?
Giang Ninh còn chưa chết, không ai dám gây chuyện ở Đông Hải, đám anh Cẩu chả nể nang ai cả.
Vì để xem Giang Ninh bị Diệp Tâm Hoả giết chết, những người này nhịn, móc tiền ra, anh Cẩu liền vứt cho chúng một tấm vé viết tay, để bọn họ lên thuyền, tiến thẳng đến đảo nhỏ.
Nhìn theo từng con thuyền chở người ta đi, Anh Cẩu bảođàn em đếm, gật đầu bảo: “Được rồi, chỉ phí lọc nước ô nhiễm ở thành Đông đã đủ rồi, chặn cửa ngõ, không cho ai lại gần!”
“Anh Cẩu, vậy lúc chúng quay về thì sao?”
“Hơ hợ, thì vé đắt hơn chứ sao, một người một triệu, khu phía nam vẫn còn mấy dòng sông đang đợi kia, còn thiếu chút tiền”
Không chịu nhả tiền, vậy thì cứ ở trên đảo đón năm mới đi.
Lúc này, Trên hòn đảo nhỏ đã được dọn sạch một khoảnh đất trống bằng phẳng, người đứng chen chúc tứ phía.
Gió biển gào thét, thổi mạnh đến nỗi khiến cho những người đó không mở nổi mắt, nhưng không có ai rời đi, chỉ lặng lẽ đợi khoảnh khắc Giang Ninh chết.
“Sao còn chưa đến?”
“Mẹ ơi, lạnh chết mất! Sao Diệp tâm Hoả lại chọn nơi khỉ ho cò gáy này!”
“Bên kia có bán áo bông, một trăm nghìn một cái, đúng là phường ăn cướp!”
Có người liên mồm chửi tục trong đám người, người cũng sắp chết đến nơi rồi, lại còn muốn kiếm tiền, đợi Giang Ninh chết thì số tiền này chúng mày giữ được chắc?
Còn chưa cầm nóng tay thì đã phải nôn ra hết!
“Đến rồi! Diệp tâm Hoả đến rồi! Thuyền nhà họ La kìa!”
Bỗng nhiên có người hét lên.
Ở đằng xa, một chiếc du thuyền đang lao đến như tên bắn, đứng ở mũi thuyền là Diệp Tâm Hoả, giống như một cây trụ cột sừng sững.
Ông ta đứng đó tựa như đóng đinh ở đầu thuyền, mặc kệ gió mạnh táp qua cũng không lay động chút nào.
Đây mới là cao thủ võ đạo chân chính!
Giang Ninh chết chắc!