Huyết Yêu thở dài:
“Hữu Lực nói với ta rằng cô đã bị tổn thương. Nó nói rằng cô đã khóc rất nhiều. Ta có hơi lo lắng một chút, nên mới ghé qua xem thử.”
“Tôi không sao rồi. Anh đi đi. Nhớ cẩn thận một chút, trên Thiên giới chắc chắn có kẻ đang quan sát khắp nơi. Chưa biết chừng Quý Nhậm đã cài người của hắn vào đó rồi.”
Huyết Yêu trao cho cô một nụ cười thân thiết, rồi mới yên tâm rời đi. Trúc Chi nhanh chóng đi rửa mặt. Cô tươi tỉnh đi xuống dưới lầu, thấy mấy anh con trai mặt người nào cũng đầy lo lắng. Rõ rang họ đang muốn biết tâm trạng của cô ra sao rồi.
Quý Nhậm lúc này đã chờ được năm tên thuộc hạ cấp cao của mình xuất hiện. Quý Nhậm ngồi trên ngai vàng mô phỏng, trông rất giống của Thiên tử, nhìn là biết gã đã ủ mưu rất lâu về việc giành lấy ngôi vua trong Tam giới.
Bên dưới cái bàn hình chữ nhật, dài đang có năm tên ngồi vào năm vị trí. Một tên đầu hói, mặc áo khoát đỏ rực, trên bàn nơi y đang ngồi có một chai lọ trong suốt có thể thấy cả dung nham bên trong. Ngồi bên cạnh y là một tên khác, mặc áo khoát màu xanh dương, xung quanh gã phà ra một làn hơi lạnh kì dị.
Quý Nhậm rút ra một điếu xì gà và hút. Những tên thuộc hạ liếc nhìn gã như mới lần đầu trông thấy gã hút thuốc như thế. Hoặc chúng không biết thứ mà chủ nhân của mình đang dùng là thứ gì. Thấy thế, Quý Nhậm giải thích:
“Thứ này của Hạ giới rất mê hoặc. Ta không cách nào bỏ nó được. Nếu thích, các ngươi cứ cầm lấy hút thử đi.”
Nói xong, Quý Nhâm búng ngón tay một cái, năm điếu xì gà xuất hiện trước mặt năm kẻ tháp tùng. Chúng cẩn thận cầm lấy và đưa lên miệng hút. Một tên trong số đó ho sặc sụa khi vừa mới đưa lên miệng hút thử (Quý Nhậm bật cười đầy chế nhạo), còn những tên còn lại sợ phải trông thấy điệu cười tà tà hơi điên của chủ nhân nên đành ngậm chặt miệng không dám hút lấy lần nào nữa.
Quý Nhậm nhả khói ra đầy phòng. Gã khịt mũi nói:
“Mấy cái thử thách mà các ngươi phụ giúp ta đã bị một đám nhóc phá hoại hết rồi?”
Tên đầu hói trong năm tên hốt hoảng:
“Không thể nào. Đám nhóc nào mà lại thoát khỏi biển lửa của em chứ đại ca? Anh giỡn hoài.”
Quý Nhậm nghiến răng, nghiến lợi nói rõ to:
“Vậy mà chúng thoát được rồi đó, tên đầu hói – Tinh Tân. Chúng còn vô hẳn nhà của ta làm loạn nữa. Đám nhóc đó là người của Huyết Yêu.”
Quý Nhậm không them để ý nét mặt tên đầu hói đã đen như than khi gã gọi y là “tên đầu hói”. Gã chỉ lạnh lung nói tiếp:
“Ta muốn chúng ta đẩy nhanh kế hoạch nhanh hơn dự kiến.”
Quý Nhậm rất nhanh đã nói rõ ràng từng chi tiết trong kế hoạch tấn công Thiên giới, trước khi đám nhóc kia kịp thông tin lại cho Gia Khánh và Minh Nghĩa biết về gã. Thiên tử sẽ không còn tin yêu gã như trước nữa, gã muốn đi trước một bước.
Trong kế hoạch có cả việc sắp xếp đội quân của Huyết Yêu có mặt trên Thiên giới. Nhưng gã vẫn đang nghĩ cách khiến chúng có mặt trên thiên cung kịp lúc kế hoạch của gã diễn ra. Gã muốn gài bẫy chúng trở thành phản tặc, còn gã sẽ dẫn đội quân đến cứu trợ. Sau khi Thiên tử chết đi, gã sẽ nghiễm nhiên trở thành anh hùng của chúng thần. Dĩ nhiên gã sẽ có cách khiến họ bầu chọn cho mình trở thành Thiên tử mới.
Quý Nhậm sẽ vào thiên cung trước thuộc hạ của mình. Chúng còn có nhiệm vụ dụ dỗ đám nít ranh kia lên thiên cung náo loạn. Gã đang phân vân không biết nên dung cách gì khiến đám trẻ nít hơi ranh mãnh của Huyết Yêu tự đãn xác lên Thiên giới đây. Nghĩ đến đây, gã hơi đau đầu rồi.
Một tên tóc bạc dài ngang lưng, mặt mày trang điểm lòe loẹt, y có một nụ cười mỉm chi rất duyên dáng, nhìn giống một cô nương hơn. Y ngồi đối diện với tên đầu hói và ngồi ké bên cạnh tên mặc áo khoát xanh dương kia. Môi y cong thành một nụ cười ngọt ngào, nói hơi ẻo lả, giọng nói cũng giống một cô nương:
“Không phải đám nít ranh đó là thuộc hạ của Huyết Yêu ư? Chúng ta có cần loan tin giả hắn bị hành hình trong thiên lao hay không? Đám nhóc đó nhất định liên lạc với Gia Khánh và Minh Nghĩa giúp đỡ.”
Tên áo xanh bồi thêm:
“Tịnh Uyển nói đúng. Gia Khánh và Minh Nghĩa nhất định không đứng nhìn Huyết Yêu bị hành hình. Chúng nhất định vào thiên lao cứu hắn. Đến lúc đó chúng ta úp cái tội giúp đỡ phản tặc lên đầu hai tên đó. Sau đó, chúng ta sẽ được hưởng lợi rồi.”
Quý Nhậm ậm ừ, gật gù cái đầu, chưa tán thưởng Tịnh Uyển (gã trong ẻo lả như một cô nương ấy). Tịnh Uyển tủi thân tựa đầu lên vai tên vừa nói giúp mình – Tịnh Phong.
Tịnh Phong lên tiếng chỉ trích chủ nhân của mình:
“Sao anh không khen ngợi Uyển Uyển. Nàng ấy là người nghĩ ra kế hoạch mà.”
Quý Nhậm tức mình:
“Rồi cứ mỗi lần các ngươi đưa ra kế sách hay lại bắt ta khen ngợi ư? Mấy người mới vừa quen biết ta hay sao? Còn không hiểu tính khí của ta hả?”
Quý Nhậm giận dữ quát thêm:
“Ta còn chưa tính sổ cái vụ thử thách bị người khác phá vỡ một cách dễ dàng nhé. Ta đoán đám nhóc đó có những đặc tính riêng. Một đứa có khả năng chịu lửa, băng, độc dược và bùn của mấy người.”
Tịnh Tân – tên đầu hói trong đám, cũng là người khoác lên mình bộ áo khoác màu đỏ rực lửa nói:
“Em muốn biết người đã vượt qua dung nham của em là ai. Người này không phải con người bình thường đâu.”
Tịnh Tân nói:
“Sao một trong chúng ta không đi điều tra sơ về lai lịch của đám nhóc đó đi. Một khi chạm mặt, chúng ta cũng không bỡ ngỡ.”
Tịnh Uyển chọc ghẹo:
“Anh bắt đầu sợ một đám nhóc từ khi nào hả?”
Quý Nhậm gật đầu đồng ý với ý kiến của Tịnh Tân:
“Ta cũng đồng ý nên điều tra đám nhóc đó. Các ngươi đừng khinh suất, đừng tưởng chúng chỉ là bọn tép riu khù khờ. Đừng quên, Huyết Yêu đã thắng Mạnh Quân một phần cũng nhờ chúng góp sức đấy.”
Tịnh Uyển chu môi:
“Vậy chủ nhân nhờ Tịnh Ngôn đi thăm dò đi.”
Tịnh Ngôn là tên thấp bé, khuôn mặt trông giống một đứa trẻ mới lên mười, trên tay cầm một nhánh lan rừng thơm lừng. Nó đang húp vội ly nước trên bàn, chẳng nghe được cuộc trò chuyện của những người khác. Đến khi nghe đến tên của mình, nó mới ngẫng đầu lên.