Mộ Duyệt Thành nheo mắt lại.
Ông biết con trai mình là tang thi, nhưng lại có thể khẳng định chắc chắn thi triều này không phải do con trai ông gây ra.
Trong lúc mọi người đang khẽ thảo luận, đột nhiên ầm một tiếng, một quả pháo bắn về phía tang thi cao cấp.
Tang thi cao cấp không ngờ đối phương lại đột nhiên nổ pháo, nhất thời không kịp tránh, pháo bắn vào người, rầm một tiếng, tang thi cao cấp kia bị nổ thành tro tàn.
Mọi người ngẩn ra nhìn bầu trời đang bốc lửa.
Một lúc lâu sau, mới có người lấy lại tinh thần vội hỏi: “Ai bắn pháo vậy, có biết như vậy là tuyên chiến với đám tang thi, để chúng nó tấn công tới không?”
“Hình như là người nhà họ Chiến bắn pháo.”
Rất nhiều người nhìn về phía đội ngũ của Chiến gia, nhìn vẻ mặt Chiến Bắc Thiên lạnh tanh, mọi người giận nhưng lại không dám nói gì.
Chiến Lôi Cương chau mày lại, đè thấp giọng nói với con trai mình: “Con có biết làm như vậy sẽ khiến mọi người nổi giận không?”
Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn cha mình: “Bố, chẳng lẽ bố nghĩ nếu giao Mộc Mộc ra, đám tang thi sẽ không đánh tới nữa?!”
“Bố không có ý này, bố..”
“Hay là bố nghĩ có thể lấy Mộc Mộc để bức lui tang thi?”
Chiến Lôi Cương giận dữ: “Con nhìn bố con như vậy à? Con cho rằng bố con là người hèn nhát như vậy, cần dựa vào Mộ Nhất Phàm để bức lui thi triều à?”
“Nếu không phải thì đừng để tang thi cố kéo dài thời gian nữa, cũng đừng để tang thi có cơ hội gây xích mích chúng ta, để chúng ta mất tinh thần, gây chia rẽ đoàn kết, đấu đá nội bộ, gây ra rất nhiều hiểu lầm.”
Chiến Lôi Cương tức giận lườm hắn một cái, liền ra hiệu lệnh, để tang thi qua đây đánh đấu.
Rất nhiều người bất mãn với chuyện Chiến gia nổ súng với tang thi, nhưng nếu đã bắn pháo, họ cũng không tiện nói gì nữa, huống hồ đối đấu với kẻ địch mạnh, cần đồng lòng đối ngoại mới phải.
Tang thi cao cấp sau khi bị bắn pháo, liền khiến đám tang thi phẫn nộ, đẩy nhanh bước chân tiến về phía thành B.
Chiến Nam Thiên ở sau lưng thao túng tất cả thấy Chiến Bắc Thiên thà đắc tội mọi người, cũng không muốn giao Mộ Nhất Phàm ra, sắc mặt u ám, thầm nghĩ, chẳng lẽ Chiến Bắc Thiên thích Mộ Nhất Phàm hiện tại thật, chứ không phải lấy Mộ Nhất Phàm ra làm bia đỡ?
Đến khi thi triều tiến vào tầm bắn, người nhà họ Chiến liền ra lệnh nổ pháo, dùng hỏa lực mạnh nhất để tấn công thi triều.
Tuy tầm nhìn của binh lính bị rừng cây rậm rập che lấp, nhưng từ tiếng động có thể nhận ra số tang thi đi tới rất khổng lồ.
Đối mặt với nhiều tang thi như vậy, bọn họ vừa căng thẳng, lại vừa hưng phấn, cầm pháo lên không ngừng bắn.
Nhất thời, tiếng pháo ầm ĩ rung động, cây cối trong rừng rung lên theo tiếng pháo nổ, từng gốc từng gốc cây lớn đổ xuống đất, trái tim mọi người cũng treo lên.
Chỉ chốc lát sau, trong rừng rậm bốc hỏa, khói mù cuồn cuộn, càng không trông thấy rõ bóng tang thi.
Thế nhưng, lúc những gốc cây lớn đổ xuống, những người đứng ở nơi cao nhất có thể nhìn qua ống nhòm, thấy trong rừng có rất nhiều tang thi đang đi về phía họ, tang thi nối tiếp tang thi, rậm rạp, thể như không bao giờ tiêu diệt sạch sẽ được.
Ngay lập tức, có người không biết thấy cái gì, vội nói: “Trung tướng Chiến, tang thi cũng có súng và xe pháo.”
“Sao cơ?”
Chiến Lôi Cương cả kinh, nhanh chóng cầm kính viễn vọng nhìn về phía tay binh lính chỉ, chỉ thấy trên con đường bằng phằng, có rất nhiều xe pháo hướng về phía bọn họ.
“Bắn pháo xuống đường, ngăn cản xe pháo của chúng tiến về phía trước.”
“Vâng.”
Binh lính dùng đại bác càng dốc sức, bắn hết quả pháo này tới quả pháo khác, mặt đất nổ rung lên như động đất mãi chẳng ngừng, phát ra những tiếng rầm rầm ầm ĩ.
Khiến những người ẩn náu trong thành cảm thấy hết sức sợ hãi.
Bọn họ không nhìn thấy tình huống bên ngoài, chỉ có thể qua tiếng động mà biết trận đánh ngoài kia hết sức dữ dội, ngoài thành chỉ có tiếng đại bác ầm ĩ.
Pháo bắn hết sức dữ dội, rất nhiều tang thi cấp thấp bị bắn hạ, nhưng đạn pháo rồi cũng sẽ có lúc cạn kiệt, lúc đợt thi triều thứ ba kết thúc, số đạn pháo họ có cũng đã dùng gần hết, thế nhưng phía sau vẫn còn rất nhiều đợt thi triều trào lên.
Tang thi không có ý thức nên không biết sợ là gì, đối diện với cảnh rừng rậm hỏa hoạn ầm ĩ, chúng không chút sợ hãi kéo lê bước chân, đi vào trong màn khói dày đặc.
Dù cho áo quần trên người bốc cháy, da thịt bị nướng chín, tay chân bị nổ đứt, chúng vẫn từ từ hướng về phía thành B.
Chiến Lôi Bình đứng trên thành, cầm ống nhòm nhìn thấy hết tất cả, giận dữ nói: “Mẹ kiếp, đánh tới vậy rồi mà chúng nó vẫn bò tới, mọi người tiếp tục dùng pháo tấn công đi.”
Binh lính báo cáo: “Thiếu tướng Lôi Bình, chúng ta đã dùng gần hết đạn pháo rồi.”
Chiến Lôi Bình chau mày lại: “Sao nhanh như vậy đã hết?”
“Vừa rồi chúng ta đã nổ banh mấy trăm vạn tang thi.”
“Chỉ có mấy triệu tang thi mà cậu cũng dám nói, cậu có biết phía sau còn có bao nhiêu tang thi không?”
“Không biết ạ.”
Chiến Lôi Bình tức chết đi được: “Tiếp tục bắn, bắn đến khi hết đạn mới thôi.”
Đúng lúc này, đột nhiên “ầm” một tiếng, tường thành B bị bắn tạo thành một lỗ hổng.
Những người đứng ở lỗ hổng kia, nếu không bị nổ chết thì cũng từ trên thành cao rơi xuống, những người ở xung quanh dù không bị bắn trúng, nhưng cũng hét lên những tiếng thê lương.
“Là tang thi có dị năng, tang thi có dị năng tới.”