Bọn họ đều nghe thấy có tiếng dã thú tru lên ở phía trước.
“Duy Y?”
“Suỵt.” Người đàn ông đi đằng trước dùng một tấm da thú che mặt ra hiệu bảo mọi người tạm dừng.
“Người Duy Sắt à?” Một bóng người cao lớn xuất hiện ở đối diện cây cầu đá.
“Ai đó?” Duy Y cả kinh, bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra có người đứng phía trước.
“Chúng mày tới đây làm gì? Muốn giết người Đại Áo? Hay bắt cá bò cạp rắn? Cũng được, có điều, tao khuyên tụi bây đợi năm ngày sau rồi lại đến.” Nguyên Chiến cảm thấy có điểm không ổn, máu hắn như đang sôi sùng sục.
Vì sao hắn chỉ ăn cá bò cạp rắn mà lại có phản ứng lớn như vậy? Băng ăn không ít hơn hắn, cũng không được phát tiết, nhưng hắn thấy có vẻ như Băng bình thường hơn mình nhiều.
Lúc này, trong hang động đá vôi mà lúc nãy Nguyên Chiến ôm người chạy vào.
Nghiêm Mặc quệt chút thuốc mỡ bôi dưới mũi, rồi rải thuốc bột vừa lấy ra lên cây đuốc một chút.
Lập tức, một cổ mùi nồng nặc làm cho đầu óc con người choáng váng nhanh chóng lan ra trong không khí.
Nghiêm Mặc đếm nhẩm trong lòng: Một, hai, ba…
Khi đếm tới mười, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng đá vụn bị giẫm lên, hình như có kẻ bị trượt chân, sau đó ‘bịch’ một tiếng.
Lúc này Nghiêm Mặc mới giơ cây đuốc chậm rãi đi đến cửa động, nhìn ra ngoài thăm dò.
Trên mặt đất thấp chưa tới ba mét có một cái bóng đen đang nằm, mặt hướng lên trên, cây đuốc rớt dưới sàn đã sắp tắt.
Nghiêm Mặc không yên tâm, phóng ra hai cây kim đâm vào mặt người nọ.
Hai cây kim này không có ý đả thương người, mà để kiểm tra xem người nọ có còn cử động được hay không, hai huyệt vị trên mặt nếu bị kim châm sẽ cực kỳ đau, ngay cả Nguyên Chiến nếu không chuẩn bị sẵn tâm lý mà bị hắn đâm cũng phải nhảy dựng lên.
Người nọ không nhúc nhích.
Lúc này Nghiêm Mặc mới vịn vách động, chậm rãi bò xuống dưới.
Trước tiên nhặt cây đuốc sắp tắt kia lên, tìm một cái khe hở cắm vào. Sau đó mới bước đến trước mặt người nọ, ngồi xổm xuống, cẩn thận đánh giá người nọ.
Người này có diện mạo trông rất thú vị, thú vị đến nổi bạn không thể nói hắn là xấu hay đẹp nữa.
Tóc dài trắng như tuyết, lông mày trắng, đôi mắt bạc.
“Người Duy Sắt?” Nghiêm Mặc lướt ngón tay qua hàng lông mi của người đàn ông nọ, trong lòng đang đoán xem có phải những khu vực có lông khác trên người hắn cũng trắng bạc hay không.
Tên đàn ông cả người trắng như tuyết trợn mắt, trầm mặc nhìn hắn.
Nghiêm Mặc kiểm tra đầu hắn, phát hiện hắn không ngã bị thương. Chắc là khi trúng chiêu đã kịp dùng năng lực bảo vệ mình, chẳng qua chỉ là bảo vệ để hắn không té bị thương thôi.
Sau khi kiểm tra xong, xác định đối phương không có vết thương nặng nào, ông già Nghiêm bày ra vẻ mặt hàm hậu nói: “Xin lỗi, chỉ là một chiêu để tự bảo vệ mình, năng lực của anh không tồi, tôi muốn sống thì chỉ có chế phục anh trước. Không cần lo, tình huống này của anh chỉ là tạm thời, giống như bị gây tê ấy, biết cái gì gọi là gây tê không?”
Tên đàn ông cả người trắng như tuyết chậm rãi chuyển mắt theo Nghiêm Mặc.
Nghiêm Mặc a một tiếng, nhổ hai cây kim đang cắm trên mặt hắn xuống: “Có phải hơi đau không? Chỉ gây tê cơ bắp nên thần trí vẫn tỉnh táo, vẫn có thể cảm nhận được đau đớn, nhưng thân thể không nhúc nhích được. Thông thường, muốn làm được vậy rất là khó, chỉ có người có thể chất đặc thù mới phải chịu cái nổi khổ này. Cơ mà, nhà tôi có nuôi một vài nhóc đáng yêu, chúng nó tiết ra một loại độc tố mà chỉ cần xử lý đôi chút là có thể tạo nên hiệu quả này một cách hoàn mỹ. Tôi sẽ không dùng cho người bình thường.”
Cơ thịt trên mặt tên đàn ông nọ không thể biểu đạt chính xác cảm xúc trong lòng hắn, nhưng ánh mắt hắn lại như muốn thọc cho ông già Nghiêm một đao.
Nghiêm Mặc vừa nói vừa bắt mạch cho hắn: “Rất khổ sở đúng không? Có lần tôi lấy ra dạy dỗ một con gia súc nuôi trong nhà, gây tê toàn thân hắn như vậy, sau đó ‘vuốt trụ’ cho hắn tới tận nửa đêm, nhưng không cho hắn bắn, sau đó hắn liền nghe lời hơn nhiều. Có muốn nói chuyện với tôi không? Tôi có thể giải độc cho anh, nhưng cần phải dùng kim đâm vào một vài huyệt vị của anh.”
(Zombie: Vụ dạy dỗ gia súc coi lại cuối chương 70 nha.)
Tên đàn ông nọ: “…” Hắn căn bản không có quyền lợi cự tuyệt, hơn nữa hắn cũng rất hy vọng nhanh chóng thoát khỏi cái trạng thái mặc người làm thịt này.
Nghiêm Mặc đâm mấy chục kim lên người tên đàn ông, khi đảm bảo rằng năng lực và sức lực của cơ bắp hắn đều bị phong bế, lúc này mới giải độc cho hắn.
“Quá trình giải độc khá chậm, có điều sẽ bắt đầu từ phần đầu của anh, qua một chốc là anh có thể nói chuyện được với tôi.” Nghiêm Mặc vỗ vỗ vai hắn, sau đó hiền lành cười: “Tôi biết anh là một người thông minh, cho nên tôi hỏi cái gì, thì anh trả lời cái đó. Nếu câu trả lời không thể khiến tôi hài lòng, thì tôi sẽ phế bỏ năng lực thần huyết của anh.”
Hai mắt tên đàn ông nhìn chằm chằm Nghiêm Mặc, tựa hồ như không tin lời hắn nói.
“Trước kia có ai từng phong bế năng lực của anh chưa? Chút nữa trạng thái gây tê toàn thân của anh không còn nữa, anh có thể thử sử dụng năng lực xem mình có thể còn dùng được hay không, rồi anh sẽ biết tôi có khả năng phế bỏ năng lực thần huyết của anh không.”
Tên đàn ông dùng ánh mắt để chửi Nghiêm Mặc là thứ ác ma!
Nghiêm Mặc mỉm cười với hắn: “Tôi không thích kiểu người chưa hỏi han kỹ lưỡng mà đã ra tay giết người trước, đã vậy còn là giết tôi. Được rồi, anh có thể trả lời câu hỏi đầu tiên của tôi, anh tên gì?”
Tên đàn ông chậm rãi mở môi, trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, tựa hồ như rất ngạc nhiên khi mình nói được rồi.
“Nói.”
“Duy… Tát.”
“Tốt, bộ lạc Duy Sắt?”
“…Đúng.”
“Năng lực thần huyết cấp mấy?”
Duy Tát không lập tức trả lời.
Nghiêm Mặc liền đâm một kim lên đầu hắn.
“A!” Duy Tát trợn to mắt.
Nghiêm Mặc để yên cây kim ở đó: “Tôi chưa từng khảo vấn ai, và cũng sẽ không uy hiếp ai, nên bây giờ tôi nói thẳng cho anh biết, nếu anh lại dám do dự khi trả lời hoặc khiến tôi không hài lòng, tôi sẽ cắm cây kim đó vào sâu hơn nữa. Lúc đầu, anh sẽ cảm thấy đầu mình trướng đau, tựa như vừa rồi. Tiếp theo, anh sẽ mất đi thị giác, không thấy được cái gì cả. Tiếp theo, anh sẽ mất đi thính giác. Cuối cùng, anh sẽ thể nói chuyện được nữa. Mà khi anh mất đi thính giác, thì anh đã không còn tác dụng gì với tôi, có hiểu chưa?”
Duy Tát không biết Nghiêm Mặc đang nói bậy mà chớp chớp hai mắt, tỏ vẻ mình sẽ ngoan ngoãn trả lời câu hỏi.
“Nhóc ngoan, vậy mới tốt chứ, bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục trò chuyện thẳng thắn và hòa hảo.”
Nhóc ngoan Duy Tát cảm giác được rất có thể những gì mà lão già trông nhân từ hiền hậu này nói đều là sự thật, ông ta chắc chắn có thể tra tấn hắn một cách ác độc.
Duy Tát hơi cụp mi mắt, khi mở ra như đã hạ quyết định.
Dưới sự phối hợp của Duy Tát, cuối cùng Nghiêm Mặc cũng hiểu rõ ân oán tình thù giữa bộ lạc Duy Sắt và bộ lạc Đại Áo, cùng với nguyên do của lần đánh úp bất ngờ này.
Thì ra, bộ lạc Duy Sắt lòng tham không đáy, bởi vì lần đánh cướp bộ lạc Đại Áo này quá mức thành công, thu hoạch rất khá, chơi một vố liền muốn chơi vố thứ hai, thế là bọn hắn lộn trở lại đánh cướp lần nữa.
Người Duy Sắt hoàn toàn không ngờ lần hành động này sẽ dễ dàng đến thế, có lẽ bọn họ nhờ có chiến sĩ thần huyết với năng lực điều khiển băng, cộng thêm trời đông giá rét làm lợi thế để phát huy năng lực đến mức lớn nhất, cũng có thể là vì người của bộ lạc Đại Áo không có đủ phòng bị trong thời tiết thế này, nhưng dù là lý do nào, bọn họ đều đã thành công!
Bọn họ theo dõi đám người Đại Áo, sau khi tìm được sơn động này thì giết chết những người đó, tuy để xổng mất một hai người, nhưng số còn lại cũng đủ để họ làm mồi câu.
Họ đã sớm thèm nhỏ dãi đám cá bò cạp rắn của người Đại Áo bắt vào mùa đông để cống nạp lên cho các quý tộc thành Hắc Thổ, bởi vì người Đại Áo có thể nhờ công việc này để trao đổi nhiều thức ăn và danh ngạch cho nhiều chiến sĩ tới doanh trại huấn luyện của thành Hắc Thổ.
Bọn họ rất muốn biết nơi bắt cá bò cạp rắn, nhưng người Đại Áo giấu quá kỹ, bọn họ đã tấn công người Đại Áo vài lần nhưng không có kết quả, người Đại Áo cực kỳ kín miệng, dù có tra tấn kiểu gì thì họ cũng không nói ra địa điểm.
Thẳng đến lần này, một nữ nô mà bọn họ gài vào trước kia rốt cuộc cũng tiếp cận được một chiến sĩ có địa vị cao, mà chiến sĩ này lại rất cưng chiều nữ nô đó, dưới sẽ dẫn dắt và dụ dỗ của đối phương, chiến sĩ kia đã thoáng để lộ tin tức về lần săn thú này, cùng với thời gian mà đội săn thú xuất phát.
Sau đó nữ nô ấy truyền tin ra, bọn họ liền đuổi theo đội săn thú của người Đại Áo, rốt cuộc cũng tìm được nơi thần bí mà cá bò cạp rắn sinh sống.
Có lẽ người Đại Áo không muốn khiến kẻ khác chú ý, nên bọn họ không phái nhiều người tới trông coi hang động.
Nhưng nếu không phải tự mình đi vào đây, tận mắt nhìn thấy, thì không ai nghĩ trong cái hang không lớn mấy này lại có một hồ nước ngầm to như vậy.
Thành công tới quá mức dễ dàng, người Duy Sắt đương nhiên không cam lòng thu tay lại khi chỉ mới làm có một lần. Nhóm thứ nhất mang cá bò cạp rắn trở về, sau khi gặp người tiếp ứng, đột nhiên không muốn cứ như vậy quay về bộ lạc.
Bọn họ đều biết rõ trong lòng, sau lần đánh cướp này, người Đại Áo chắc chắn sẽ tăng nhân số và chiến sĩ cường đại để canh gác hang động, bọn họ muốn bắt cá bò cạp rắn lần nữa thì sẽ không còn dễ dàng.
Vì thế, sau khi mọi người thương lượng, nhanh chóng nhất trí đưa ra quyết định, không bằng nhân lúc người Đại Áo chưa kịp phải người tới, thì quay lại bắt cá một lần nữa, trời nổi gió tuyết đối với người Duy Sắt mà nói rất có lợi, bọn họ dám cá dù người Đại Áo có nhận được tin tức thì cũng không dám phái hơn nửa chiến sĩ của bộ lạc đến.
Vì để kiềm chế các chiến sĩ thần huyết lợi hại nhất của người Đại Áo, bọn họ đã cho người truyền tin về, bảo các chiến sĩ trong bộ lạc xuất phát, giả vờ như muốn tấn công bộ lạc Đại Áo.
Như vậy, dù người Đại Áo có muốn phái chiến sĩ đến đây kiểm tra hay tiếp ứng thì cũng sẽ không có nhân lực.
Nghiêm Mặc nghe xong chỉ cảm thấy bộ lạc này khá là giảo hoạt, nhưng Nguyên Chiến trên đường tới đây đã nghe được một nửa thì nghĩ nhiều hơn hắn.
“Là ai gợi ý cho tụi mày gài nữ nô vào bộ lạc Đại Áo, để ả dụ dỗ chiến sĩ thủ lĩnh của bọn họ? Là kẻ nào bảo tụi mày âm thầm theo dõi người Đại Áo để tìm tới nơi này? Có phải chiến sĩ trở về truyền tin, chiến sĩ phái bộ lạc giả vờ tấn công Đại Áo, kiềm chế chiến sĩ thần huyết của Đại Áo cũng là cùng một người hay không?” Nguyên Chiến hỏi liên tiếp ba câu hỏi.
Nghiêm Mặc nghe Nguyên Chiến nói vậy mới phát hiện, âm mưu quỷ kế như thế thật sự không giống tác phong của các bộ lạc nguyên thủy, ngay cả Ma Nhĩ Càn, bọn họ cũng thẳng thắng dùng vũ lực để so đấu.
Bộ lạc Duy Sắt này thú vị đấy.
Nghiêm Mặc khịt khịt mũi, lúc Nguyên Chiến đột nhiên xuất hiện, hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc.
Duy Tát trầm mặc một giây, thấy Nghiêm Mặc lại định ghim châm thì lập tức phun ra ba chữ: “Là Duy Y.”
“Nói láo!” Trong mắt Nguyên Chiến hiện lên sát khí, tính vươn tay vặn gãy cổ Duy Tát.
“A Chiến!” Nghiêm Mặc bỗng nhào về phía Nguyên Chiến, ôm chặt hắn, rống to: “Không được phản kháng.” Sau đó phóng ra hơn mười cây kim ghim trên đầu Nguyên Chiến.