Vương Khiết vẻ mặt đỏ bừng không dám nhìn Dương Thần.
– Giám đốc…Đây là, tại sao…
– Ô, không phải cô nói người họ Hoàng đáng tin hay không sao, vừa rồi trong video, trước mặt người phụ nữ kia là đạo diễn họ Hoàng, phía sau là người sản xuất kia, người phụ nữ ở giữa nằm sấp trên ghế sopha, là vợ của đạo diễn. bọn họ muốn biểu diễn màn kịch này cho tôi xem, để tôi cho bọn họ làm nhiếp ảnh và chỉ đạo động tác, cũng may không để tôi phối âm, tôi đều không biết làm thế nào phối âm cho người phụ nữ kia.
Dương Thần vẻ mặt buồn rầu nói.
Vương Khiết toát mồ hôi lạnh, tràn đầy xấu hổ nói:
– Giám đốc, lần sau tôi nhất định xem xét người cẩn thận mới đàm phán, tôi…Tôi không ngờ tên Hoàng Hải kia là đạo diễn như vậy.
Dương Thần thoải mái cười nói:
– Vương Khiết, trước khi cô đến đây, cũng không tiếp xúc với người trong giới giải trí sao.
– Đúng vậy, tôi làm một chút công việc quan hệ xã hội, nhưng không tiếp xúc nhiều với giới nghệ thuật.
Vương Khiết nói.
– Vậy thì đúng rồi, về sau nhìn kỹ một chút, không phải nói vì tôi, tôi là đàn ông, chung quy sẽ không thể thiệt, cô chú ý vấn đề an toàn của mình chút, nhớ mang vài người tin cậy đi cùng, tránh bị nguy hiểm.
Dương Thần khuyên.
Vương Khiết vốn tưởng rằng sẽ bị quở trách, cũng không nghĩ Dương Thần có ý này, đồng thời trong lòng cảm kích, thầm chấp nhận.
– Giám đốc, cảm ơn.
Dương Thần cười rút ra thẻ SD trong notebook của Vương Khiết.
– Cái này cô không muốn cất giấu kỹ chứ?
– Đương nhiên không cần.
Vương Khiết vội khua tay, những thứ ở trong đó cũng quá khó coi.
Dương Thần tiện tay, vò nát cái thẻ SD, vất vào trong sọt rác, lại nói với Vương Khiết:
– Không phải vì chuyện hôn nay cảm thấy có gánh nặng, đặc biệt là ở trước mặt tôi, tôi sẽ không cho rằng tại sao cô không làm tròn bổn phận. Trên thế giới này khó hiểu nhất chính là lòng người. Về sau đi làm, phải thoải mái một chút, bằng không, cô đi làm còn khó chịu hơn đi viếng mộ.
Vương khiết bật cười.
– Đâu có Giám đốc nào nói khoa trương như vậy.
Dương Thần biết người trợ thủ của mình dã không sao, cũng liền không đùa cô nữa, để Vương Khiết tiếp tục làm việc, chính mình sau khi ra khỏi phòng làm việc, theo cầu thang bộ, đến gian chế tác âm nhạc giải trí của Ngọc Lôi ở tầng 1.
Bởi vì tiền vốn lúc đầu rất hùng hậu, cho nên giải trí Ngọc Lôi có phòng thu âm và các loại phòng chế tác âm nhạc của mình, thiết bị mọi thứ đầy đủ, và những ca sĩ nghệ sĩ mà công ty ký hợp đồng đều có thể ở trong đây tiến hành luyện tập giọng hát và sáng tác âm nhạc.
Dương Thần có chút lo lắng Tuệ Lâm ngày đầu đến công ty, dù sao cô gái hàng năm ở trong núi không thể nào từng trải được, thoáng chốc đối mặt với nhiều người lạ như vậy, còn vây quanh cô, đoán chừng sẽ rất căng thẳng.
Mới đến phòng ghi âm, Dương Thần liền nhìn thấy, Triệu Đằng cùng một
đám nhân viên, nhạc sĩ đều đứng một chỗ, vài chuyên gia ghi âm và ca sĩ đeo tai nghe, đang chăm chú lắng nghe cái gì đó.
Trong phòng ghi âm, Tuệ Lâm cũng đang đeo tai nghe, cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng màu hồng, thuần khiết nhưng trên khuôn mặt, có vài giọt mồ hôi, đang nhắm mắt, chìm đắm trong thứ tình cảm nào đó, đang hát cái gì đó.
Triệu Đằng thấy Dương Thần đi vào phòng ghi âm, lập tức vỗ vỗ đám đồng nghiệp đang chăm chú nghe nhạc ở bên, giới thiệu:
– Vị này chính là Giám đốc, mấy người không thường xuyên đến, mau chào hỏi đi.
Dương Thần cười nhạt bắt tay cùng mấy người, Triệu Đằng ở một bên giới thiệu bối cảnh lai lịch của mấy người này, cơ bản đều là nhà sản xuất và nhạc sĩ, biết người đàn ông trước mặt là cấp trên cấp cao nhất của công ty này, có chút kinh ngạc, nhưng không dám khinh thường, bất luận là dựa vào người khác hay thực lực mà lên chức, tuổi tác cũng không thể nói lên cái gì.
– Thấy mọi người nghe rất mê mẩn, dường như cô em họ này của tôi hát cũng không tồi?
Dương Thần hỏi.
Một nhạc sĩ vội vàng gật đầu.
– Em họ của Giám đốc thật sao? Thật là có người anh giỏi ắt có cô em giỏi, giọng hát của Tuệ Lâm tiểu thư, trong những ca sĩ mà tôi đã từng gặp, ít nhất có thể xếp thứ ba. Mấu chốt ở chỗ, trong giọng hát của cô ấy có sự linh hoạt kỳ ảo mà các cô cái hiện nay rất ít có, điều này tuyệt đối liên quan đến khí chất của cô ấy.
– Không sai, giọng hát rất xuất sắc, chỉ cần qua tạo hình một chút, lấy một chút giọng giả, cao âm chau chuốt một chút, có thể thích ứng rất nhiều dòng nhạc.
Một nhạc sĩ khác nói.
Dương Thần hơi kinh ngạc, nhìn Tuệ Lâm ở phía phòng thu âm vẫn còn đang hát, nhận tai nghe, đeo lên tai.
Trong tai nghe truyền đến một giọng ca rất trữ tình, bởi vì Dương Thần đối với âm nhạc, phim ảnh trong nước Hoa Hạ không phải hiểu biết lắm, cho nên cũng nghe không ra là ai hát, nhưng giọng nói của Tuệ Lâm vốn dĩ nhẹ nhàng khoan khoái phát ra, đích thực khiến tâm trạng người ta khoan khoái dễ chịu.
Dương Thần bỏ tai nghe xuống, nói với mọi người:
– Tôi thấy cô ấy rất mệt, toát mồ hôi rồi, mấy người nên để cô ấy nghỉ ngơi một chút đi, cứ tiếp tục hát như vậy, không tốt cho cổ họng đâu.
– Haha, Giám đốc, không phải chúng tôi muốn để Tuệ Lâm tiểu thư dừng lại, mà là Lâm tiểu thư hát rất nhập tâm, chúng tôi không nỡ làm gián đoạn cô ấy.
Mấy nhà sản xuất nói đùa.
Đúng lúc đó, ngoài cửa có một nhân viên trẻ đi vào, lớn giọng nói:
– Giám đốc có ở đây không?
Dương Thần quay đầu lại.
– Có việc gì thế?
Nhân viên nữ trẻ đó kính cẩn nói:
– Giám đốc, trong phòng chờ của công ty có người đang đợi anh, nói là quen biết anh, muốn anh và Tuệ Lâm tiểu thư cùng đi gặp mặt.
Sắc mặt Dương Thần hơi có chút thay đổi, bảo người nhân viên đó về trước, sau đó tự mình đi vào phòng ghi âm, đến bên cạnh Tuệ Lâm.
Tuệ Lâm nhìn thấy Dương Thần đột nhiên đi vào, lập tức không hát nữa, khuôn mặt ửng đỏ, cảm thấy ngại ngùng khi hát trước mặt Dương Thần, hỏi:
– Dương đại ca, tại sao anh lại vào đây?
– Có người muốn gặp anh, cũng muốn gặp em.
Dương Thần cười nói.
Tuệ Lâm chớp mắt, người biết cô không nhiều.
– Ai thế? Là chị à?
Dương Thần nhún nhún vai.
– Nếu anh đoán không sai, thì không phải bà nội em thì cũng là ông nội em.