« Ngươi… » Độc Cô Tuyệt bị những lời này của Vân Khinh làm cho đứng họng, không thốt nên lời. Quả thật hắn vốn nghĩ như thế, nhưng xem ra Vân Khinh không nghĩ như vậy chút nào.
Hai người cứ thế ôm ôm ấp ấp gắt gao một chỗ, nhìn xa còn tưởng là tình chàng ý thiếp nồng nàn này khác, đến gần mới thấy khói lửa chớp giật bắn ra chan chát, giằng co không ngớt.
« Vậy nếu ngươi thích ta, hết thảy liền được chứ gì? » Một lúc lâu sau, Độc Cô Tuyệt đang yên lặng bỗng trừng mắt nhìn Vân Khinh, nghiến răng nghiến lợi thốt lên.
« Phải. » Vân Khinh cũng thật trực tiếp trả lời, không vòng ve màu mè.
Độc Cô Tuyệt thấy cô ta trả lời dứt khoát gọn ghẽ, lập tức xanh cả mặt căm tức nhìn cô nói tiếp. « Được, được lắm. Hừ, muốn thích chứ gì, ta không tin, cái gọi là thích này nọ ta không làm được. Chết tiệt, ngươi nghe cho rõ đây, hôm nay ta tha cho ngươi. Ngươi muốn thích, được rồi, ta sẽ cho ngươi thời gian để ngươi thích ta. Độc Cô Tuyệt ta còn chưa thấp kém tới độ cưỡng ép nữ nhân! »
Dứt lời, hắn không cam lòng buông tay dễ dàng, bèn cúi đầu nhắm ngay đôi môi đỏ mọng kia hôn mạnh. Nhìn cũng nhìn rồi, hôn cũng hôn rồi, mà lại không thể ăn được. Thật tức chết hắn! Cô nàng Vân Khinh này nói được là làm được. Nàng ta nói sẽ chết, tuyệt không phải là lời nói suông. Hắn muốn giữ lấy, là muốn hoàn toàn có được, chứ nếu giữ lấy xong, kết quả không phải có được mà lại là vĩnh viễn mất đi, sao hắn có thể chịu ? Hắn chấm được cô, là muốn vĩnh viễn trói chặt cô bên cạnh hắn, mà không phải vì muốn một đêm hoan ái rồi sau đó còn lại một xác chết trong lòng, như vậy có khác gì một kẻ bại hoại hạ lưu. Muốn cam tâm tình nguyện chứ gì, hừ, không lẽ hắn không làm được?
Mạnh mẽ cắn vài miếng lên môi Vân Khinh cho bõ tức, Độc Cô Tuyệt mới bất đắc dĩ nhăn nhó khó chịu buông cô ra, vung tay áo lùi lại, sắc mặt chỉ có thể dùng hình ảnh vần vũ mây đen để miêu tả.
Vân Khinh thấy Độc Cô Tuyệt lui lại, lập tức xoay người bước về phía để quần áo của mình, vẻ mặt vẫn bình thản đạm mạc như cũ, không hề thay đổi. Độc Cô Tuyệt sẽ không bắt ép cô, điều đó cô chắc chắn, cho nên từ đầu vẫn không hề hoảng hốt kinh hãi. Có điều lời hắn vừa nói có thể coi như là thương lượng với cô sao? Một gã đầu bò kiêu ngạo tự cao như hắn cũng chịu thỏa hiệp sao, là vì điều gì chứ ?
Độc Cô Tuyệt nhìn Vân Khinh thản nhiên mặc lại y phục, im lặng một lúc rồi bỗng thốt lên lạnh lẽo. « Nghe cho rõ đây, ngươi phải thích ta, rõ chưa ? Nếu để ta biết ngươi thích người khác, kẻ đó sẽ đi gặp Diêm vương ngay lập tức! »
Giọng nói tràn đầy uy hiếp cùng mệnh lệnh, bắt phải thích hắn, người khác mà nghe thật không biết sẽ nghĩ gì nữa. Thích mà cũng bắt buộc được sao ? Có điều Độc Cô Tuyệt vẫn không hề cảm thấy có gì không đúng trong đó. Kẻ này từ nhỏ đã sinh trưởng trong chốn hoàng cung đấu đá lẫn nhau, chứng kiến nhiều nhất không phải là thân tình, mà có thể nói là vô tình. Lớn lên lại tham gia quân đội, lại càng không phải địa điểm nói tới chuyện yêu đương. Cả ngày đánh giặc, tính kế, chỉ biết dùng vũ lực chinh phục, mạnh mẽ chiếm giữ, muốn gì là cướp ngay. Muốn cho đối phương cam tâm tình nguyện dâng lên, hừ, không cần phải nghĩ, làm gì có chuyện quân địch tình nguyện dâng thành dâng đất cho hắn chứ? Thế nên hắn đã quen việc vừa mắt cái gì là ra tay chiếm lấy. Hôm nay chấp nhận chờ đối phương cam tâm tình nguyện, quả thật là lần đầu tiên trong đời.
Vân Khinh không thèm để ý xem Độc Cô Tuyệt thế nào, tối nay gã đàn ông này quả thật không hiểu ra làm sao. Cô nhanh chóng mặc lại quần áo, ôm cổ cầm định quay lại doanh trại.
« Có nghe thấy không hả ? » Độc Cô Tuyệt thấy Vân Khinh không thèm để ý đến hắn, không khỏi nhíu chặt lông mày, lắc mình một cái đứng trước mặt nàng giận dữ hỏi.
« Chờ ngươi thích ta rồi tính! » Vân Khinh ném cho hắn một cái liếc mắt, tránh qua Độc Cô Tuyệt bỏ đi, tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.
Một câu này của Vân Khinh khiến hắn cứng đờ tại chỗ, cau có sờ sờ cằm. Thích nàng ta ư, thế nào mới gọi là thích? Cảm giác muốn giữ lấy nàng có phải là thích hay không? Nghĩ một hồi vẫn không ra, hắn lập tức mặc kệ không nghĩ tiếp, dù sao hắn cũng chọn trúng nàng ta rồi, mặc kệ là thích hay chỉ là muốn chiếm hữu mà thôi.
Nhìn bóng lưng Vân Khinh bỏ đi, ngọn lửa giận lẫn lửa dục trong lòng Độc Cô Tuyệt không có chỗ phát tiết, nộ khí xung thiên bèn lôi nhuyễn kiếm ra, hung hăng phạt ngang một nhát, trong nháy mắt hàng loạt cây cối xung quanh rào rào đổ rạp.
Bên doanh trại, Sở Vân, Mặc Ly, Mặc Ngân nhìn thấy Vân Khinh thong thả quay lại với mái tóc ướt sũng, một hồi lâu sau mới thấy Độc Cô Tuyệt cả người cũng ướt nhẹp như chuột lột, vẻ mặt xám xịt cau có bước lại. Ba người không khỏi đưa mắt nhìn nhau một cái, xem ra Vương gia nhà ta lại thất bại lần nữa rồi!
Đêm trôi thật nhanh. Ngày hôm sau, ba trăm tướng sĩ đã sẵn sàng khởi hành. Đám Lý quận chúa cũng vào khuôn vào phép đi ở chính giữa, không dám lộ mặt, căng thẳng đầy ngoan ngoãn.
Độc Cô Tuyệt cưỡi một con danh câu[1] màu đỏ thoáng ánh bạc đứng ở đầu đoàn người. Vừa liếc thấy Vân Khinh bước lại định trèo lên con ngựa cưỡi của mình, hắn thúc ngựa một cái, con ngựa lập tức quay lại. Độc Cô Tuyệt cúi xuống vươn tay dài ra ôm lấy lưng Vân Khinh kéo cô ngồi lên ngựa trước mặt hắn.
“Cưỡi ngựa cùng ta.” Độc Cô Tuyệt nói đầy thản nhiên. Đám thuộc hạ lẫn ba trăm tướng sĩ đồng loạt không để ý coi như không có gì lạ.
Vân Khinh nghiêng đầu nhìn thoáng qua gương mặt đeo mặt nạ của hắn, rồi cũng không thèm giãy giụa từ chối mà tìm vị trí ngồi cho thoải mái. Xét cho cùng sau chuyện tối qua, Độc Cô Tuyệt cũng không khác người thường cho lắm, tuy rằng cho tới giờ cô vẫn không nghĩ Độc Cô Tuỵêt sẽ ép buộc cô trong việc đó. Thế nên, cũng chẳng cần làm gì.
“Đi!” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng ném ra một chữ, rồi mang theo Vân Khinh giục ngựa đi trước. Ba trăm tướng sĩ phía sau cùng nhau bước theo.
——————————————————————————————–
[1] Danh câu : câu là con ngựa tốt, phóng nhanh (thời gian như bóng câu qua cửa sổ), danh ở đây là danh tiếng, nổi tiếng.