Ôn Mạc Ngôn khó khăn lắm mới nói ra được một câu. Ôn Mạc Ngôn liếc mắt nhìn thấy nụ cười trong mắt của Bạch Minh Châu, hai má anh khẽ đỏ lên.
Vì sao mỗi lần đứng trước mặt Bạch Minh Châu, anh lại luôn mất mặt thế này?
“Ôn Mạc Ngôn, anh nói lắp dữ vậy hả?”
Hứa Trúc Linh vô tình khiến Ôn Mạc Ngôn càng mất mặt hơn.
“Có lẽ trông tớ dữ tợn độc ác quá nên anh ấy cứ nhìn thấy là lắp bắp như vậy.”
“Khôn… không phải như vậy…” Ôn Mạc Ngôn vội vàng nói: “Hôm nay em.em rất đẹp..”
Bạch Minh Châu nghe được câu này thì không nhịn được mà bật cười.
“Tôi vẫn chưa tốt nghiệp, phải về trường làm luận văn tốt nghiệp nên không đến công ty nữa. Cô gái vừa nãy là bạn gái của anh à?”
“Không… không phải, em cũng gặp rồi… chỉ là, chỉ là đồng nghiệp thôi.”
Bạch Minh Châu nghe vậy thì gật đầu, xem ra Ôn Mạc Ngôn không phải đang giả vờ ngốc nghếch mà thật sự là một người EQ hạn chế, không còn thuốc nào để chữa.
“Vậy thôi, anh làm gì thì cứ làm đi, tôi đi dạo phố đã.”
“Em có cần… cần sức lao động miễn phí, miễn phí không?”
Ôn Mạc Ngôn biết con gái đi mua đồ nhất định sẽ xách về túi to túi nhỏ.
“Hơn nữa… một lát nữa anh cũng phải về biệt thự… anh có thể, có thể đưa Trúc Linh về.”
Hứa Trúc Linh nghe vậy thì gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy có thể thuận đường đưa tớ về luôn. Hay là để Ôn Mạc Ngôn đi cùng luôn đi?”
“Đưa một người đàn ông cùng đi mua sắm ư? Chúng ta sẽ không vui mất?”
“Không… không đâu, anh ngoan lắm.”
Ngoan lắm…
Cái quỷ quái gì vậy?
Bạch Minh Châu đen mặt.
“Cũng được, anh đi cùng cũng được nhưng đừng nói gì, cảm ơn anh.”
Ôn Mạc Ngôn nghe vậy thì cảm thấy hơi xấu hổ, anh đúng là bị người khác ghét bỏ.
Anh nhìn thấy Bạch Minh Châu thì luôn cảm thấy mắc nợ nên luôn muốn làm chút gì đó để bù đắp.
Anh đi theo phía sau bọn họ, thật sự không nói một lời nào. Bọn họ đi siêu thị, anh đi phía sau đẩy xe, đến khi thanh toán anh cũng chủ động chi tiền. Mua xong thì nhanh chóng chuyển xuống xe rồi lại quay lại.
Bọn họ đi mua quần áo, Hứa Trúc Linh có vẻ không hứng thú lắm. Mỗi tháng Cố Thành Trung đều bảo chú An đưa quần áo mới đến cho cô. Giá cả của những món để cũng không rẻ nên cô cố mặc nhiều một chút thì mới không cảm thấy mình đang lãng phí.
Bây giờ đầu tháng 4, sắp vào mùa hè nhưng thời tiết đã vô cùng nóng nực.
Bạch Minh Châu muốn mua một chút đồ mùa hè, Hứa Trúc Linh cũng giúp cô lựa chọn một chút.
“Cái này thế nào?”
“Đẹp lắm, đẹp lắm! Minh Châu mặc cái gì cũng đẹp.”
Hứa Trúc Linh gật đầu liên tục.
“Ầy, xem ra tớ đi cùng sai người rồi.”
“Là thật đấy… thật sự rất đẹp… anh cũng thấy.”
Ôn Mạc Ngôn im lặng từ nãy đến giờ bỗng đột nhiên lên tiếng, sắc mặt có vẻ hơi bối rối, anh xấu hổ nói với hai cô.
Bạch Minh Châu xong khi nghe xong thì không khỏi cảm thấy kỳ quái, cô ngẩng đầu nhìn lên.
Ôn Mạc Ngôn nhìn thẳng và ánh mắt của cô, không hiểu vì sao trái tim anh tự nhiên run lên. Anh nhanh chóng rời ánh mắt đi chỗ khác rồi cúi đầu nhìn xuống.
Bạch Minh Châu cảm thấy rất khó hiểu, cô giống như hồng thủy hay nước lũ sao mà mới nhìn cô một cái mà cúi mặt luôn xuống như vậy là có ý gì?
Vì mọi người ở đó đều cảm thấy đẹp nên Bạch Minh Châu quyết định mua món đồ đó.
Cô chọn thêm mấy bộ nữa rồi bảo nhân viên bán hàng gói lại. Đúng lúc sắp thanh toán thì không ngờ Ôn Mạc Ngôn tiến lên trước giúp cô trả tiền.
“Anh định làm gì vậy?”
“Giúp… giúp em trả tiền…”
“Vì sao?”
“Em… cứu Cố Cố, lại… còn giúp anh.
Bởi vì anh… bởi vì anh bị thương, anh muốn…”
Bạch Minh Châu không đợi được Ôn Mạc Ngôn nói xong hết câu đã xua tay: “Lần trước anh đã uống rượu giúp tôi, là đã giúp tôi một chuyện rất lớn rồi.
Món nợ giữa chúng ta coi như đã tính toán xong rồi. Hơn nữa tôi cũng chỉ là vô tình bắt gặp hai người, nếu đổi thành người khác thì tôi cũng đứng ra giúp đỡ thôi. Vậy nên anh không cần phải nói những lời này nữa. Vả lại, mỗi người giúp anh mà anh đều báo đáp như vậy thì cho dù anh có nhiều tiền hơn nữa thì cũng phá sản mất.”
“Quần áo tôi mua thì cứ để tôi tự trả tiền. Lúc trước đồ ăn vặt anh mua là của Cố Cố và Hứa Trúc Linh nên tôi mới không ngăn cản anh thanh toán.”
“Nhưng… nhưng mà… “Đừng lôi thôi dài dòng với tôi nữa, nói thẳng thì tôi không thích một người nói lắp. Tính tôi nóng vội, anh nói chuyện như vậy thì tôi sẽ khó chịu chết mất. Vậy nên anh đừng nói chuyện nữa, có nói thì cũng đừng nói những lời vô ích nữa.”