Vừa nói xong, Mạc Thiện Ny liền ý thức được mình nói sai rồi. Gì mà không tiện chứ, tất nhiên là phát hiện ra vấn đề của Lưu Minh Ngọc và Dương Thần là không tiện rồi. Vốn định bụng giả vờ như không biết, cái này là giấu đầu hở đuôi.
Lưu Minh Ngọc chỉ muốn tìm được cái lỗ lẻ nào để chui xuống, thôi xong rồi, mình trong mắt Mạc Thiện Ny đã thành nhân vật “yêu phụ” , ban ngày ban mặt lại làm loại việc đó với một người đàn ông đã có vợ trong phòng làm việc, lại còn bị phát hiện, chẳng lẽ làm bồ thảm như vậy sao.
Đang lúc Lưu Minh Ngọc và Mạc Thiện Ny không nói gì, lòng nặng trĩu, lại không biết phải nói thế nào cho phải lúc, Dương Thần tiến đến bàn làm việc của Lưu Minh Ngọc, giơ tay bắt đầu thu dọn lại các văn kiện trên bàn.
Vừa thu dọn, Dương Thần vừa cười với Mạc Thiện Ny nói:
– Lại đây đi, không có gì không tiện đâu, đều là người một nhà.
Mạc Thiện Ny ngây người một lúc, mới nhận ra ý của Dương Thần là gì… muốn
ngả bài sao?
Lưu Minh Ngọc cũng không rõ, lòng tràn đầy nghi ngờ nhìn Dương Thần, lại nhìn sang Mạc Thiện Ny, không ngừng suy nghĩ.
Thấy Mạc Thiện Ny đứng làm thinh, Dương Thần cười khổ nói:
– Tiểu Thiện Thiện, đừng đứng ngây ra đấy chứ, gặp rồi lại giả vờ như không có ý gì sao, đã đến mức này rồi, tôi mà giấu cô là tôi dối trá, cô làm ra vẻ không biết là lừa gạt chính mình. Huống chi cô nghĩ tôi là loại người lén lút, dám làm không dám nhận sao?
Mạc Thiện Ny hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí, mơi bước về phía trước, trừng mắt nhìn Dương Thần, đứng sau Lưu Minh Ngọc cười nói:
– Nói thật, tôi có chút khó chịu, nhưng tôi cũng biết, cô chắc cũng đã hiểu rõ dư vị ấy, làm bồ chắc là khổ lắm hả?
Lưu Minh Ngọc cảm thấy số tế bào trong người mình không đủ dùng nữa. Tình
huống trước mắt vượt qua sức tưởng tượng của cô, nghe Mạc Thiện Ny nói ý tứ, dường như cô ta và Dương Thần cũng có quan hệ nào đó…
– Bộ trưởng… Mạc… lẽ nào anh ấy…
Không để Lưu Minh Ngọc nói xong, Mạc Thiện Ny gật đầu:
– Đúng vậy, nên cô không cần quá e lệ như thế, cô xem tôi, mặt dầy thế này cơ mà…dày đến độ chẳng còn biết xấu hổ.
Dương Thần vội không cho Mạc Thiện Ny nói:
– Tiểu Thiện Thiện, em nói gì thế hả, sao lại khó nghe như vậy, cái gì mà không biết xấu hổ, muốn giải quyết sự tình, phải thản nhiên mà đối diện. Em xem, anh là tên đầu xỏ đang dứng trước mặt hai người, nếu nói mặt dày, phải là anh mặt dày mới đúng.
– Anh cũng biết anh mặt dày sao? Rõ ràng đang lúc đi làm mà còn đến đây tìm gái chơi, không thể kiềm chế một chút hay sao? Nếu như người đến hôm nay không phả là tôi, là các nhân viên khác, thấy anh và Minh Ngọc ở cùng nhau, còn ngửi được cái mùi này, thì biết làm sao?
Mạc Thiện Ny vài phần buồn bực nói.
Lưu Minh Ngọc bừng tỉnh, giờ phút này, mọi thứ đều quá rõ ràng, vội lấy trong
ngăn kéo ra lọ thuốc an thần.
Dương Thần vẻ mặt đau khổ cười, nói:
– Toàn là chất hóa học uống vào hại sức khỏe lắm.
– Nếu anh không đến tôi phải uống sao!? Lưu Minh Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói một câu, nhưng chợt nghĩ ra còn có Mạc Thiện Ny ở đây, hóa ra vẫn còn một “đồng minh” nữa. Lưu Minh Ngọc như phát điên lên.
Mạc Thiện Ny thở dài, dần dần cũng bị kích động theo, trên thực tế, trước kia
Dương Thần cũng đã nói không chỉ có một tình nhân, vì vậy trong lòng sớm đã có sự chuẩn bị. cười chua xót, nói:
– Chúng ta chẳng phải là cái gì chính thức, thế nên không phải căng thẳng với tôi thế làm gì, nói hay thì nghe lấy, thẳng thắn mà nói chúng ta là “chiến hữu” , đều là “cá mè một lứa” hồ ly tinh thôi, nên đều bình đẳng. Muốn trách thì trách anh ta kìa, thỏ không ăn cỏ mà lại ăn thịt.
Lưu Minh Ngọc nghe xong, cảm thấy cũng có lý, nếu Mạc Thiện Ny cũng là bồ, vậy chẳng khác gì so với mình, hai người đàn bà cùng có ý thân mật.
Dương Thần nhìn hai người phụ nữ mà mình thích mà khổ tâm trong lòng, thế giới này vốn không công bằng, nhất là chuyện nam nữ chẳng ai có thể lí giải được.
Không khí yên lặng hồi lâu, Dương Thần cũng không biết nên nói gì để phá vỡ bầu không khí này, cuối cùng dò hỏi:
– Tối cùng đi ăn bữa cơm nhé! Tôi mời, ăn gì cũng được.
Mạc Thiện Ny và Lưu Minh Ngọc gần như cùng một lúc ném cho Dương Thần cái nhìn sắc lẹm, sắc mặt không tốt nhìn Dương Thần.
– Anh nghĩ tình huống bây giờ, chỉ cần mời chúng tôi ăn bữa cơm là có thể coi như chưa có gì xảy ra sao?
Mạc Thiện Ny nói.
– Chúng tôi dễ bỏ qua như vậy sao, dễ lừa như vậy sao, anh là bố của đứa trẻ lên ba đấy à?
Lưu Minh Ngọc nói.
Dương Thần buồn rầu nắm tóc mình:
– Xin hai bà cô, mấy người đừng như thế có được không? Tôi sắp chết rồi đây, nói đi.! Mắng tôi cũng được. Tôi biết nhiều lúc tôi nói nhiều thứ, nhưng từ trước đến nay tôi không hề có ý nghĩ giấu hai người điều gì. Tôi không hiểu sao hôm nay mọi chuyện lại thành ra thế này. Tôi chỉ là đi theo cảm giác tới đây thôi, bất luận có dứt bỏ ai trong hai người, không những làm tổn thương hai người mà còn làm tổn thương chính tôi. Tôi chẳng biết phải nói thế nào với hai người nữa.
– Tôi chỉ nói vậy thôi, hai người có thể đánh tôi, có thể chửi tôi, có thể ghét tôi. Vì yêu hai người nên tôi thề, trừ giấy chứng nhận kết hôn kia, hai người muốn gì chỉ cần tôi có, cái gì tôi cũng có thể đưa cho hai người.
Nói xong những lời này, Dương Thần rất muốn khạc nhổ, nhưng nghĩ đây là phòng làm việc, chỉ hậm hực rụt tay lại. Sự tức giận lộ ra ngoài. Đang muốn năm nay làm ăn ở nước ngoài, từ lúc nào vì phụ nữ mà gây sức ép cho chính mình thế này!? Thế nên tình yêu đúng là không phải thứ gì tốt, đừng nói người khác nữa, người khác gọi mình là thần, nhưng thần đâu phải cái gì cũng làm được.
Mạc Thiện Ny và Lưu Minh Ngọc Nghe xong không hẹn mà cùng quay mặt đi, xoa xoa khóe mắt mình.
– Anh là chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ, hay là chuyên gia tâm lí học? Hay là dạy tâm lí học cho chúng tôi đi, cũng chẳng phải chúng tôi suy nghĩ tiêu cực, anh gấp cái gì chứ.
– Đúng vậy, chúng ta phải nghĩ xem tối nay ăn gì thôi, chúng ta phải đồng cam cộng khổ uống một chén, đúng không? Minh Ngọc.
Mạc Thiện Ny nháy mắt với Lưu Minh Ngọc mấy cái.
Lưu Minh Ngọc gật đầu, mặt giãn ra, nói:
– Tôi biết một nhà hàng Ý rất được, tôi đưa bộ trưởng Mạc đi.
– Bộ trưởng cái gì chứ gọi tôi là Thiện Ny là được rồi
Mạc Thiện Ny cười, nói.
– Được rồi, Thiện Ny
Lưu Minh Ngọc hé miệng cười, thoải mái hơn nhiều.