Giật mình cô quay lại thì thấy là một gương mặt vô cùng quen thuộc hiện lên cô nhăn mặt mà hỏi
– Lại là anh sao?
Người thanh niên ấy là Thế Phong cô gái mà anh gặp lần trước là Quỳnh Hương. Từ đó anh ta trở thành khách quen của quán cuối cùng bao nhiêu công sức của anh cũng không uổng phí khi cuối cùng cũng gặp được cô
Lần đầu gặp lại coi ấy anh đã nhận ra ngay liền
nói
– Em gái! Em tên gì vậy?
– Dạ em tên Quỳnh Hương anh muốn gọi đồ uống gì ạ?
Thế Phong vốn có tinh cợt nhã liền buông lời trêu chọc cô
– Anh không uống nhưng muốn ăn được không?
– Vâng! Chỗ tụi em có rất nhiều loại kem và bánh ngọt anh muốn ăn loại nào ạ?
– Anh muốn ăn em
Quỳnh Hương nghe vậy liền khó chịu mà nói
– Phiền anh ăn nói nghiêm túc quán chúng tôi là cà phê đàng hoàng còn nếu anh muốn giải quyết nhu cầu đó thì phiền anh ra các ngã ba hoặc vào hộp đêm ạ
Nói rồi cô không muốn tiếp vị khách kì lạ này nữa nên gọi một chị đồng nghiệp khác ra tiếp rồi cô cũng bỏ đi vào trong
Từ đó mỗi lần anh ta đến quán đều kêu cô đến phục vụ chính điều này khiến cô cảm thấy khó chịu. Và rồi không hiểu vì sao anh ta có luôn địa chỉ nhà trọ của cô mà tìm đến
Hôm nay cũng vậy anh lại xuất hiện ở nhà trọ của cô anh nói
– Sao vậy thấy tôi ở đây em không vui à?
– Sao mà vui được anh cứ như âm hồn bất táng ám lấy cuộc đời của tôi ấy
– Chẳng phải là tôi đang theo đuổi em hay sao?
– Theo đuổi? Thế thì cách theo đuổi của anh hơi lạ đấy nên về học lại đi va lại tôi cũng không phải chuột bạch để anh thử cách theo đuổi mới đâu
Nói rồi không chờ anh đáp cô đã ào vào phòng
Chỉ một tuần sau trong khi Ánh Nguyệt và Minh Triết đang đi chơi rất vui vẻ thì cô nhận được điện thoại của Quỳnh Hương. Đầu giây bên kia cô ấy khóc nấc lên nói không thành tiếng, Ánh Nguyệt rất hiếm khi thấy bạn mình rơi vào trạng thái hoảng loạn như vậy liền vội trấn an
– Hương à! Mày bình tĩnh từ từ nói tao nghe xem có chuyện gì?
– Nguyệt ơi! Cái Quỳnh Dao nó..nó…nó bị tai nhập viện rồi
Nghe đến đây cả người Ánh Nguyệt như sững lại nhưng cô ấy rất nhanh lấy lại bình tĩnh nói
– Mày bình tĩnh nhắn địa chỉ bệnh viện cho tao tao đến ngay
Nói rồi cô cúp mây do loa điện thoại của cô khá to nên Minh Triết cũng có thể nghe thấy tiếng Quỳnh Hương bên đầu kia và biết được tình hình cụ thể nên chỉ chờ cho cô cúp máy xong anh đã nói
– Anh chở em đến bệnh viện
Hai người rất nhanh đã có mặt ở bệnh viện ở đấy ngoài Quỳnh Hương thì còn 2 vợ chồng trung niên nữa. Hai người chạy đến lễ phép chào hỏi 2 người kia thì Ánh Nguyệt cũng nhanh chóng mà quay sang hỏi bạn mình
– Sao rồi? Cái Quỳnh Dao thế nào rồi
– Tao cũng không biết nữa các bác sĩ ở trong đó chưa ra! Nguyệt ơi! Nó mà có làm sao tao chết mất mặt mũi nào để tao ăn nói với ba mẹ tao đây
– Thôi mày bình tĩnh đi nào cái Quỳnh Dao sẽ không sao đâu?
Nói rồi cô để cho Quỳnh Hương tựa lên vai mình mà khóc ánh mắt cũng hướng về phía cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đang được đóng im lìm