– Ngươi. . . Ngươi là người nào nha! nén bạc to như thế mà chỉ thuê xe ngựa của ta dùng một lát sao?
Tần Tiêu nhếch miệng cười nhẹ một tiếng:
– Ngươi như là đồng ý, ta chính là người tốt, nếu ngươi cự tuyệt thì ta chính là tiểu tặc đoạt xe.
Lão hán trừng lớn đôi mắt nuốt từng ngụm nước miếng:
– Được rồi. Lên xe! Ta đây vốn cũng là muốn đi Kinh Thành đón con gái, một cỗ xe trống, cho ngươi đi một đoạn đường cũng không sao.
– Vậy thì tốt, lão trượng xin chờ một chút.
Tần Tiêu thúc ngựa trở về, đem Mặc Y đi qua, vịn nàng tiến vào thùng xe.
Lão hán kinh nghi nói:
– Tiểu tử, cô nương này nhìn như là trúng độc nha! Trên đùi cũng bị tổn thương, phải mau chóng trị thương.
Tần Tiêu thuận miệng đáp:
– Ah, bị độc rắn cắn rồi, đã xử lý bỗng chốc, vì thế hiện tại mới vội vàng đi Kinh Thành tìm đại phu.
Lão trượng cười ha ha:
– Tiểu tử, ngươi đừng dùng vải thưa che mắt thánh nữa. Lão đầu tử thấy sắc mặt của cô nương này đã biết nàng bị đầu mũi tên có độc, có thể dùng Tảo Hoa Mật, Ô Xuyên mấy vị thảo dược cấp cứu, nhưng sau đó cũng phải điều trị trăm ngày, không được động nộ khí, Quan Vân Trường biết không không? Người lợi hại như vậy cũng bị tiểu nhân tẩm độc vào tên giày vò đó.
Tần Tiêu không khỏi có chút giật mình:
– Lão trượng hẳn là tinh thông y thuật? Xin hỏi cao tính đại danh?
Lão trượng khoát tay áo cười nói:
– Chưa nói tới tinh thông, lúc trước tuổi trẻ có học với lão sư phụ vài năm, coi như là học sinh của hắn a. Lão hán dân chúng thấp cổ bé họng, tên là Chung Diễn nhân sĩ Ung châu Quan Trung.
Tần Tiêu ngạc nhiên nói:
– Sư phụ lão trượng là …
Lão trượng gật đầu cười cười, hơi có chút đắc ý nói:
– Nói ra thật là làm nhục đại danh của sư phụ. Lão nhân gia ông ta họ Tôn, tên húy là Tư Mạc, là cao nhân y đạo ngàn năm khó gặp.
Tần Tiêu cả kinh nói:
– Dược Vương Tôn Tư Mạc?
Lão trượng cười ha ha:
– Đúng vậy! Đúng vậy! Không thể tưởng được tiểu tử còn có chút kiến thức, biết rõ sư phụ ta như vậy. Được rồi không nói nhiều, phải cứu người trúng độc cũng không thể làm chậm trễ, đem ngựa của ngươi cùng cột vào càng xe đi, chúng ta này sẽ lên đường đi Trường An.
Tần Tiêu cột Đạm Kim Mã vàn càng xe, hắn thầm nghĩ: lão hán này lại là Dược Vương tôn, đệ tử của Tư Mạc,. Tôn Tư Mạc đã chết hơn hai mươi năm, nhưng mà thanh danh hiển hách thiên hạ không biến mất.
Mặc Y nhẹ giọng nói:
– Tôn Tư Mạc sống hơn một trăm tuổi, từ nhà Tùy đã nổi danh rồi, nhưng hắn một mực ẩn cư núi rừng không có ra làm quan, là cao nhân bất thế! Không nghĩ tới hắn còn có truyền nhân.
Tần Tiêu để cho Mặc Y dựa vào trên người mình, làm cho nàng ít chịu rung xóc:
– Sau khi trở về, xin mời vị lão tiên sinh này chữa trị độc cho muội.
Trên quan đạo, thương khách người qua đường dần dần nhiều lên, một đường bình yên vô sự đến Trường An.Sau khi tới cửa thành, Tần Tiêu từ trong xe nhô đầu ra, đối với thủ thành vệ sĩ hỏi:
– Đại Đô Đốc Vệ Vương điện hạ, hôm nay có đến cửa thành không?
Vệ sĩ ngạc nhiên sửng sốt một chút, nhìn rõ ràng là Tần Tiêu, hắn vội vàng chắp tay nói:
– Bẩm đại nhân, Vệ Vương điện hạ hôm nay đã đi một chuyến tới cửa thành, nghe nói là các đại nhân đều ở bên trong.
Tần Tiêu ồ lên một tiếng cả kinh: điều này cũng tốt, miễn cho ta đến nơi tầm hoa vẫn liễu tìm hắn.
Lão hán Chung Diễn cả kinh nói:
– Nguyên lai ngươi là đại quan của Kinh Thành! Như thế nào không nói sớm! Đại nhân ở nơi nào. Lão hán đưa ngươi đi.
– Kim Quang Môn!