Tiểu Cầu dừng trên mi tâm của Huyền Thụy Lâm khoảng một phút sau đó liền nhảy xuống phi về ống tay của Hàn Băng. Khi Tiểu Cầu rời đi, tiếng đối thủ đang há to miệng gào thét đột nhiên im bặt, cả người mồ hôi đầm đìa, sắc mặt đỏ lên một cách bất thường, từ trong miệng y đột nhiên trào ra một đống chất lỏng đen xì hôi thối.
“Hộc… khụ khụ khụ…” Huyền Thụy Lâm sau khi ói ra một đống chất nhầy ghê tởm xong, sắc mặt liền khôi phục lại như bình thường, máu trên người chảy ra cũng trở lại thành màu đỏ tươi diễm lệ. Ngay lúc y còn chưa kịp phản ứng, một cước phong đã đá tới trực tiếp đạp y xuống khỏi lôi đài.
“….” Huyền Thụy Lâm.
“….” Mọi người chứng kiến.
“….” Tô Quân nhìn hành động không chút nể mặt đối thủ của Hàn Băng, khóe miệng hơi kéo rút một chút, sau liền giả vờ ho khan hai tiếng nhắc nhở vị sư đệ trên lôi đài.
“A à, người… người thắng cuộc ở trận đấu lôi đài lần thứ bảy, đại hiệp sở hữu thẻ trúc kí hiệu hai giành chiến thắng.”
Nghe xong tuyên bố, Hàn Băng liền bước xuống khỏi lôi đài đi về phía Tư Đồ Vũ Thiên. Bởi vì lôi đài bị thiệt hại nặng nề nên trận đấu tiếp theo được chuyển qua lôi đài bên cạnh, vũ khí bị gãy của Huyền Thụy Lâm cũng bị một đệ tử dọn dẹp mang đi, tiện thể cũng mang luôn cả hắc ma thạch khảm trên chuôi kiếm đi.
“Băng Nhi giỏi quá, vi phu biết nàng sẽ thắng mà.” Mỗ nam nhân ôm Hàn Băng vào lòng xong liền vui vẻ khen ngợi, bàn tay không chút nhàn rỗi mà xoa xoa đầu nàng. Ngay khi Tư Đồ Vũ Thiên còn muốn nói thêm vài câu tình tứ, đột nhiên một giọng nói chen ngang cắt đứt lời của hắn.
“Nữ hiệp… cô nương, chuyện vừa nãy, cảm tạ nàng.” Huyền Thụy Lâm nhìn Hàn Băng đứng bên cạnh một nam nhân đeo mặt nạ, giữ đúng lễ tiết mà cúi đầu.
“Ra là đại hoàng tử của Vân Tinh quốc, không ngờ một trữ vương tương lai lại sẵn sàng từ bỏ ngôi vị hoàng đế để tham gia một cuộc thi nhỏ bé như này.” Bị cắt ngang, mỗ nam nhân không chút dè chừng mà bày ra một bộ mặt khó chịu.
“… Không phải tông chủ của Thánh Diện tông môn cũng như vậy sao?” Huyền Thụy Lâm bình tĩnh nhìn Tư Đồ Vũ Thiên một cái, sau đó lại nhìn về phía Hàn Băng. “Cô nương, ta có thể cùng nàng nói chuyện riêng một chút được không?”
“Thái tử có chuyện gì cứ nói ở đây là được.” Hàn Băng nhìn mỗ nam nhân ăn giấm đến chua lè ở bên cạnh, lắc đầu từ chối.
Huyền Thụy Lâm nhìn Tư Đồ Vũ Thiên rồi nhìn nàng một hồi, cuối cùng vẫn cắn răng nói ra mục đích của bản thân. “Linh sủng vừa rồi của cô nương, không biết có tiện cho ta nhìn một chút được không? Sau khi được nó… chữa trị, ta cảm giác cơ thể rất thoải mái. Nói thật, ta tham gia cuộc thi đấu này chủ yếu là vì muốn tìm cách giải quyết bệnh trạng đó chứ hoàn toàn không muốn đi tới Linh Pháp đảo gì đó.”
Hàn Băng không tỏ vẻ gì với lời nói của y, chậm rãi lôi Tiểu Cầu đang rúc trong tay áo nàng ăn hạt điều không biết chộp từ đâu tới ra. Huyền Thụy Lâm nhìn chằm chằm vào linh sủng nhỏ xíu trên tay nàng, nhỏ giọng hỏi thử. “Linh sủng này có thể nghe hiểu tiếng người phải không? Ta có điều mạo phạm nhưng nàng có thể bán nó cho ta không?”
“Đây không phải linh sủng của ta, ta và nó không có khế ước ràng buộc.” Hàn Băng lắc đầu.
“Vậy…” vậy có nghĩa là y dụ dỗ được linh sủng này đi theo cũng không ảnh hưởng gì đến vị cô nương này đúng không? “Tiểu linh thú, ngươi đi theo ta được không?”
Tiểu Cầu khinh thường nhìn nam nhân trước mắt một cái, trực tiếp quay mông hướng mặt y, hai tay nhỏ xíu phía trước ôm hạt điều tiếp tục gặm cắn. Huyền Thụy Lâm không ngờ tính cách linh sủng cao ngạo như thế, khuôn mặt bình tĩnh thoáng hiện lên sự lúng túng.
“Ha hả, đường đường là một đại hoàng tử vậy mà lại đi dụ dỗ một linh sủng của người khác, mặt đúng là không phải dày bình thường.” Tư Đồ Vũ Thiên đứng ở bên cạnh vui vẻ chen một câu đâm chọc đối phương.
“….”
“Ta có biết một chút y thuật, nếu hoàng tử không chê, ta có thể chuẩn trị cho ngài một chút.” Hàn Băng từ sau khi hắc khí trên người Huyền Thụy Lâm biến mất đã không còn cảm giác bài xích ghét bỏ y nữa, có lẽ cái cảm giác đó là do nàng phản ứng với hắc ma thạch.
“Vậy làm phiền cô nương rồi.”
Trận đấu cuối cùng đang diễn ra cực kỳ quyết liệt, sau khi trận đấu kết thúc những người bị đánh bại sẽ phải rời khỏi nơi này ngay lập tức nên ba người không có thời gian tìm chỗ để chậm rãi đàm phán, Hàn Băng cho Tiểu Cầu vào lại bên trong tay áo, lấy ra một tấm khăn lụa trải lên cổ tay Huyền Thụy Lâm rồi bình tĩnh bắt mạch, linh khí cũng từ vị trí tiếp xúc nhẹ nhàng tiến vào kiểm tra cơ thể đối phương.
Bên trong cơ thể Huyền Thụy Lâm, các cơ quan nội tạng đang trong tình trạng suy kiệt vì hoạt động quá sức, đặc biệt là phần tim cùng dạ dày có dấu hiệu suy thoái trầm trọng. Hàn Băng thầm chuẩn đoán những tình trạng này của y là do hắc ma thạch gây lên, có lẽ là hắc khí xâm nhập bòn rút đi chất dinh dưỡng của ký chủ rồi nuôi bản thân, đồng thời tạo ra ảo giác cho ký chủ rằng y vẫn rất khỏe mạnh không hề suy yếu một chút nào.
Chậm rãi nói lại tình huống bên trong cơ thể cho bệnh nhân nghe, Hàn Băng nhắc nhở y chú ý uống nhiều thuốc bổ, bồi bổ cơ thể, hạn chế các loại vận động mạnh mẽ kịch liệt, thậm chí vấn đề phòng the có thể giảm thiểu đi thì càng tốt. Bởi vì các chất độc hại do hắc ma thạch đã được Tiểu Cầu cưỡng chế phân tách ra nên chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian, Huyền Thụy Lâm chắc chắn sẽ khỏe lại.