Khương Tình ở trên giường chính là một cơn nghiện đáng sợ đối với cô.
Cả đời.
Hai chữ không nặng không nhẹ, đập mạnh vào trái tim Hạ Nhi, như đang âm thầm bén rễ trong lòng.
Hạ Nhi mím môi, vành tai khẽ hồng, một lúc sau mới thốt ra được mấy chữ:
“Đồ mặt dày.”
“Tại sao tôi lại là đồ mặt dày?”
Khương Tình đi đến bên cạnh cô, ngồi xuống, chậm rãi ngẩng đầu, nghiêng về phía cô:
“Tôi chưa làm gì em cả mà, em nói có lý một chút được không hả?”
Khương Tình vừa dứt lời đã đổ người xuống bên cạnh cô, vòng tay qua ôm lấy cô, cằm tựa vào hõm cổ.
Hạ Nhi thoáng chốc đã bị dọa cho sợ, đôi mắt hổ phách bỗng chốc trở nên hoảng loạn, mặc dù muốn phản kháng, nhưng lại sợ chạm vào vết thương trên người Khương Tình, cuối cùng lại không dám động.
Một đôi con ngươi nâu sẫm chứa ý cười nhìn thật sâu vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dường như trong đôi mắt hổ phách ấy hiện lên vẻ rực rỡ giống như những áng mây ngũ sắc.
Khương Tình cúi đầu cười một tiếng, lại nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên cánh môi của cô, ôn nhu nói:
“Yên tâm. Tôi sẽ không quá phận. Nhưng nếu em còn nhìn tôi theo kiểu đề phòng sói đói như thế, tôi không chắc mình kiềm giữ được đâu.”
Hạ Nhi vẻ mặt như biết ngay là sẽ như vậy, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên.
Cô thầm hít sâu, đè nén nó xuống, cố gắng giữ cho ánh mắt thật bình tĩnh:
“Chị đừng có mà làm bậy đấy.”
Khương Tình gật nhẹ đầu, ẩn giấu nụ cười nơi khóe miệng.
Ánh trăng sáng ngời, lạc vào bậu cửa, soi sáng mái tóc nâu nhàn nhạt của Hạ Nhi, giống như một lớp vải voan choàng lên đầu.
Dáng vẻ biếng nhác chẳng thèm đoái hoài của cô rất đẹp, khi cô cụp mắt xuống, cũng đẹp đến mức làm đáy lòng người ta thổn thức.
Khương Tình không nhịn được, giơ tay sờ đầu cô.
Hạ Nhi chẳng quá giật mình vì hành động này của Khương Tình, cô chỉ rất lạnh nhạt gạt tay Khương Tình ra, mắt lạnh cảnh cáo.
Mùi hương như lan như sương hòa cùng mùi sữa tắm thanh thanh, tất cả đều lọt hết vào hơi thở của cô.
Dáng vẻ ngây người của cô trông có chút ngốc nghếch.
Cô gái mình yêu đang gần ngay trước mắt, Khương Tình lại có phần không kìm được lòng mình, bất giác cúi đầu hôn cô.
Bờ môi gần như sắp dính lại, Hạ Nhi chợt giật mình, đẩy Khương Tình ra, nhịp tim của cô không ngừng tăng cao và vành tai đỏ lựng.
“Bảo bối…”
Ngữ khí của Khương Tình mang vài phần van nài cùng khẩn cầu, kết hợp với khuôn mặt hơi trắng nhợt, tạo cảm giác yếu nhược lại mị hoặc đến cực điểm.
Hạ Nhi đỏ bừng mặt.
Bên tai văng vẳng tiếng thì thầm rất thấp đó, cũng rất quyến rũ, gò má lưu lại nhiệt độ nơi lòng bàn tay ấm áp. Tuy rằng không phải là lần đầu tiên, vô số những đêm trước kia, cô đều ở dưới cơ thể nữ nhân này mà phóng túng bản thân, sao lại còn ngượng ngùng kia chứ?
Cô có chút không kiềm chế được.
Huống chi một nụ cười mỉm của Khương Tình cũng đã có khả năng dao động tâm trí nữ nhân, đó là sức quyến rũ tỏa ra từ bên trong, làm người nhìn bất giác rơi vào trong nụ cười đó.
Hạ Nhi có chút sửng sốt, từ lúc nào nữ nhân này lại trở nên yếu ớt dễ vỡ như vậy?
Động chút là thể hiện dáng vẻ thương tâm trước mặt cô, rõ ràng ăn chắc cô sẽ mềm lòng nên mới làm thế.
Bản tính cô rất ít khi mềm lòng, nhưng đối với Khương Tình lại khác, chính là không có cách nào không mềm lòng.
Khương Tình cười khẽ, thái độ vẫn mềm yếu, thương tâm yếu ớt, đôi mắt hơi khép lại, hàng mi đen đậm càng tôn lên vẻ tái nhợt trên gò má, nắm tay cô không buông, ánh mắt sáng như sao nhìn thẳng vào cô, nghiêm túc nói:
“Vết thương ở sau lưng, em giúp tôi thoa thuốc nhé.”
Hạ Nhi nhìn Khương Tình thật lâu, cuối cùng không có cách nào nói với nữ nhân này nửa chữ không, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Khương Tình nhìn cô chằm chằm, bất giác nở nụ cười, nụ cười ôn nhuận như ngọc, đặc biệt ấm áp vô hại, phảng phất trên hàng mi cũng nhiễm ý cười
Dưới ánh đèn mờ, cặp mắt nâu sẫm kia đặc biệt trong suốt lấp lánh, hai mắt cong lên, tươi cười sáng rỡ ấm áp.
Vết thương trên người Khương Tình rất nặng, nhìn mà ghê người.
Hạ Nhi bôi thuốc, động tác tay rất nhẹ.
Bị Khương Tình ngồi đối diện nhìn đến mất tự nhiên, Hạ Nhi áp chế chút chua xót không nói nên lời trong lòng, lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng nhanh gọn xử lý miệng vết thương.
“Đau không?”
“Không đau.”
Khương Tình nói rất nghiêm túc thành khẩn, không hề nhìn ra chút dấu vết dối gạt.
Đại khái khuôn mặt nữ nhân đối diện quá đẹp, hoặc cũng có thể vì cô mỏi mệt cho nên hơi hoảng hốt, Hạ Nhi sững sờ trong chốc lát.
Hai mắt Khương Tình chớp chớp, tươi cười thuần khiết, hàng mi thật dài phảng phất như bị ánh đèn nhiễm lên một lớp màu vàng, bàn tay như ngọc vẫn phủ lên tay cô, nâng hai tròng mắt màu nâu sẫm nhìn cô, mang vài phần như khẩn cầu:
“Ngủ lại cạnh tôi được không?”
Hạ Nhi hơi sửng sốt, còn chưa chờ cô phản ứng lại, Khương Tình đã một tấc lại muốn tiến thêm một bước, những ngón tay hơi lạnh chạm lên gò má cô, động tác dịu dàng mà cẩn thận làm Hạ Nhi thoáng chốc ngạc nhiên bàng hoàng, ngay sau đó khuôn mặt Khương Tình càng lúc càng gần.
Đợi chút, hình như có gì đó không đúng!
Tại lúc chỉ mành treo chuông, Hạ Nhi đột nhiên duỗi tay ra che kín môi đối phương đang đến gần.
Nữ nhân này đúng là càng ngày càng vô lại, lại dám lừa gạt cô.
Khương Tình tựa hồ có chút bất mãn, hơi quay đầu đi, lặng lẽ nói:
“Em thật là… suýt chút nữa…”
Hạ Nhi thật sự không còn gì để nói, vừa rồi cô còn cảm thấy mềm lòng, đúng là…
“Chị còn như thế thì cút ra ngoài.” Hạ Nhi gần như nghiến từng chữ mà nói ra.
Khương Tình có chút tủi thân, cũng không nói gì nữa.
Căn phòng yên tĩnh, bao nhiêu mệt mỏi, lo lắng và căng thẳng mấy ngày qua đều hóa thành cơn buồn ngủ.