Cửa mở ra, một giọng nói lạnh lùng vang lên, nhất thời dội vào người đang đứng ở cửa một trận lạnh thấu tim, cả người từ đầu đến chân lạnh toát, bất ngờ không kịp đề phòng.
“Cô cô, tại sao lại là cô?” Trân Mộc Mộc không thay đổi nhiều, chỉ là có mùi vị của phụ nữ hơn trong kí ức của cô, Giản Đồng mặt không thay đổi thưởng thức sắc mặt đỏ trắng lẫn lộn của Trân Mộc Mộc.
“Lão Kim, cô ta sao lại..
” Trân Mộc Mộc chuyển hướng sang lão Kim sau lưng Giản Đồng.
Đầu óc cô ta giờ phút này có chút không theo kịp.
Lão Kim sợ bị bêu xấu liền đẩy cô một cái: “Vào nhà trước, vào nhà rồi nói, đã trễ thế này, đứng ở hành lang, sẽ quấy rây hàng xóm”
Giản Đồng thấy hợp lý.
Quả thật, đêm khuya làm phiên người khác là không tốt.
Trân Mộc Mộc vặn tay, ba người lân lượt vào nhà, lão Kim cân mẫn, rót trà cho Giản Đồng, vô cùng ân cần, mắt Trân Mộc Mộc nhìn chằm chằm lên người Giản Đồng.
“Cô làm việc ở Giản Thị sao?” Câu đầu tiên, đã định trước Trân Mộc Mộc sẽ bị đánh bại.
Nhìn xem, người ta là bà chủ, cô là người làm công cho người ta đây.
Sắc mặt Trân Mộc Mộc nhất thời khó coi.
Nói chuyện không tránh khỏi mang theo vẻ tức giận: “Tôi làm việc ở Giản Thị, chăm chỉ làm việc không được sao?” “Chăm chỉ làm việc?”
Giản Đồng cười nhạo.
Nhưng cảnh này đều rơi vào trong mắt Trân Mộc Mộc, càng thêm khó chịu hơn: “Chuyện lúc trước đều đã qua rồi, đúng, lúc đó tôi không được phép xuất hiện ở thành phố S.
Nhưng tôi cũng phải sống chứ.
Giản Đồng, cô









– —————–