Ninh Thư cảm thấy Mạch Đóa Nhi có trái tim mong manh dễ vỡ quá, nếu cô gặp phải chuyện như vậy, sẽ không chịu đựng mà khóc, ngược lại sẽ mặt dày xin đạo diễn một vai diễn.
Nhưng Ninh Thư sẽ không trưng da mặt của mình ra xin một vai diễn thay Mạch Đóa Nhi, người ta cũng không coi trọng nhân vật như vậy, dù cô khổ sở xin được thì Mạch Đóa Nhi cũng sẽ ghét bỏ, không quý trọng đâu.
Ninh Thư cứ nhìn Mạch Đóa Nhi gào khóc, Mạch Đóa Nhi khóc ra hết những ấm ức trong thời gian gần đây, khóc đến mức mí mắt đều sưng, cuối cùng cũng dừng lại, xoay đầu lại nhìn Ninh Thư, một đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm Ninh Thư.
Ninh Thư: …
“Chị Trần, em muốn nhận vai diễn nha hoàn kia.” Mạch Đóa Nhi kiên định nói với Ninh Thư.
Ninh Thư nhíu mày nói: “Em chắc chắn không, nhân vật kia không dễ diễn đâu.”
Có cảnh bị cởi quần đánh vào mông đó.
Xem ra thanh cao như Mạch Đóa Nhi hiện tại đã bị ép đến mức không có nguyên tắc rồi, hiện tại muốn nhận vai diễn mà trong phim có nhiều cảnh quyến rũ nam nhân, cuối cùng bị đánh chết.
Một nhân vật thật khiến người ta chán ghét.
Mới vào nghề thì nên nhận một số vai chính diện, nếu không định hình vai diễn xong, ấn tượng của người ta lại là một người xấu.
“Em thật muốn nhận vai diễn này, chị không muốn em nhận nhân vật này.” Ninh Thư khuyên bảo Mạch Đóa Nhi.
Nhưng bây giờ trong đầu Mạch Đóa Nhi toàn là hình ảnh đạo diễn khinh bỉ, những cảnh lỗi gần đây khiến Mạch Đóa Nhi muốn chứng minh mình có thể, hơn nữa nhân vật này có rất nhiều cảnh xuất hiện, Mạch Đóa Nhi muốn nhận vai nhân vật này.
Cô ta chưa từng nghĩ tới diễn xuất lại phức tạp như vậy, cô ta cũng chỉ muốn yên lặng diễn một bộ phim thôi mà.
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Em thực sự đã nghĩ kỹ muốn nhận nhân vật này?”
“Đúng, em phải chứng minh cho bọn họ thấy, em có thể diễn được.” Mạch Đóa Nhi nhíu chặt lông mày, tuy nói thì rất dõng dạc, nhưng sắc mặt lại tràn đầy mông lung.
Bị nhiều đạo diễn từ chối như vậy, nên tự tin của Mạch Đóa Nhi đã bị đả kích cực kỳ lớn.
Lập chí phải làm ảnh hậu, mà bây giờ Mạch Đóa Nhi bị người khác đả kích thành như vậy.
Ninh Thư giúp Mạch Đóa Nhi mở nắp chai nước suối rồi đưa cho cô ta, nhìn vẻ mặt uể oải, mờ mịt, không biết làm sao, thất bại, không cam lòng…
Có Mạc Tước Phong và không có Mạc Tước Phong thì tình cảnh Mạch Đóa Nhi hoàn toàn khác nhau, không có Mạc Tước Phong thì Mạch Đóa Nhi một bước cũng khó đi, không thể nào giữ mình đơn thuần và hoàn mỹ trong giới giải trí này.
Giới giải trí chính là một vại thuốc nhuộm lớn, người ở trong đó nhất định sẽ bị nhuốm màu, mà Mạch Đóa Nhi may mắn gặp Mạc Tước Phong, Mạc Tước Phong luôn luôn che chở cho cô ta.
Thời điểm người khác đang đau khổ nỗ lực cố gắng, thậm chí một số người vì muốn bản thân thăng tiến nhanh mà không ngại đi đường tắt, thì Mạch Đóa Nhi lại dựa vào kim chủ mà dễ dàng đứng ở đỉnh kim tự tháp, luôn nhìn xuống những người không có lòng tự ái một cách khinh bỉ, vì một vai diễn mà bán cả nhân cách thậm chí bán thân.
Ninh Thư cười lớn trong lòng, bèn gọi điện thoại cho đạo diễn, đạo diễn để Mạch Đóa Nhi đi thử vai.
Bản thân nhân vật này có độ khó rất lớn, cần bản lĩnh diễn xuất rất cao, nhưng đạo diễn nhìn Mạch Đóa Nhi thanh thuần cũng đồng ý.
Thuận lợi ngoài sức tưởng tượng khiến trong lòng Ninh Thư cũng thấy hơi kỳ lạ, Mạch Đóa Nhi nghe thấy mình thử vai thành công, rất vui, vượt qua khoảng thời gian tối tăm, cả người đều tươi tắn rồi.
Ninh Thư chỉ cười nhạt, không nói gì, sau đó mỗi ngày ở cạnh Mạch Đóa Nhi chăm sóc cô ta, ngay cả quay phim buổi tối Ninh Thư cũng luôn ở cùng.
Thật ra lại khiến Ninh Thư được mọi người xung quanh kêu là người quản lí tốt, đối với điều này Ninh Thư chỉ có thể nói mọi người suy nghĩ nhiều.
Dù cô muốn nhắm vào người khác cũng không thể lộ liễu như vậy, nếu như nguyên chủ trở về phát hiện mình bị từ chức, lại chẳng tan vỡ luôn sao.
Chính mình muốn đứng vững, thì không được để cho Mạch Đóa Nhi có điểm nào công kích được mình.
Cô và Mạch Đóa Nhi sớm muộn gì cũng phải xích mích, bây giờ Ninh Thư đã cảm thấy Mạch Đóa Nhi tràn ngập oán hận với cô, nếu như Mạch Đóa Nhi chuyển mình thành công thì tuyệt đối sẽ một cước đạp ngã mình luôn.
Hiện giờ Ninh Thư khá là hiểu ý đồ của đạo diễn, bản thân Mạch Đóa Nhi có một gương mặt thanh thuần, nhân vật ở đây có nội tâm dâm đãng, vô sỉ, đê tiện quyến rũ nam nhân.
Đây chính là tương phản to lớn, tưởng tượng mà xem một gương mặt thanh thuần lại đi quyến rũ nam nhân, nhân vật này càng thêm đặc sắc.