– Nghe nói Thiên Ông đại hạn đến rồi, là thật sao?
Tin tức của Hạ Hầu gia cho tới bây giờ vẫn được phong tỏa rất nghiêm mật, Hạ Hầu Lệnh không biết ông ta nghe ở đâu được tin tức này, có điều ít nhiều cũng có chút phán đoán, trước đây lúc phong tỏa tin tức vẫn chưa thất người đến, Thanh Chủ bên đó đến rồi sau khi rời đi vị này liền biết được tin tức, mười phần có tám chín phần là Thiên Cung bên đó để lộ tin tức.
“Haiz!” Hạ Hầu Lệnh gật đầu một cái.
– Sao lại như vậy chứ?
– Doanh Cửu Quang bày ra bộ dạng đau khổ ôm đầu, lôi kéo Hạ Hầu Lệnh, nói:
– Nhanh nhanh nhanh, nhanh đưa bản Vương đi gặp phụ thân ngươi!
Gặp phải loại vô lại đùa bỡ lưu manh này, Hạ Hầu Lệnh có chút không nói lên lời, giống như nơi này là trong nhà của đối phương, hắn gần như là bị Doanh Cửu Quang trực tiếp kéo vào cấm viên.
– Lão ca ca, tiểu đệ đến thăm huynh đây.
Vào đến tẩm điện, thấy Hạ Hầu Thác đang ngồi xếp bằng trên giường thần tình uể oải, Doanh Cửu Quang lập tức lên tiếng bi thương, bày ra bộ dạng hận bản thân mình đã tới chậm.
– Doanh Thiên Vương đến rồi.
Hạ Hầu Thác hơi mỉm cười, đang muốn hoàn lễ, ai biết Doanh Cửu Quang lập tức bước vội đến, hai tay đỡ lấy ông ta, rất cung kính để ông ta an toạ tịnh dưỡng, thuận tay cũng bắt mạch tượng của Hạ Hầu Thác, thi pháp kiểm tra, nói:
– Nghe được tin tức, tiểu đệ quả thực là khó mà tin được!
Bộ dạng quan tâm đến thân thể của Hạ Hầu Thác, giúp ông ta xem bệnh.
Hạ Hầu Lệnh đứng ở bên cạnh mắng thầm, có đủ vô sỉ rồi đây!
– Đây… đây… Lẽ nào là thật sao?
Sau khi xem mạch của Hạ Hầu Thác, Doanh Cửu Quang vẻ mặt kinh ngạc khó mà tin được.
– Không không mà đến, không không mà đi, là chuyện thường tình của con người.
Hạ Hầu Thác cười nhạt một cái, rồi lại nói:
– Có chuyện còn cần Thiên Vương giúp đỡ.
Doanh Cửu Quang vỗ ngực đảm bảo, nói:
– Lão ca ca cứ việc nói, chỉ cần là tiểu đệ có thể làm được, quyết không hai lời!
Hạ Hầu Thác chỉ Hạ Hầu Lệnh bên đó nói:
– Thân thể ta ngày càng yếu dần, khó có thể làm chủ sự được lão nhị đã kế thừa địa vị gia chủ của Hạ Hầu gia. Bệ hạ cũng đồng ý để nó kế tục tước vị Thiên Ông, nhưng ta sợ ta không nhìn được đến ngày đó, lo lắng việc này sẽ xảy ra biến cố gì đó, việc kế tục tước vị, vẫn mong Thiên Vương ở trên triều đường tận lực tương trợ!
Doanh Cửu Quang vỗ cánh tay của Hạ Hầu Thác, vạn phần chắc chắn bảo đảm, nói:
– Lão ca ca cứ yên tâm trong lòng, việc này cho dù huyết tiền tam thước cũng chắc chắn gắng sức đến cùng, tuyệt không hà hồ!
– Đa tạ!
– Lão ca ca nói lời khách khí rồi.
Doanh Cửu Quang đương nhiên không thể ở lại đây lâu, quá nguy hiểm!
Cuối cùng vẫn cáo từ, lại liên tục xin Hạ Hầu Thác giữ gìn sức khỏe là không tránh được, trước khi đi còn để lại lễ vật quý trọng để hỏi thăm. Sau khi ông ta trở về, Khấu Lăng Hư lại đến, Tứ đại Thiên Vương có thể nói là thay phiên nhau đến hỏi thăm.
Quan trọng là Doanh Cửa Quang xác nhận được thọ hạn của Hạ Hầu Thác thật sự là đã đến rồi, Khấu Lăng Hư cũng không dám tin hoàn toàn, vẫn phải đích thân đến kiểm tra mới yên tâm.
Khấu Lăng Hư như thế, Hạo Đức Phương và Quảng Lệnh Công cũng như vậy, cho dù là người cuối cùng nghe ba nhà đều nói vậy cũng không dám tin tưởng, sự việc này mấy vị đó sao có thể nghe lời đồn thổi là có thể cho qua chuyện, cần phải xác nhận rõ ràng mới được.