Đây là một hội sở tư nhân vô cùng cao cấp, chiếm diện tích lên đến 2300 mét vuông ở trung tâm tắc đất tắc vàng của Hàng Châu, tích hợp KTV, giải trí, hồ bơi thành một thể.
Hội sở không phải là một tòa cao ốc đồ sộ, mà chỉ là một tòa nhà cao hai tầng, trang trí tương đối xa hoa sang trọng, chỉ phí cho cả tòa hội sở, lên tới hàng trăm triệu.
Hội sở tư nhân này, mỗi ngày chỉ chiêu đãi một lượt khách, chỉ là giá thuê một ngày thôi cũng đã đạt đến 6 chữ số.
Người có thể ra vào hội sở này, đều là những nhân vật có máu mặt ở Hàng Châu.
Cả hội sở này sử dụng phong cách trang trí Trung Hoa, tạo cho người ta một cảm giác mang tính nghi thức rất mạnh, cửa của hội sở được mạ vàng ở viền cửa, cách điệu cực kỳ cao, trước cửa điêu khắc một con rồng đá, sống động như thật.
Hai bên cửa của hội sở, đậu hai chiếc xe hạng sang có giá không thấp hơn † triệu.
Đi vào cửa của hội sở, đầu tiên phải đi vào một biệt viện trước, trong biệt viện có núi có nước, trong hô nước có nuôi cá koi.
Có những quý bà trong giới thượng lưu, ăn mặc sang trọng quý phái đang chuyện trò trong biệt viện.
Biết được tin Trương Thác sẽ đến, Tiêu Sơn đã đợi ở trước cửa của hội sợ trước 10 phút, lúc nhìn thấy Trương Thác xuất hiện trong biệt viện, Tiêu Sơn vội vã đi đến.
Đối với Trương Thác, ấn tượng của Tiêu Sơn vẫn luôn rất tốt, vì lý do gia đình, từ rất nhỏ Trương Thác đã phải chịu khổ cùng mẹ của mình, năm đó khi gặp được Tiêu Sơn, Trương Thác cũng vô cùng lễ phép, Tiêu Sơn khi đó, căn bản không được nở mày nở mặt giống như bây giờ, thậm chí có thể nói là nghèo khổ đến nỗi chán nản.
Khi Trương Thác rời khỏi nhà của Tiêu Sơn năm 14 tuỏi, đối với chuyện này, Tiêu Sơn vẫn luôn rất tự trách bản thân, ông ấy đã không làm được những chuyện đã hứa với ân nhân trước kia, bây giờ đây có thể gặp được Trương Thác, chuyện đầu tiên mà ông ấy làm chính là muốn bù đắp thật tốt cho Trương Thác.
“Nào, Trương Thác, giới thiệu cho con làm quen với các chú bác một chút!” Tiêu Sơn bước lên trước vài bước, nhiệt tình ôm lấy cánh tay của Trương Thác, đưa Trương Thác đi vào trong hội sở.
Mễ Lan thấy cha mình như thế, thì cười khổ với Lâm Ngữ Lam: “Ngữ Lam, nếu sau này cha mẹ của mình không cần mình nữa, cậu phải thu nhận giúp đỡ mình đó!”
Lâm Ngữ Lam che miệng cười, cô biết mối quan hệ của Trương Thác với gia đình Mễ Lan, vì vậy đối với cách làm của Tiêu Sơn cũng không có gì bắt ngờ.
Trương Thác theo Tiêu Sơn đi vào trong hội sở.