Sau đó, Vân Yến liền vứt kiếm xuống, gục người xuống mặt đất, sợ hãi ôm mặt.
“Cô ta… ở đằng sau các người.”
Nghe vậy, đám sát thủ vẫn có chút hoang mang, lúc này một người đánh liều quay đầu lại nhìn, quả nhiên sau lưng người đó có một người tóc đen váy trắng, mặt mũi đều bị bầm bập đầy máu, trông như một người đã bị tai nạn.
Trùng hợp làm sao, người đó lại là kẻ sợ ma nhất trong đoàn đội, hắn trực tiếp ngất xỉu vì sợ.
Sự hoảng loạn bắt đầu lan ra, sát thủ dù giết người quen tay nhưng gặp ma cũng phải kiêng kị mấy phần.
Máu tươi và sự bẩn thỉu của lòng người, bọn họ sớm đã quen thuộc.
Nhưng mà gặp ma thì lại là lần đầu.
Thấy chiêu trò của mình đã có tác dụng, Vân Yến hơi mỉm cười.
Vị diện này không có ma quỷ, có lẽ là vì địa phủ quản lý quá tốt cho nên Vân Yến mới bảo Tinh Tú tạo ra huyễn ảnh.
Đây là một trò chơi tâm lý, ai nhát gan thì sẽ không vượt qua được, ai mạnh bạo thì có thể dễ dàng vượt qua.
Tuy nhiên, ma quỷ chỉ là biện pháp tạm thời để Vân Yến kịp thời trốn sang một bên.
Đừng hỏi vì sao cô trốn, cô mà ra tay thì kiểu gì nguyên chủ sau khi trở lại cũng khóc thét vì nhận ra ‘mình’ từng giết người.
Vì thế Vân Yến chỉ còn biện pháp đánh ngất bọn họ chờ cảnh sát đến, vừa nãy cô đã nhắn tin cùng cục cảnh sát quốc gia, bọn họ nói sẽ gửi người đến trong mười lăm phút nữa cho nên phải kéo dài thời gian ít nhất là mười lăm phút.
Lần đầu tiên có cảm giác không giết người còn khó hơn giết người, Vân Yến cảm thấy có chút khó khăn.
Nhưng mà bị ma quỷ hù không được bao lâu, các sát thủ cũng nhận ra dường như ma nữ này không thể làm gì họ được cho nên vài người đã gan dạ hơn, cố tình chạm vào ma nữ.
Ma nữ bị chạm vào liền biến mất như chưa từng xuất hiện.
Thấy vậy, bọn họ liền nhận ra dường như ma quỷ chỉ trêu chọc họ chứ không có ý gì cả.
Vì thế khi đám sát thủ chú ý vào chính sự lại đã nhận ra Vân Yến đã biến mất.
Trong xe thì chỉ có bạn trai của mục tiêu, mục tiêu thì biến mất, đám sát thủ bắt đầu tản ra đi tìm, đồng thời cho một nhóm ở lại trông coi Quan Vũ.
Vân Yến đang ngồi trong bụi cây ăn chocolate, lén lút nhìn bọn họ.
Ừm ừm, súng nhiều quá.
Tinh Tú, bây giờ ngươi hãy bay lên rồi phát sáng, ừm… rồi xoay một vòng tròn nha.
[Chủ nhân, ý chủ nhân là em phải trình diện cho bọn họ xem được sự đẹp đẽ của bản thân?] Tinh Tú ồ lên một tiếng.Đúng vậy! Kiếm của ta là thứ đẹp nhất, chúng ta nên cho loài người bọn họ được hưởng thụ vẻ đẹp ấy.
[Vâng!]Được Vân Yến cổ vũ cho nên Tinh Tú rất phấn khích mà bay lên, ngay lúc đó, thân kiếm sắc sảo của Tinh Tú còn sáng lên như có pháp thuật.
Hình ảnh kiếm bay bonus thêm ánh sáng thần thánh và hành động xoay tròn như đang hăm he làm cho tam quan của bọn sát thủ hơi vỡ vụn.
Cái quái gì đây?
Ma quỷ lại chọc bọn họ?
Lúc này, Vân Yến liền sờ sờ cục gạch vừa lấy ra trong không gian, canh góc độ sao cho gạch có thể trúng vào gáy của bọn sát thủ rồi mới ném.
Tốc độ ném gạch của Vân Yến rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có hơn mười sát thủ bị trúng gạch mà ngã quỵ.
Mắt thấy gạch được liên tục ném ra từ một phía, đám sát thủ rất nhanh liền bao vây lấy bụi cây mà Vân Yến đang trốn, mặc kệ kiếm quỷ ma gì đó, bọn họ quyết định kéo mục tiêu ra để giải quyết cho nhanh rồi rời đi.
Dù gì… đồng đội của họ đã bị mục tiêu ném gạch (ngất) chết rồi!
Thấy đám sát thủ bao vây Vân Yến, Tinh Tú liền hạ xuống, ghét bỏ đập chuôi của mình vào mình đám sát thủ.
Sát thủ bị đập đau đến nỗi ngất: “…”
Ma quỷ lần này hình như là ma quỷ loại khác, có thể trực tiếp đả thương người.
Quả thật cuộc đời nhiều chông gai, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Lúc Vân Yến ló đầu ra, đám sát thủ còn lại đã bị Tinh Tú xử gọn.
Giỏi lắm!
[Chủ nhân, đây là việc bình thường thôi!] Tinh Tú tự hào đáp.Ngươi là nhất, ngươi đẹp nhất! Ta yêu thương ngươi nhất.
[Hihi…]Nhưng sau đó, nó lại bị Vân Yến sai bảo đi lụm mấy viên gạch lúc nãy cô ném về.
Tinh Tú: “…”
Nói yêu thương người ta đâu?…
Chủ nhân quả là chủ nhân nha, ngàn năm không thay đổi.
Dù vậy, Tinh Tú vẫn rất ngoan ngoãn đi lụm từng viên về.
Còn 000 sau khi thấy Vân Yến dùng loại đá dùng để vá vị diện để ném vào người sát thủ, biểu cảm của nó có chút chết lặng.
Giá trị của viên đá đó, nếu mà Vân Yến biết một viên có giá trị bằng khoảng vài chục nhiệm vụ mà cô làm, chắc chắn là cô sẽ ngơ luôn.
Nhưng 000 quyết định không nói ra, lỡ như cô định đi đường tắt, bán hết đá rồi lợi dụng mình có nhiều tiền để mua mấy thứ bậy bạ thì uổng lắm.
Ừm, nó quả thật là một hệ thống tốt!
000 cảm thấy tự hào về mình.