– Thần sợ hãi, e là của thần.
Vân Diệp quỳ rạp xuống đất, đáp:
– A, cũng có chút trách nhiệm đấy, không cãi, không thoái thác, xem như là một hán tử, chỉ là ngươi để thanh danh hoàng gia ở đâu?
Thấy Vân Diệp thừa nhận rồi, Lý Nhị cười rộ lên:
Thanh danh? Vân Diệp lẩm bẩm trong lòng, Lý gia các ngươi có thứ này à? Ông giết ca ca đệ đệ, ép lão tử vào hậu cung, rồi đem tẩu tử, đệ tức nạp vào đám hậu phi của mình dâm ô, chỉ e hai chữ đó tuyệt duyên với Lý gia rồi, còn mặt dày hỏi ta.
– Thần tự biết tội đáng muôn chết, xin bệ hạ giáng tội.
Còn nói cái mẹ gì khác được chứ, Lý Nhị ép mình nhận sai, cái thóp to tướng nắm trong tay, nếu không Lĩnh Nam động tĩnh lớn như thế, ông ta yên tâm sao nổi.
– Gian dâm công chúa, ngươi to gan lắm.
Trường Tôn thị cáo mượn oai hùm:
Đối với hoàng hậu, Vân Diệp khó sinh ra sợ hãi được, thấy bà ta đổi trắng thay đen, bất chấp sự thực, vọt miệng nói:
– Nương nương, lại này nói ngược lại cũng được.
Lý Thừa Càn nhịn cười đỏ bừng mặt, muốn cười lắm mà không dám, phụ hoàng mẫu hậu không định làm gì Vân Diệp, hôm nay phụ hoàng thừa cơ đánh Vân Diệp một trận, mẫu hậu còn nói đánh nặng quá, phạm vào uy nghiêm hoàng gia, chỉ đánh một mình Hà Thiệu là được, thái tử và Vân Diệp chỉ cần giáo huấn thôi, không cần đánh y, làm y tổn thương.
Mặt Lý Nhị tức thì tím tái, Trường Tôn thị dở khóc dở cười, sự việc bọn họ biết rõ từ lâu, nếu Vân Diệp dám gian dâm công chúa thật, dù y là trọng thần, Lý Nhị cũng chém đầu không chút mềm lòng, Vân gia đừng ai mong sống nổi.
– Trẫm mặc kệ, ngươi làm hỏng thân thể của An Lan, giờ phải hưu thê cưới An Lan, hơn nữa Vân gia ngươi đơn truyền, giờ có hậu rồi, là chuyện mừng, thế nào?
Khinh cái mặt nhà ông, nói trọng điểm mẹ nó đi còn vòng vèo, chẳng qua là muốn cổ phần của hoàng gia ở Lĩnh Nam tăng lên một chút chứ gì, cần ép người ta như vậy không, nếu ta đồng ý cười Lý An Lan về nhà thì ông mất trắng. Mà không cách nào khác, ông là hoàng đế, phải diễn kịch tiếp với ông ta. Trong lòng Vân Diệp đã có vô số con cừu chạy qua, nhưng bề ngoài tỏ ra đường đường đại nghĩa.
– Bệ hạ chặt đầu thần đi, chuyện hưu thê đừng nhắc tới nữa.
Lời này nói ra Lý Nhị, Trường Tôn thị kỳ thực đều thở phào, bọn họ chẳng lo hôn sự của Lý An Lan, cái bọn họ bận tâm là nắm giữ Lĩnh Nam lâu dài, nên biết rằng chính bản thân Lý Nhị cũng không có cách nào đem lực lượng huân quý đoàn kết làm một cam tâm tình nguyện tốn tiền đem tinh nhuệ của mình tới vùng man hoang Lĩnh Nam.
Chỉ có Vân Diệp dùng lợi ích liên hợp tất cả mọi người lại, như thế mới tạo thành uy hiếp với Lĩnh Nam vương Phùng Áng, mới có thể thực sự nạp Lĩnh Nam vào bản đồ Đại Đường.
– Bệ hạ, trong gian phòng này chỉ có bốn người chúng ta, vi thần cũng tính là đệ tử của nương nương, thêm vào chuyện của An Lan, chúng ta nói là người một nhà cũng không phải quá. Bệ hạ muốn nói gì thì nói thẳng ra đi, đoán đi đoán lại rất dễ hiểu lầm, giao lưu giữa người và người quan trọng lắm, tiểu tử không giỏi dùng giọng điệu triều đường nói chuyện với bệ hạ. Như cầu của bệ hạ là hàng đầu, lòng tiểu tử hiểu lắm, bệ hạ muốn đạt được mục đích gì, làm tới mức nào thì xin cứ sai bảo, tiểu tử đi chấp hành là được. Những lời này tiểu tử cũng biết là vô lý, nếu bệ hạ muốn trừng phạt thì nhẹ tay một chút, vừa bị đánh xong, không cịu thêm được nữa.
Vân Diệp bức xúc quá nói phứt ra luôn, hai người cứ thử qua thử lại giống như hai thằng đần, rõ ràng nói một câu là xong, cần gì phải vòng vo.
Khuôn mặt đanh lại của Lý Nhị tức thì giãn ra, Trường Tôn thị cười gập người, Lý Thừa Càn giơ ngón cái lên với Vân Diệp, dám nói chuyện với cha hắn như thế chỉ có một mình Vân Diệp thôi.
Hành vi nấp sau tường nghe lén trong miệng Lý Nhị biến thành chuyện quang minh chính đại:
– Không biết sư phụ ngươi dạy ngươi thế nào, mồm bôi mỡ lại còn vô lại, nói thẳng ra à? Được thôi, có phải ngươi phát hiện ra trẫm ở ngoài tường nghe các ngươi nói chuyện không? Làm sao phát hiện ra? Còn nói một đống lời rắm thối đường hoàng, đúng là chỉ muốn đánh cho ngươi ba mươi gậy.