– Nhanh đi mời Thanh Vân Vương!
Nghe tin Tỉnh Thiên thảm bại, có rất nhiều người chạy tới xem náo nhiệt, càng ngày càng nhiều người tụ lại. Nếu đặt ở một quốc gia, mấy trăm trong thành thị cũng chỉ có thể tìm ra hai ba thiên tài, nhưng trong Thượng Thiên Võ Các lại tụ tập tất cả thiên tài đế quốc cả nhân loại, có thể nói là nhân tài đông đúc.
Nơi này thiên tài đều tính bằng hàng trăm.
Mọi người đều nhìn Chu Hằng, ánh mắt đầy phức tạp, bọn họ một mặt hy vọng lại xuất hiện một nhân vật siêu cấp như Vạn Cổ Đại Đế, quét ngang hai đại đế quốc nữa, để nhân loại một lần nữa trở thành người chủ của vạn tộc, một mặt lại hy vọng người này chính là bọn họ.
Thiên tài đều tự phụ!
Nam Cung Nguyệt Dung tràn đầy kính sợ, may mà mình theo đúng người.
Lúc đầu, nàng xem trọng Tỉnh Thiên hơn, nhất là lúc Tỉnh Thiên từ trong Phong Khiếu Lâm Địa đi ra, huyết mạch lực tăng lên tới trình độ Thiên linh thể. Bởi vậy nàng không chút do dự tiếp tục trở mặt với Chu Hằng, cho tới tận khi tới Phong Khiếu Tông, Chu Hằng cường thế đánh đập tiền bối tông môn mạnh mẽ đoạt nàng đi.
Lúc này nàng mới ý thức được Chu Hằng đáng sợ dường nào, tuyệt đối là Chân Long chín tầng trời, sớm hay muộn gì sẽ đứng trên thiên hạ!
Người ta thà làm đầu gà chứ không làm đuôi trâu, nhưng đối với loại người thực tế như Nam Cung Nguyệt Dung mà nói, dựa vào cường giả cũng không phải chuyện sỉ nhục gì.
Thiên Tinh Tông không phải dựa vào Phong Khiếu Tông mới có thể nắm vương quyền Hàn Thương Quốc sao?
Tới ngày Chu Hằng tấn cấp Hóa Thần Cảnh, cho dù nàng chỉ là một nữ nô nho nhỏ thì như thế nào, cũng có thể hiệu lệnh thiên hạ, cho dù lão tổ Thần Anh Cảnh cũng phải cung kính với nàng.
Nghĩ đến đây, nàng lại có cảm xúc mãnh liệt khó có thể kìm nén, trống ngực phập phồng, nước dâm tràn ra, theo đùi lăn xuống, cũng không biết có làm ướt quần lót hay không nữa.
– Tên này chính là người đánh bại Tỉnh sư huynh sao?
– Sao ta thế nào cũng nhìn không ra?
– Trên người hắn khẳng định có bảo vật che giấu khí tức!
– Tỉnh sư thúc không phải người xếp thứ hai trong Sơn Hà Cảnh sao, sao lại bị bại rồi?
– Người mạnh lại có người mạnh hơn.
– Hả, đó không phải là Thanh Vân Vương sao? Lưu sư huynh đến rồi, ha ha, tiểu tử này kiêu ngạo không được bao lâu nữa rồi.
Đang lúc mọi người ầm ĩ nghị luận, chỉ thấy một nam nhân long hành hổ bộ từ đàng xa đi tới, dáng người khôi ngô, sau lưng có tường vân đằng vũ màu xanh, như một đế vương tản mạn, không hỗ cái tên là Thanh Vân.
Một đường hắn đi qua, người hai bên nhao nhao dạt qua, cúi người thi lễ, miệng kêu Lưu sư huynh hoặc Lưu sư thúc.
– Nghe nói ngươi đánh bại Tỉnh Thiên, có tư cách đánh với ta một trận!
Nam tử này nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, mặt góc cạnh, có một loại khí thế không giận mà uy.
Đây chính là Lưu Vân, đệ nhất nhân Sơn Hà Cảnh trong Thượng Thiên Võ Các!
Nhìn thấy nam tử này, cho dù Lâm Thác Lan và Trương Lăng Đông đều phải tươi cười, bởi vì nam nhân này thiên phú kiệt xuất vô cùng, rất có thể được Dương Thiên Thánh giả thu làm đệ tử, trở thành sư đệ của bọn họ.
Chu Hằng cũng tươi cười nói: – Ta không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ!
Đánh với Tỉnh Thiên, đó là hai bên có ân oán cá nhân.
Lưu Vân sắc mặt giận dữ, nói: – Tiểu tử thật cuồng ngạo, ngươi tưởng ngươi là Linh Hải Cảnh sao?
– Không sai! Chu Hằng gật gật đầu, đây là sự thật.
– Hắc, ha ha ha ha! Lưu Vân cười ha hả, mặt càng giận dữ nói: – Ngươi sợ đánh với ta sao không nói thẳng, Lưu Vân ta cũng không có thói quen khi dễ kẻ yếu! Tự mình chịu thua, ta sẽ phủi mông bỏ đi!
Những người khác nghe được đều nhao nhao hiểu ra, thì ra Chu Hằng đang khiếp chiến!
– Phi!
Không dám đánh thì nói không dám đánh đi, không ngờ còn lấy cớ như vậy, còn đặt mình cao cao tại thượng!
Mọi người đều nhao nhao chửi mắng Chu Hằng.
– Hừ, chủ nhân nhà ta một ngón tay cũng có thể trấn áp các ngươi! Nam Cung Nguyệt Dung trong lòng không vui, giận dữ chỉ mọi người mắng.
– Khoác lác ai mà không biết a!
– Ta còn nói một cước có thể đá chết một Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh đấy! Hắc hắc, chỉ cần ngươi tím đến cho ta một Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh là được!
– Tiếp tục chém gió rồi a!
Chu Hằng trừng mắt với Nam Cung Nguyệt Dung, có tranh cãi nữa cũng không có ý nghĩa, hắn thích dùng nắm đấm.
Nam Cung Nguyệt Dung lập tức ngoan ngoãn cúi đầu, trong lòng giống như Lan Phi, mắng hắn là thổ phỉ, không nhìn ra người tốt.
Chỉ là Tỉnh Thiên thấy nàng biết vâng lời như thế, lập tức phun ra một búng máu. Hắn coi Nam Cung Nguyệt Dung như bảo bối, nhưng mà người ta lại cố tình không thèm quan tâm đến hắn, ngược lại nguyện ý làm cỏ dại bên cạnh Chu Hằng, bảo sao hắn không tức tới hộc máu chứ?
Chu Hằng cười ha ha một tiếng, đem nắm tay rung lên, nói: – Ta vậy sẽ giáo huấn ngươi một phen.
– Hừ! Sắc mặt Lưu Vân có chút khó coi.
Hắn là đệ tử đứng đầu trong Sơn Hà Cảnh của Thượng Thiên Võ Các, là tồn tại yêu nghiệt trong đám thiên tài này, khó tránh khỏi kiêu ngạo, cho dù tiền bối trong Võ Các cũng phải tỏ ra vẻ mặt ôn hoà với hắn, nhưng mà chưa từng có người dám nói giáo huấn hắn như vậy.
– Tường Vân Long Đằng!
Lưu Vân quát lớn một tiếng, cả người bốc lên mây xanh, khí thế đề lên cao ngất, lực lượng toàn thân tăng lên cực hạn.
Hắn thật sự nổi giận, một kích này đã dùng tới huyết mạch lực, tuy rằng chưa phải là tuyệt chiêu áp đáy hòm của hắn, nhưng uy lực cũng tuyệt đối không yếu hơn!
Bạo hống một tiếng, vọt về phía Chu Hằng vọt tới, tường vân sau lưng Lưu Vân bắn ra, tốc độ của hắn nhanh vô cùng, thaánh sáng xánh lóe lên một cái, đã là xuất hiện ở phía sau Chu Hằng, một chưởng đẩy ra vỗ về ót Chu Hằng.
– Lưu Vân, thủ hạ lưu tình! Lâm Thác Lan và Trương Lăng Đông đều nhao nhao kêu lên, một kích này sẽ có tai nạn chết người, bọn họ đã tính toán ngăn cản.
Chu Hằng nhếch miệng cười, ung dung xoay người, bóp chặt cổ Lưu Vân, sau đó hung hăng nện mạnh xuống đất.
– Thình thịch! Đá vụn đánh bay loạn, mặt đất rung lên kịch liệt, 17, 18 vết nứt hiện ra, như mạng nhện lan ra. – – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 303: Thanh Vân Vương