chúc em thành công bùng nổ phòng vé”.
Tay Phó Luân không thu hồi kiên trì muốn đem quà tặng cho cô.
Ngôn Lạc Hi đảo mắt thấy có rất nhiều bạn diễn đang nhìn, cô vì thế không thể từ chối đưa tay nhận lấy, cười nói: “Cảm ơn, tôi mở ra xem một chút được không?”
“Đương nhiên”
Ngôn Lạc Hi tháo chiếc nơ trên đỉnh, mở hộp ra, bên trong sợ dây chuyền nhỏ nhắn mặt trái táo pha lê màu đỏ, tinh xảo và xinh đẹp cũng không tính là thứ gì đáng giá lại ngoài ý muốn khiến người ta thích.
“Cảm ơn, tôi rất thích.”
Ngôn Lạc Hi chân thành cảm ơn, “Xin lỗi, tối nay là Giáng sinh, tôi không có quà để đổi lần sau tôi bù lại được không?”
Một câu chuẩn bị trao đổi quà tặng là một tình tiết trong<>, Giang Lâm vào lễ Giáng Sinh chuẩn bị quà tặng cho Sơ Hạ, Sơ Hạ cho rằng muốn trao đổi đêm hôm khuya khoắt lại đi mua một phần quà để tặng Giang Lâm.
Trong phim trao đổi quà mục đích là không mắc nợ nhau, nhưng lúc này lại có ý cùng Phó Luân vạch rõ ranh giới tránh để người khác vẻ vời lung tung.
Ánh mắt Phó Luân tối sầm buồn bã:”Không sao, không cần đáp trả”
Ngôn Lạc Hi cũng không có nhấn mạnh đề tài này nữa, nghiêm túc mà nói Phó Luân là anh trai cô, cho dù trong lòng không muốn thừa nhận cũng không thay đổi sự thật bọn họ chảy cùng dòng máu.
Phó Tuyền thấy Ngôn Lạc Hi nói chuyện với Phó Luân cất bước đi tới:”Lạc Hi, đêm nay cô rất đẹp”
Ngôn Lạc Hi nhìn Phó Tuyền vẻ mặt thờ ơ, thản nhiên gật đầu, giọng điệu khách sáo xa cách:”Phó tổng”
“Lâu rồi không gặp, dường như cô gầy đi rồi. Trời lạnh chú ý đến sức khỏe một chút”.
Khi Phó Tuyền đối diện với Ngôn Lạc Hi đều luôn vụng về như học sinh tiểu học, không có sự khéo léo nhanh nhẹn của một cấp trên.
“Ừ”
Điền Linh Vân đứng ở bên cạnh, nhìn hai người tương tác, Lạc Lạc đối với ai cũng thân thiện hoạt bát vì sao thái độ với tổng giám đốc Hoàn Á lại lạnh lùng kiêng dè? Làm người khác có chút tò mò.
Phó Tuyền đối diện ánh mắt quan sát của Điền Linh Vân liền khôi phục lại tổng giám đốc cao cao tại thượng:”Vị này chính là đại diện của Lạc Hi, Cô Điền? Không nghĩ tới cô
trẻ tuổi như vậy, có thể đảm nhiệm nổi công việc người đại diện này sao?”
“Điều đó đương nhiên, tuy tôi mới vào nghề nhưng trong giới lăn lộn nhiều năm, tôi nghĩ mình phù hợp hơn bất kỳ ai khác trở thành người đại diện của Nhị Lạc”
Ngôn Lạc Hi nghe ra ý khinh thường trong lời nói, cô nhíu mày nói:”Bà quản nhiều rồi”
Phó Tuyền bị Ngôn Lạc Hi làm nghẹn đến xanh mặt nhíu mày:”Ta quan tâm con”
“Tôi không cần bà quan tâm, buổi tiệc sắp bắt đầu nếu không còn chuyện gì nữa tôi đi trước”
Ngôn Lạc Hi xoay người lại, kéo Điền Linh Vân rời khỏi phòng.
Phó Tuyền vội vàng nói: “Lạc Hi, lời ta nói hôm đó, con đã cân nhắc lại chưa?”
Ngôn Lạc Hi dừng bước, nhớ đến lời Phó Tuyền hôm đó trái tim như bị cắt một nhát .
“Đây là chuyện của tôi, không cần bà quan tâm”
“Lạc Hi!”
Ngôn Lạc Hi bỗng nhiên không kiên nhẫn, quay đầu đi, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm Phó Tuyền:”Đừng gọi tên tôi, tôi sẽ cảm thấy ghê tởm. Còn nữa tôi đã nói đó là chuyện của tôi, đừng lấy danh nghĩa quan tâm mà can thiệp vào, bà không có quyền.”
Thù hận gì đó, cô không quan tâm tới cũng
chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện thành ra thế này.
Đó là nguyên nhân khiến cô lựa chọn từ bỏ Lệ Dạ Kỳ.
Bởi vì, cho dù vượt qua trở ngại hiện tại, hai người thù hận sâu như vậy làm sao bọn họ có thể ở bên nhau?