– Nhiên Ly xảy ra chuyện rồi!
Mã Thiệu Huy cười khinh bỉ, đi chơi với đàn ông, chắc xảy ra vấn đề trên giường rồi. Quả nhiên lẳng lơ như hệt Bình Nhu khi đó.
– Cô ta thì có gì mà để mẹ lo.
– Trời ơi, thằng con trời đánh này. Nhiên Ly bị bắt cóc rồi. Mau tìm con bé về nhanh.
Mã Thiệu Huy rề rà không muốn đi, sợ lỡ như ảnh hưởng chuyện tốt của cô thì sao.
Nhưng tâm trạng thực sự cứ khó chịu khác thường. Anh đành mượn tạm xe của khách sạn đi tìm đến bệnh viện mà Bình Nhu đã đi.
Đến đó, anh đưa điện thoại cho y tá hỏi về ông bác sĩ đứng cười nói với Tiết Nhiên Ly trong hình.
Viện trưởng may mắn nay trực luôn ca tối Dần dần Mã Thiệu Huy thấy có vấn đề không ổn xảy ra. Nghe thấy Mã Thiệu Huy hỏi về Tiết Nhiên Ly, viện trưởng nhíu mày lắc đầu nói:
– Tôi không rõ nữa. Nhưng sau khi ăn cơm cùng mọi người ở đây, thì cô ấy đã bắt xe về rồi. Tính tới giờ thì cũng phải tầm năm tiếng trôi qua.
Mã Thiệu Huy vò đầu bức tóc, miệng mắng một câu:”Chết tiệt!”.
Ngồi trên xe đi tìm tới đồn cảnh sát báo tin nguy cấp. Vừa đi anh vừa hận bản thân ngu ngốc. Đã trải qua một phần ba cuộc đời, vậy mà chỉ vài bức hình là đã tự suy diễn câu chuyện.
Nếu như Tiết Nhiên Ly có chuyện gì xảy ra, anh sẽ ân hận cả cuộc đời.
Tay nắm chặt vô lăng đến mức khớp tay trắng bệch. Trán nổi gân tức giận chính mình. Trái tim như treo ngược lên cây cao, sợ bão tố đẩy đưa qua là sẽ rơi xuống mất.
Điện thoại ting ting thông báo. Là từ phía trang web của khách sạn Davans. Khách du lịch đặt chỗ ở đây thì phải bấm theo dõi trang web, chủ yếu là để thông báo tin tức với khách du lịch, trách xảy ra việc lạc người hay gì đó.
“Khách sạn Davans thông báo: Người nhà ai có mất tích người phụ nữ đang mang thai, thì xin hãy đến trụ sở cảnh sát XxX để đón về. Xin được phép thông báo với tất cả mọi khách du lịch ạ.”
Phụ nữ mang thai? Không nghĩ ngợi gì nhiều, anh đạp chân ga tăng tốc đến ngay trụ sở cảnh sát. Cho dù không phải là cô thì anh vẫn sẽ thuận tiện báo tin mất tích.
Tiết Nhiên Ly ngồi bó gối, một tay ôm bụng bảo vệ sinh mạng kỳ diệu trong người. Cô chẳng thể nhớ nổi nơi ở của mình ở đâu cả, nhưng điều cô nhớ nhất chính là bản thân đang làm mẹ, và đứa con chỉ mới gần 4 tháng trong bụng.
Thân nhiệt lạnh lẽo, khoác cái chăn dày cộm vẫn không giúp ích được gì. Cảnh sát để cô yên một góc, sợ làm phiền sẽ ảnh hưởng thêm về mặt tâm lý.
Sau khi phát thông báo cho bên khách sạn Davans được hai mươi phút. Phía bên ngoài có tiếng xe thắng két chói tai.
Chàng thanh niên điển trai cao ráo, quần áo hơi xộc xệch hấp tấp chạy vào đồn cảnh sát.
– Xin lỗi, tôi tới tìm người phụ nữ mang thai đi lạc.
– Anh có thể cho tôi biết danh tính và xác minh người đó được không.
Mã Thiệu Huy vội lấy điện thoại ra, đưa cho bọn họ xen bức ảnh mà anh chụp cho cô ở vườn cây hôm qua.
– Cô ấy là Tiết Nhiên Ly, khách du lịch đến đảo Landy.
Các cảnh sát xác mình xong. Nữ cảnh sát đi vào phòng riêng dẫn Tiết Nhiên Ly ra.
Cô vừa đi vừa mơ màng về thân phận của mình. Lòng mang ý cảnh giác nắm chặt cái mền phủ trên người.
Ra đến bên ngoài, Tiết Nhiên Ly nhìn thấy người đàn ông quen thuộc. Cô giật mình nhớ ra cái tên mình đã quên trong phút chốc.
– Mã Thiệu Huy.
Cô bước chân cà nhắc vội vã lao đến ôm anh. Lần này anh không né tránh, hai tay dang rộng ôm lấy cả cơ thể bé nhỏ đang run bần bật.
Anh vuốt tóc cô, giọng điệu nhỏ nhẹ nói:
– Xin lỗi, tôi tới trễ rồi. Em ổn cả chứ?
– Ô..ổn.
Tiết Nhiên Ly lấp bấp gật đầu. Nước mắt chảy ra thấm ướt một khoảng trên áo anh. Mã Thiệu Huy chẳng trách cứ gì, anh dịu dàng vỗ tấm lưng mảnh khảnh. Đầu vùi xuống mái tóc rối loạn của cô.
Bàn tay anh chạm vào vết thương sau gáy, tim như cứa một dao, nổi bứt rứt tràn ngập trong lòng.