Đưa tay ôm lại đối phương, Hàn Băng nghiêng đầu áp tai vào ngực hắn, bàn tay sau lưng khẽ vỗ về. “Ta đến rồi, Vũ Thiên, ta cũng nhớ huynh.”
Bàn tay bên eo Hàn Băng sau câu nói của nàng bất giác siết chặt lại, tựa như muốn khảm nàng vào cơ thể hắn không bao giờ chia lìa.
“Được rồi, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi thôi.” Nắm tay mỗ nam nhân để hắn tách ra, Hàn Băng nhìn lướt qua một lượt nơi này, tìm lấy một chỗ sạch sẽ.
Tô Quân bình tĩnh nhìn hai người tình chàng ý thiếp mặn nồng, thấy hai người tách ra mới đứng lên đưa tới một thẻ trúc. Hàn Băng gật đầu nhận lấy nói tiếng đa tạ xong cũng không nhìn y thêm lần nào.
Sau khi ngồi xuống, Hàn Băng tránh đi ánh mắt của năm người còn lại, nhẹ nhàng đưa cho Tư Đồ Vũ Thiên một viên Tích Cốc đan.
Mỗ nam nhân không chút do dự hay nghi ngờ, làm một động tác giả rồi uống vào. Hành động nhỏ của hai người không khiến ai chú ý, sau khi nuốt Tích Cốc đan xuống, cảm giác đói khát một ngày không ăn gì dần biến mất.
Hàn Băng dựa đầu vào vai hắn, hai tay nhàn rỗi đùa nghịch đầu ngón tay của Tư Đồ Vũ Thiên như một món đồ vô cùng thú vị. Mỗ nam nhân cưng chiều người thương, không những không rút tay lại mà còn phối hợp dung túng nàng đùa nghịch.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đến chiều muộn ngày thứ hai, một nam tử xuất hiện trước cửa hang thứ nhất. Cả người nam tử bẩn thỉu, trên người cũng có không ít vết thương nông sâu đang chảy máu, so với trạng thái của Hàn Băng cùng Tư Đồ Vũ Thiên thì đúng là thảm không lỡ nhìn.
Tô Quân đưa cho đối phương thẻ trúc của vòng này, nam tử nhận lấy sau liền ngồi trong góc hang dựa lưng vào tường đá nghỉ ngơi.
Từ sáng ngày thứ ba, cứ khoảng một canh giờ lại có một người bước ra khỏi trận pháp, cho đến ngày thứ năm, tổng số người vượt qua thử thách chưa tới bốn mươi người.
Giờ Tý của ngày thứ sáu, năm sư huynh đệ Tô Quân đồng loạt tiến vào bên trong năm hang động, lần lượt cứu ra những người còn sống, nhưng những người này đều bị phán xét là thất bại, không thể đi tiếp vào thử thách cuối cùng.
Tô Quân lấy ra một cái còi ngọc, hướng lên trên trời thổi một hơi dài, từ trên đỉnh hang động truyền đến một loạt âm thanh di chuyển ‘sột soạt’, một khắc sau, hơn mười Chỉ Thạch linh thú bò đến.
Chỉ Thạch linh thú có hình dáng giống như một con kỳ nhông nhưng ít gai trên sống lưng hơn, bốn chi thon dài móng vuốt sắc bén, màu da xám xịt tựa như đá cuội trong thạch động, nếu không di chuyển chỉ sợ khó mà nhận ra nó là vật sống.
Tô Quân chỉ huy bốn sư đệ đem hơn ba mươi người bị thương đặt lên lưng của Chỉ Thạch linh thú, sau đó bốn vị sư đệ liền điều khiển linh thú rời đi, đưa những người không vượt qua thử thách ra ngoài, để bọn họ trị thương rồi ngồi Hoạt Nha trở về lục địa.
Sau khi bóng dáng của linh thú tọa kỵ khuất dạng, Tô Quân nhìn một lượt ba mươi tám người đang nghỉ ngơi trong động, bước đến gần suối nước duy nhất bên trong động. Y đưa tay xuống mặt nước, nhắm mắt tịnh tâm, kêu gọi linh thú di chuyển của lần này.
Không lâu sau, ở con suối mà mọi người thường xuyên bắt cá lên ăn chống đói đột nhiên nổi lên một đầu cá khổng lồ.
“Các vị đại hiệp, bây giờ chúng ta sẽ di chuyển đến nơi diễn ra thử thách cuối cùng. Đây là Toại Lạc Ngư, mọi người hãy bước vào trong miệng nó.” Tô Quân dõng dạc cất lời, tiếng nói của y vang vọng khắp cả thạch động.
“Bước… bước vào bên trong miệng nó? Vậy lỡ nó nuốt bọn ta xuống thì sao?” Một nữ tử nhìn miệng cá tối om đen xì mà ghê tởm, liên tục lắc đầu. “Không, bản nữ hiệp không đi!”
“Đúng đấy, lỡ nó nuốt chúng ta xuống bụng thì sao, lúc đó là thành dưỡng chất cho chúng nuôi cơ thể à?!”
“Ngươi đây là muốn hãm hại bọn ta đúng không?”
“Vậy ra đây mới là bộ mặt thật của cái gọi là Đại Hội Đấu Kiếm đúng không? Thật quá đáng!!”
Mỗi người một lời liên tục chất vấn Tô Quân, thậm chí có người còn rút vũ khí ra muốn tấn công Toại Lạc Ngư.
Hàn Băng từng đọc trong một cuốn bảo điển về linh thú, cũng từng lướt qua thông tin của loài linh ngư này, bởi vì cấu tạo của nó vô cùng thú vị nên nàng nhớ rất kỹ. Bây giờ gặp được ngoài đời thật liền không chút do dự mà kéo Tư Đồ Vũ Thiên đi về hướng Tô Quân, lướt qua người y nhảy thẳng vào miệng linh thú.
Không giống như mọi người nghĩ, bên trong miệng của Toại Lạc Ngư không hề tanh hôi hay tối om đáng sợ hoặc dơ bẩn nhớp nháp toàn chất nhầy.
Bên trong Toại Lạc Ngư hoàn toàn khô ráo thoáng khí, vách thịt mềm mại tỏa ra ánh sáng lấp lánh tựa sao trời, mặc dù không sáng chói nhưng đủ để nhìn rõ đường đi bên trong bụng cá.
Càng đi vào sâu, vách tường càng thêm rộng mở, cuối cùng đi đến một nơi cực kỳ rộng rãi có thể chứa đựng hàng trăm người. Nơi này giống như một đại sảnh nghị sự rộng lớn, có bàn ghế để ngồi nghỉ ngơi, thậm chí còn có cả cửa sổ để quan sát ra bên ngoài.
Hàn Băng tiến đến đẩy một cánh cửa sổ ra, đập vào mắt nàng là một màu đen xám tối thui không thấy năm ngón, sờ thử lên, cảm xúc như sờ vào một lớp bong bóng mềm mịn, chính nó đã ngăn không cho nước biển chảy vào trong.
“Toại Lạc Ngư linh thú là một loài cá ôn hòa nhất trên lục địa, nó không ăn thịt cũng không ăn thực vật, làn da bên ngoài của nó có thể tự động hấp thụ dinh dưỡng có trong nước để nuôi cơ thể.” Hàn Băng kéo Tư Đồ Vũ Thiên chọn lấy một bộ bàn ghế rồi ngồi xuống.