Tuy họ không thấy bóng dáng Đế Nguyên Quân đã hai năm nhưng bóng dáng của hắn đã in sâu vào trong tâm trí họ. Ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng đó, đám người nhanh chóng đứng dậy rồi cúi đầu thi lễ và đồng thanh lên tiếng. “Công tử”.
Đế Nguyên Quân đưa tay lên ra hiệu rồi nói. “Ngồi xuống hết cả đi?”.
Sau đó, Đế Nguyên Quân đưa mắt nhìn Trịnh Kim Thành và Nam Thương Hà, hỏi. “Không biết các ngươi thời gian này đã thâu tóm được bao nhiêu thế lực rồi?”.
Trịnh Kim Thành gật đầu, vẻ mặt hắn vui mừng đáp. “Bẩm công tử, tính cả những thế lực bọn ta thâu tóm và kết minh được thì đã có hơn mười gia tộc nhỏ lẻ cùng với hai gia tộc có chút thế lực. Còn về phạm vi thì bọn ta đã mở rộng được không ít”.
“Đúng là không tệ nhưng vẫn hơi chậm một chút?”. Đế Nguyên Quân gật đầu rồi đưa mắt nhìn Nam Thương Hà, hỏi. “Nhìn sắc mặt ngươi không được tốt cho lắm, có chuyện gì sao?”.
“Công tử?”. Nam Thương Hà thở nhẹ một hơi rồi lên tiếng trả lời. “Cũng không có gì to tát, chỉ là trong những thế lực mà bọn ta thâu tóm được gần đây thì có một vài gia tộc cảm thấy nghi ngờ về thân phận của công tử nên…”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì nở một nụ cười nhẹ, đáp. “Ý ngươi là bọn họ đang nghi ngờ đến sự tồn tại của ta sao?”.
“Đúng là như vậy”. Nam Thương Hà gật đầu.
“Chuyện này ta sẽ không nhúng tay vào và để cho các ngươi tự mình giải quyết”. Đế Nguyên Quân gõ nhẹ đầu ngón tay vào thành ghế và nói. “Hơi khác với mong đợi của ta, ta bàn đầu chỉ muốn các ngươi tự thân để mở rộng thế lực chứ không phải dựa vào ta”.
“Nhưng với tình hình hiện tại thì phải giải quyết xong chuyện những gia tộc nghi ngờ kia rồi mới giải quyết chuyện rắc rối khác”.
“Ý công tử là Mạc gia?”. Trịnh Kim Thành khẽ nhíu mày, hỏi.
“Tuy là ta không muốn nghe đến hai chữ “Mạc gia” nhưng họ đã có ý định động tới thì ta cũng chẳng có lý do gì mà không đáp lại cả”. Đế Nguyên Quân đứng dậy rồi đi ra bên ngoài và nói. “Chuyện liên quan đến Mạc gia ta tự có tính toán nên các ngươi tranh thủ thời gian để giải quyết những chuyện nội bộ”.
Đám người đứng dậy rồi cung kính đáp. “Công tử yên tâm, bọn ta sẽ giải quyết sớm nhất có thể”.
Rời khỏi Trịnh gia, Đế Nguyên Quân bỗng liếc mắt nhìn về phía xa thì bất giác nở một nụ cười nhẹ. “Muốn thám thính ta sao?”.
Đi đến một con đường vắng, Đế Nguyên Quân đột nhiên dừng lại rồi ngoái đầu nhìn về phía đám người đang đuổi tới thì nở một nụ cười lạnh nói. “Các ngươi là người của Thượng gia, Hà gia hay là Mạc gia phái tới?”.
Từ trong tối đi ra một nhóm năm người toàn thân mang một bộ hắc y và mốt tấm khăn hơn nửa gương mặt. Ánh mắt chúng nhìn về phía Đế Nguyên Quân lộ ra vẻ dè chừng thốt ra. “Ngươi là ai? Có quan hệ như thế nào với Trịnh gia và Nam gia?”.
“…”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân quay người. “Chuyện đó thì liên quan gì đến các ngươi? Với lại, các ngươi là cái thá gì mà ta phải trả lời?”.
“Ngươi…”. Bị buông lời hạ nhục, đám hắc y nhân tức giận chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân rồi quát lớn một tiếng. “Nếu như ngươi không trả lời thì bọn ta cho rằng ngươi chính là người của Trịnh gia và Nam gia? Đến lúc đó thì đừng trách vì sao bọn ta ra tay?”.
“Ra tay?”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì bất giác cười lớn một tiếng, ánh mắt hắn lộ vẻ khinh thường nhìn về phía đám người. “Chỉ dựa và năm tên Ngưng Hải cảnh đỉnh phong các ngươi thì e là không được? Hay ta đứng ở đây đợi còn các ngươi quay về gọi thêm người tới?”.
“Các ngươi thấy sao?”.
“…”. Đám người nghe thấy vậy thì tức giận bùng phát toàn bộ chân nguyên rồi rống lớn một tiếng. “Tự cao tự đại? Ngươi cho rằng thực lực của ngươi mạnh lắm sao?”.
“Năm người bọn ta là Ngưng Hải cảnh đỉnh phong thì như thế nào? Cho dù ngươi là Thiên Địa cảnh thì cũng phải chết?”.
“Vậy sao?”. Đế Nguyên Quân khinh thường cười khẩy một tiếng. “Thực lực của năm người các ngươi kết hợp lại thì có thể sát Thiên Địa cảnh tầng một nhưng ta không phải Thiên Địa cảnh?”.
“Cho dù là thế thì các ngươi cũng không làm được gì ta? Nếu muốn thì các ngươi có thể thử?”.
Bị Đế Nguyên Quân hạ nhục liên tiếp, đám hắc ý nhân tức giận rút kiếm xông đến. “Giết hắn”.
Ở trong màn đêm, Đế Nguyên Quân nhìn thấy năm đạo kiếm chiêu sáng chói ánh lên đánh tới thì bất giác thở ra một hơi.
Nhẹ nhàng vung tay đánh ra một đạo kình khí phá tan toàn bộ công kích, Đế Nguyên Quân bước nhẹ một bước thì thình lình xuất hiện ngay trước mặt đám người rồi nói. “Đây là toàn lực của các ngươi rồi sao? Chỉ với thực lực như thế này mà muốn giết ta? Ai cho các ngươi có sự tự tin đó?”.
Trong vô thức, cả năm người toàn thân bất giác run lên một cái, họ đưa mắt nhìn Đế Nguyên Quân đang đứng ở trước người thì lùi lại mấy bước. Nhận thấy thực lực của bản thân không thể đánh lại, đám người không một chút suy nghĩ liền quay người rồi đi vào trong đêm tối để trốn thoát.
Nhìn phương hướng đám người rời đi, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười lạnh rồi thốt ra. “Ta muốn nhìn xem, các ngươi là người của gia tộc nào?”.
Lời nói vừa dứt, thân ảnh Đế Nguyên Quân đột nhiên lóe lên một cái rồi biết mất giống như hắn đã hòa mình vào trong màn đêm.
– —