Càng làm cho nàng hoảng sợ chính là chuyện phía sau. “Niệm Hạ” đi vòng quanh nàng vài vòng, sau đó xoay người nhẹ nhàng, hóa thành bộ dạng của nàng trong nháy mắt ngay trước mặt nàng.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân mơ hồ. Diêm Tu nhanh chóng thu Cầm phi vào trong vòng tay trừ vật lách mình đi vào hậu điện.
Bạch Phượng Hoàng, cũng nhanh chóng ngồi xuống, mười ngón tay thon dài bắt đầu gảy đàn, tạo ra âm thanh vô cùng ưu mỹ.
Diêm Tu núp ở trong hậu điện nghiêng đầu ra nhìn, thực sự không ngờ Bạch Phượng Hoàng đàn rất hay.
Cửa điện được đẩy ra nhẹ nhàng, người tới không ai khác chính là Ngưng Xuân.
Ánh mắt Ngưng Xuân nhìn Cầm phi đang đánh đàn, sau đó nhìn quanh, phát hiện không thấy Niệm Hạ ở đây.
Tiếng đàn dừng lại. Cầm Phi vuốt ve cổ họng của mình, thở dài:
– Đi mời Đô Thống đại nhân đến đây một chuyến.
Ngưng Xuân kinh ngạc hỏi:
– Nương nương, cổ họng của người bị sao vậy?
Thanh âm này rõ ràng không đúng.
Cầm phi liếc nàng, ánh mắt lạnh băng.
– Đi! Lập tức!
Ngưng Xuân kinh hãi, nàng chưa bao giờ thấy nương nương nghiêm túc đến thế, vì thế giật mình không thôi, nàng không dám lên tiếng nữa, vội vàng rời đi.
Bạch Phượng Hoàng quay đầu lại, trừng mắt nhìn Diêm Tu đang ló đầu ra nhìn trộm, mười ngón tay tiếp tục đặt lên dây đàn, thanh âm ưu nhã lại vang lên lần nữa. Không lâu sau, Vương Trác đã nhanh chóng đến đây, vừa vào trong điện đã chắp tay hành lễ:
– Bái kiến Cầm phi nương nương.
Bạch Phượng Hoàng ấn chặt dây đàn đang rung lên, tiếng đàn ngưng bặt, đưa tay ý bảo Vương Trác miễn lễ, sau đó phất tay ra hiệu cho Ngưng Xuân lui ra ngoài.
Ngưng Xuân cung kính lui ra, đáy mắt tràn ngập kinh ngạc cùng không hiểu, không biết hôm nay rốt cuộc Cầm phi đang bị làm sao nữa.
Không còn người ngoài, Vương Trác lại trở về bộ dáng người cha hiền từ hỏi thăm nàng:
– Phương nhi, nghe nói cổ họng của ngươi không thoải mái à?
Bạch Phượng Hoàng lắc đầu, đứng dậy ra hiệu cho Vương Trác đi theo nàng vào hậu điện.
Vương Trác không hề nghi ngờ có bẫy rập gì trong đó, chẳng qua là cảm thấy không hiểu có chuyện gì xảy ra, ai ngờ vừa mới bước chân vào hậu điện, đã bị một luồng ánh sáng đen kịt đánh trúng, rơi vào tay Diêm Tu.
Bạch Phượng Hoàng liếc nhìn Vương Trác đang ngẩn người, sau đó xoay người trở lại tiên điện, đứng ở cửa đại điện vẫy tay gọi Ngưng Xuân vào.
Ngưng Xuân vừa mới đi vào trong, Bạch Phượng Hoàng chỉ dùng chút sức đánh lên gáy nàng, khiến nàng hôn mê, vô cùng gọn gàng.
Sau khi đóng cửa đại điện, quay về hậu điện, Diêm Tu đã lấy ra tấm bản đồ để Vương Trác xác nhận con đường cần đi. Bạch Phượng Hoàng đứng bên cạnh lắng nghe cẩn thận.
Sau khi chờ một lát, Bạch Phượng Hoàng lại hóa thành Niệm Hạ rời khỏi đại điện dặn dò cung nữ không được tiến vào quấy rầy nếu không cho gọi.
Quay trở lại đại điện, nàng biến hóa thành hình dạng Vương Trác, còn Diêm Tu đã thu Vương Trác thật vào không gian trừ vật, Bạch Phượng Hoàng lại thu Diêm Tu vào trong không gian, lúc này mới bắt chước dáng đi của Vương Trác ra ngoài đại điện, rời đi công khai.
Lần này nàng đã bình tĩnh hơn nhiều, sau khi rời khỏi đình viện của Cầm phi, đi thẳng vào chủ viện, tìm được Vương phu nhân. Vương Trác lập tức kéo tay nàng vào nhà trong, thừa dịp không ai thấy liền bắt Vương phu nhân, thực sự rất đơn giản.
Sau một lúc chờ đợi, Vương Trác lại rời khỏi đây, đi đến nhà dưới, bắt gọn ba phòng thiếp thất của Vương Trác và một đứa con trai của hắn, không chừa một ai.