Nhìn thế trận không hề cân bằng, vị đệ tử vẫn theo quy trình mà dò hỏi hai thí sinh đã sẵn sàng và đồng ý lập quyết sinh tử hay chưa, sau đó lui về nơi an toàn rồi hô bắt đầu.
Hắc Vân Báo cùng Dực Ti Điểu đồng loạt lao đến tấn công, một trên một dưới giáp chiến muốn dồn Tư Đồ Vũ Thiên vào thế bí, ý đồ muốn hắn rối loạn tay chân phân tán sự tập trung, sau đó Tuyết Ngục Hùng sẽ lao đến chấm dứt đối thủ, kết thúc trận đấu.
Kế hoạch là thế nhưng ngay khi thân hình Hắc Vân Báo đến gần, Tư Đồ Vũ Thiên đã nhanh chóng giơ tay lên đánh một chưởng, cuồng phong từ tay hắn mạnh mẽ bắn ra, một cơn xoáy nhỏ trực tiếp chặn lại báo đen đang nhảy vồ đến, cuốn nó bay thẳng lên trời đập vào Dực Ti Điểu đang phi xuống.
Dực Ti Điểu bị va trúng loạng choạng đập cánh trên không trung, bị dư chấn của trận cuồng phong vừa rồi ảnh hưởng, bay lảo đảo mất vài giây mới hồi hồn, thét lên một tiếng đầy tức giận cùng dè chừng.
Tuyết Ngục Hùng bốn chân chạm đất chạy tới, mặt sàn đấu theo từng bước di chuyển của nó mà rung động không ngừng, tráng hán rút ra bội kiếm chuyên dụng của bản thân, phối hợp cùng lúc phi đến tấn công.
Keeng!!
Tư Đồ Vũ Thiên nhẹ nhàng đưa kiếm lên đỡ lấy móng vuốt sắc bén của gấu trắng, đồng thời dùng vỏ kiếm chặn ngang mũi kiếm của tráng hán đang đâm tới. Ánh mắt khẽ chuyển động, mỗ nam nhân lạnh lẽo nhìn Tuyết Ngục Hùng một cái, chân trái rút lên đá thẳng vào bụng mỡ của nó.
Loài gấu vốn là da dày thịt béo không biết đau, Tuyết Ngục Hùng lại là linh thú biến dị của đại lục huyền bí này nên lớp da dày bên ngoài càng thêm kiên cố, vậy mà bị Tư Đồ Vũ Thiên đá một cái liền há miệng kêu gào, trong tiếng thét tràn đầy đau đớn khó chịu, cả cơ thể nặng nề khổng lồ khẽ lui về sau rồi ngã ngửa ra sàn đấu.
“Ngục Hùng!” Tráng hán nhìn linh thú của mình bị đau đến kêu gào liền lo lắng, hai mắt nhìn chằm chằm đối thủ không dám lơ là, tiếp đó là tiếp thét dài của Dực Ti Điểu đang lao xuống.
Cổ tay thoáng dùng sức lật một cái, cả người Tư Đồ Vũ Thiên theo đà tạo ra mà nghiêng sang một bên, đánh lệch đi mũi kiếm của tráng hán, lại bật xa ra khỏi vị trí vừa rồi tránh thoát khỏi tầm tấn công từ móng vuốt sắc bén của linh điểu, mỗi một động tác đều vừa vặn hoàn mỹ đến cực điểm như được tạo dựng sẵn, khiến những người chứng kiến không thể rời mắt ra nơi khác.
Khuôn mặt lạnh băng giấu dưới lớp mặt nạ không chút thay đổi, mỗ nam nhân sau khi tránh né Dực Ti Điểu tấn công xong liền giơ tay chém thẳng một đường, kiếm khí từ thanh kiếm lao ra tựa như sấm chớp, chỉ trong nháy mắt đã chém bị thương một bên cánh của linh điểu.
“Dực Ti!!” Tráng hán thấy hai linh thú khế ước liên tục bị thương liền đỏ mắt gào lên, chiến khí dâng cao lao đến tấn công Tư Đồ Vũ Thiên hòng muốn trả thù, trả lại đau đớn mà khế ước thú của mình đã nhận lấy.
Đối với một kẻ mất đi lý trí, khả năng suy nghĩ và không thể kiểm soát được hành động như tráng hán, Tư Đồ Vũ Thiên luôn trực tiếp chém bay đầu.
Bất quá nhìn lại tình huống cùng lý do dẫn đến việc đối thủ bị mất bình tĩnh, Tư Đồ Vũ Thiên chỉ đơn giản giơ kiếm đỡ lấy đòn tấn công, linh khí trong cơ thể truyền vào thân kiếm, chỉ nghe một tiếng ‘răng rắc’ nhỏ xíu, bội kiếm của tráng hán đã gãy làm đôi.
Không để đối phương kịp kinh ngạc, mỗ nam nhân đã phất tay một cái, cuồng phong nổi lên đánh bay tráng hán ra bên ngoài, trực tiếp ngã lên Hắc Vân Báo đang nằm im bất động dưới đất.
Tô Quân nhìn thấy cả ba linh thú cùng chủ nhân đã bị đánh bay khỏi lôi đài liền gạt đầu ra hiệu. Vị sư đệ chủ trì lôi đài nhanh chóng bước lên tuyên bố, người thứ hai có thể tiến vào Linh Pháp đảo là hắn.
Bước xuống khỏi lôi đài, không để vào tai người tiếp theo lên đấu là ai, Tư Đồ Vũ Thiên nhanh chân bước đến trước mặt Hàn Băng, cúi đầu nắm lấy tay nàng. “Ta đã thắng rồi, vậy nên nàng cũng phải thắng.”
“Được, chúng ta cùng nhau đi.” Hàn Băng mỉm cười gật đầu đồng ý.
Sau đó lại tiếp tục quan sát trận đấu của những thí sinh còn lại, nhìn số lượng khế ước thú sắp đông thành một rừng rậm nguyên sinh, mỗi loài đều có những biến dị khác hoàn nhau khiến Hàn Băng mở mang được thêm càng nhiều kiến thức.
Trận đấu của nàng là trận thứ bảy, đấu gần cuối cùng. Đối thủ chính là nam tử đeo mặt nạ quỷ cả người toát ra hắc khí của hắc ma thạch. Huyền y nam tử không triệu hồi khế ước thú giống như Hàn Băng, chỉ sử dụng vũ khí chỉ đơn giản là một thanh bội kiếm.
Đệ tử chủ trì lôi đài hô bắt đầu, cả hai thí sinh ngược lại chẳng có ai động đậy, tựa như hai bức tượng yên tĩnh đứng trong gió. Thời gian chậm chạp trôi qua, chẳng rõ ai là người chủ động, chỉ thấy một đen một trắng nháy mắt biến thành từng tàn ảnh, tiếng lưỡi kiếm va chạm vang lên không ngừng, hình ảnh hai người chạm rồi tách nhanh đến mắt thường không thể nhìn kịp.
Cuồng phong cùng kiếm khí từ lôi đài bắn ra tán loạn chém lên mặt đất từng vết hằn thật sâu, nếu như thật sự chém trúng cơ thể người, chỉ sợ ngay cả cảm giác đau đớn cũng chưa kịp cảm nhận đã phải đi gặp tổ tiên.
Huyền y nam tử truyền nội lực pha lẫn hắc khí vào trong thân kiếm đánh tới, Hàn Băng đưa linh khí vào thân vũ khí đỡ lại, hai người chớp mắt đã qua hơn trăm chiêu mà chưa phân thắng bại.