“Hách Liên công tử nếu như có ý định cám ơn ta, thì xin lấy chén rượu này biểu thị tấm lòng.”
Hách Liên Chiến cười ha ha, tiếp nhận chén rượu uống một hơi cạn sạch. Sau đó cầm vò rượu ở trên bàn, lớn tiếng nói:
“Tại hạ còn có chuyện phải làm, hôm nay không cách nào mời hết mọi người, nay mượn rượu ngon của Lạc lão bản, Hách Liên Chiến xin mời tất cả mọi người!”
Hắn nâng vò rượu lên, ngửa đầu uống.
Trong lòng tôi thầm khen, Hách Liên Chiến này quả nhiên là một hảo hán Mạc Bắc.
Hách Liên Chiến uống hết vò rượu ngon, lẳng bình xuống đất, hướng mọi người chắp tay nói:
“Hách Liên Chiến xin cáo từ, chờ sau khi xong việc, nhất định mời mọi người một trận không say không về!”
Hách Liên Chiến và Đồ Đáp đi rồi, Lạc Vân Nhạn đang muốn mời mọi người một lần nữa ngồi vào vị trí, nhưng cận vệ Lý Đông của Tiền Tứ Hải vội vã chạy vào trong.
Hắn đi tới trước mặt tôi, không giấu diếm nói:
“Long công tử… Diêm trường xảy ra chuyện rồi…” Tôi ngơ ngác, lúc này mới lưu ý đến việc quần áo trên người Lý Đông bị rách nhiều chỗ, trên mặt có nhiều vết bầm.
Lý Đông hít một hơi, nói chậm lại:
“Công nhân trong Diêm trường nổi loạn, Tiền lão bản và mấy người Quản Triều… hiện giờ đang bị nhốt trong thương khố…”
Tôi và Tây Môn Bá Đống liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cùng đứng dậy.
Tây Môn Bá Đống nói:
“Tôi đi cầu viện quan phủ!”
Tôi và Đường Muội, Chu Lãng cáo từ muốn rời đi, Dao Như từ phía sau gọi tôi lại nói:
“Công tử! Thiếp đi theo người!”
Tôi nhớ tới Dao Như là tiểu thư của Điền thị, nên tôi gật đầu đáp ứng.
Diêm trường Điền thị ở bên cạnh Đông Hải, chỉ có vào đây mới biết mức độ bao la hùng vĩ của Diêm trường, phóng ngựa rong ruổi trên khắp duyên hải, thì thấy hai tòa vọng lâu cao chạm mây, đây chính là lối vào Diêm trường Điền thị.
Dao Như ở phía sau ôm lấy tôi, nhẹ giọng nói:
“Vọng lâu có tác dụng phụ trách cảnh giới, xung quanh Diêm trường có 39 tòa.”
Tôi đưa mắt nhìn lại, trên Vọng lâu kia không có thủ vệ dò xét, xem ra kể từ khi trở thành quốc hữu, thì quản lý nơi này lỏng lẻo hơn rất nhiều.
Ở phía xa xa có khoảng mấy nghìn công nhân đang tụ tập, có vẻ đang kích động, đứng trước một tòa thương khố kêu la.
Đường Muội một bên nói:
“Công tử có cần chờ quan binh tới hay không?.”
Hắn rất sợ công nhân không khống chế được tâm tình của mình, làm bị thương tới tôi.
Tôi ghìm cương ngựa, hướng Lý Đông nói:
“Ngươi có biết bọn họ vì sao làm loạn?”
Lý Đông thở dài nói:
“Tình hình cụ thể thì thuộc hạ không rõ ràng lắm… Chỉ biết là Tiền lão bản triệu tập bọn họ nói chuyện, rồi sau đó xảy ra nổi loạn.”
Lúc này có một âm thanh già nua kêu lên:
“Đại… Tiểu thư…”
Thân thể mềm mại của Dao Như ở phía sau tôi chấn động, run rẩy nói:
“Lâm bá…”
Tôi xoay người nhìn lại, thì thấy ở bên phải có một lão giả lưng còn đang đứng đó, trong đôi mắt vẩn đục tràn đầy vẻ kích động.
Dao Như xoay người xuống ngựa, chạy tới chỗ lão giả kia.
Lâm bá rơi lệ nói:
“Tiểu thư… Quả nhiên là người…”
Hai đầu gối hắn quỳ rạp xuống đất.
Dao Như xông lên phía trước nâng Lâm bá dậy:
“Lâm bá… Người mau đứng lên đi…”
Lúc này tôi nhảy xuống ngựa, đưa dây cương cho Đường Muội.
Dao Như đỡ Lâm bá đứng dậy, nhẹ giọng nói:
“Lâm bá có biết vì sao công nhân Diêm trường nổi loạn hay không?”
Lâm bá lau đi nước mắt nói:
“Tiểu thư, Diêm trường vốn của Điền thị chúng ta, nhưng bị triều đình mạnh mẽ chiếm đoạt, trong suốt 3 năm nay không trả tiền lương cho chúng tôi.”
Trong lòng tôi chợt hiểu, xem ra sự nổi loạn này là có quan hệ với tiền lương.
Lâm bá nói:
“Hôm nay Tiền Tứ Hải tới đây, không những không trả tiền lương, lại muốn sa thải những công nhân già yếu, tôi sao có thể để cho hắn đạt được ý đồ.”
Dao Như đôi mắt đẹp đầy nước mắt, xoay người nhìn tôi một cái, nức nở nói:
“Công nhân Diêm trường đều lấy việc ở đây mà sống, nếu như Tiền lão bản sa thải bọn họ, thì bọn họ lấy cách gì mưu sinh đây…”
Tôi thấy Lâm bá gầy trơ xương, thầm nghĩ trong lòng:
“Tiền Tứ Hải xa thải những người này, thì không có gì đáng trách, đổi lại là tôi tiếp nhận diêm trường, cũng không muốn tiếp nhận những người già yếu này làm gánh nặng.”
Nhưng tôi không biểu lộ ra ngoài, hướng Lâm bá nói:
“Lâm bá! Tôi và vị Tiền lão bản này có giao tình thâm hậu, nếu như người tin tôi, có thể bảo công nhân giải tán, để cho tôi nói chuyện với Tiền lão bản được không?”
Lâm bá nhìn tôi một cái, sau đó lại nhìn sang Dao Như.
Dao Như nói:
“Vị này là Long công tử là ân nhân của cháu, Lâm bá đừng lo láng.”
Lâm bá lúc này mới gật đầu nói:
“Để tôi đi khuyên mọi người một chút, nhưng Long công tử làm sao phải khuyên được Tiền lão bản thu hồi mệnh lệnh mới được!”
Tôi cười nói:
“Lâm bá yên tâm, tôi nhất định làm hết sức.”
Lâm bá là một trong những nguyên lão của Diêm trường Điền thị, ở trong đám công nhân có uy vọng rất cao, dưới sự khuyên bảo của hắn, đám người này cũng dần tản đi.
Khi chúng tôi tới kho muối thì Tiền Tứ Hải và mấy người Quản Triều trên mặt nơm nớp lo sợ đi ra.
Tôi và Tiền Tứ Hải đi tới một chỗ yên tĩnh, Tiền Tứ Hải thật dài thở phào nhẹ nhõm, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, thấp giọng mắng:
“Lũ điêu dân này, suýt nữa thì hủy đi khớp xương của Tiền mỗ…”
Tôi thấy bộ dáng chật vật của hắn, trong lòng âm thầm cười.
Tiền Tứ Hải nói:
“Cũng may là có Bình Vương điện hạ giải vây cho tôi!”
Tôi khoát tay áo nói:
“Chỉ sợ nguy cơ của Tiễn lão bản còn chưa hết, những người làm này không cam lòng chịu sa thải đâu.”
Tiền Tứ Hải hiển nhiên là vẫn chưa hoàn toàn hết sự sợ hãi, nói:
“Chẳng nhẽ tôi lại phải gánh cái của nợ ấy ư… Hơn nữa lương bổng của bọn họ là do triều đình khất nợ, đâu có…liên quan tới tôi?”
“Lời tuy nói như vậy, thế nhưng những người làm công này lại là mấu chốt của sự việc, số … nợ cũ của mấy năm họ đương nhiên tính trên người của ngài rồi.”
Tiền Tứ Hải vẻ mặt đau khổ nói:
“Bình Vương điện hạ có thượng sách gì không?”
Tôi cười nhạt một tiếng, Tiền Tứ Hải này tuy rằng giảo hoạt, thế nhưng nếu nói tới thủ đoạn chính trị thì vẫn còn kém.
Tôi thấp giọng nói:
“Tiền lão bản có thể đáp ứng bọn họ trước.”
“Điện hạ cũng biết, triều đình khất nợ tận 3 năm tiền lương đấy!”
Tiền Tứ Hải cả kinh nói.
Tôi cười nói:
“Sau đó người lợi dụng chuyện đàm phán, nói chuyện với những người đầu lĩnh của họ, chuyện tiếp theo không cần tôi nói nữa chứ?”
Tiền Tứ Hải hiểu ra, nặng nề vỗ vỗ bắp đùi nói:
“Hay, bắt giặc phải bắt vua trước, Bình vương quả nhiên anh minh!”
Tôi nhìn xung quanh nói:
“Tiền lão bản chuyện này phải làm cho bí mật, tiền dùng trên người quan phủ không có hiệu quả bằng dùng trên những người làm công.”
Dao Như xuất hiện trên Diêm trường này đã oanh động không nhỏ đối với những người làm công ở đây, từ biểu hiện tôn kính của bọn họ đối với Dao Như, thì có thể thấy địa vị của Điền thị gia tộc trong lòng họ khó có thể thay thế được.
Tiền Tứ Hải nhìn Dao Như ở phía xa xa, trong mắt có vài phần oán hận, Điền thị gia tộc vẫn là một ngọn núi lớn cản trở sự tiếp nhận Diêm trường của hắn.
Tôi vỗ nhẹ đầu vai hắn nói:
“Tiền lão bản không cần phải lo lắng, vài ngày nữa tôi sẽ mang Dao Như trở lại Tần đô.”
Tôi cũng không muốn ở Tế Châu quá lâu, thứ nhất là bởi vì Dao Như từ khi tới nơi này thì vô cùng buồn bã. Còn có một nguyên nhân, đó là khi tôi ở Tế Châu luôn cảm thấy bất an, tôi cũng không cách nào xác định bất an này đến từ Tế Châu hay là Tần đô.
Nhưng mà ở chưa hoàn thành xong nhiệm vụ Tinh Hậu giao phó, thì tôi không thể rời khỏi Tế Châu, đây cũng là lần thứ 3 tôi tới nhà của Trầm Trì.
Người đồng tử kia đang phơi những quả thông ở sân, thấy tôi và Đường Muội tiến đến, mỉm cười nói:
“Long công tử lại tới nữa rồi!”
Tôi gật đầu.
Đồng tử chỉ chỉ vào một gian phòng nói:
“Tiên sinh đã trở về, hiện tại đang ngủ trưa, không bằng ngài ở trong viện chờ người một c.”hút
Sau đó hắn mang tới hai cái ghế đẩu bằng gỗ cây tùng, mời tôi và Đường Muội ngồi. Sau đó thì pha trà cho chúng tôi, chén trà có màu tím thẫm, có thể nhìn thấy bóng người, khi đưa tới miệng, thì có một mùi thơm ngào ngạt mà lạ lùng, khi uống vào làm cho tinh thần thoải mái, tôi nhấp một ngụm quả nhiên là sắc hương tuyệt vời.
“Trà ngon!” Tôi thấp giọng khen.
Đồng tử này không khỏi đắc ý ngẩng đầu nói:
“Đây là Tử Vũ trà, được ngắt từ vách núi, được tiên sinh tự mình sao, người thường rất khó có được.”
Tôi ha hả cười nói:
“Tiểu huynh đệ nói thật là thú vị, tại sao ngươi biết ta không phải là một tục nhân?”
Đồng tử kiêu ngạo nói:
“Tôi có theo tiên sinh học thuận quan sát, ngài cốt cách thanh kỳ, tướng mạo bất phàm, đương nhiên không phải là nhân vật tầm thường.”
Tôi nhiều hứng thú nói:
“Ngươi nhiều thần thông như thế, vậy thì tiên sinh nhà ngươi chẳng phải là càng lợi hại hay sao?”
“Đó là đương nhiên!”
Tôi và Đường Muội đợi đủ hai người canh giờ, nhưng vẫn không thấy Trầm Trì từ trong phòng đi ra, mắt thấy mặt trời sắp lặn, nếu như tiếp tục chờ thì bầu trời chắc sẽ tối đen.
Đường Muội có chút không nhịn được, giận dữ nhìn tôi nói:
” Trầm Trì này rõ ràng là cố ý làm khó dễ công tử, để thuộc hạ đi bắt hắn tới đây!”
Tôi hung hăng trừng hắn nhìn mắt, thấp giọng trách mắng:
“Không được vô lễ!”
Đường Muội hoảng sợ vội vàng cúi đầu.
Tôi nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, thầm nghĩ trong lòng:
“Thật không biết Trầm Trì này là nhân vật như thế nào?”
Lúc này chợt nghe từ bên trong phòng có một thanh âm trong trẻo nói:
“Thính Phong! Có khách nhân đến rồi ư?”
Người đồng tử gọi là Thính Phong, nghiêm túc đáp:
“Tiên sinh, Có một vị công tử họ Long tới xin gặp mặt.” Hắn cường điệu nói: “Ngài ấy đã tới hai lần trước rồi.”
Trầm Trì ha ha cười nói:
“Long công tử xin đợi chút, Trầm mỗ tắm rửa thay y phục rồi sẽ ra gặp người.”
Tôi mỉm cười nói:
“Trầm tiên sinh không cần vội vã, Dận Không sẽ cung kính bồi tiếp.”
Trầm Trì này lề mề mất một lúc lâu, mới từ trong nhà cỏ đi ra, người này vóc người trung bình, diện mạo phổ thông, màu da ngăm đen, khác hẳn với sự tưởng tượng trong lòng tôi.
Trầm Trì đi một đôi guốc gỗ, vừa ngáp vừa đi tới chỗ của tôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Tôi cung kính đích vái chào nói:
“Vãn bối Dận Không bái kiến Trầm tiên sinh!”
Trầm Trì đạm nhiên khoát tay áo, tự đi tới ghế, cầm cả một bình trà, uống ừng ực, sau đó chép miệng nói:
“Trầm mỗ hình như không quen biết Long công tử, không biết người tìm ta có chuyện gì?”
Tôi chú ý tới móng tay hắn rất dài, trên mặt vẫn còn vết đen, hình như là chưa từng tắm rửa.
Tôi hỏi dò:
“Trầm tiên sinh có từng nghe nói tới chuyện xảy ra ở Tần đô?”
Trầm Trì lắc đầu nói:
“Trầm mỗ mấy năm nay một mực ở trong núi tĩnh dưỡng, thời gian nhàn hạ, thì rời bến thả câu, chuyện trong triều đình không hề hỏi tới…”
Hắn hai mắt nheo lại, trên dưới đánh giá tôi vài lần nói:
“Long công tử có phải lần này tới là vì ta?”
Tôi gật đầu nói:
“Thực không dám đấu diếm, Dận Không lần này là phụng mệnh Thái hậu mà đến.”
Trầm Trì cười nói:
“Long công tử nói đùa, Thái hậu sao có thể nhớ tới một nông phu thôn dã như Trầm mỗ!”
Tôi nghiêm mặt nói:
“Dận Không phụng lệnh của Thái hậu tới, đặc biệt đến mời Trầm tiên sinh xuất sơn.”
Trầm Trì nói:
“Long công tử có bằng chứng gì không?”
Tôi lúng túng nói:
“Trên đường tới Tế Châu, Dận Không gặp phải mã tặc, nên để thất lạc mất ý chỉ.”
Trầm Trì có chút châm chọc nói:
“Xem ra lần này thái hậu nhờ không phải là ta!”
Đường Muội hai mắt căm tức nhìn Trầm Trì, đối với một người ngạo mạn vô lễ như thế này thì hắn không sao nhịn được.
Tôi dùng ánh mắt ngăn Đường Muội lại, nếu bởi vì hắn chọc giận Trầm Trì, chỉ sợ mục đích chuyến đi này của tôi lại càng khó thành công.
Tôi mỉm cười nói:
“Thái hậu bảo Dận Không mời Trầm tiên sinh xuất sơn lần này là để nhậm chức Tướng quốc.”
Trầm Trì cười nói:
“Ta tạm thời có thể tin lời người nói là thực, nhưng sợ rằng phải để Thái hậu thất vọng rồi, trải qua quan trường chìm nổi, Trầm mỗ từ lâu tâm đã bình như nước, công danh phú quý chỉ như mây khói.”
Trầm Trì đôi mắt thâm thúy vô cùng, trong lúc nói chuyện, biểu tình không có bất kỳ ba động nào, làm cho tôi rất khó phán đoán được tâm tình thực sự của hắn.
Tôi thở dài nói:
“Trầm tiên sinh có suy nghĩ tới tiền đồ và số phận của Đại Tần?”
Trầm Trì mỉm cười, nâng chung trà lên chén nhẹ nhàng thổi một hơi vào những lá trà trong chén.
Tôi hùng hồn gạn đục khơi trong nói:
“Đại tướng quân Bạch Quỹ độc chiếm triều chính, ngang ngược kiêu ngạo, lòng lang dạ thú của hắn thiên hạ đã rõ từ lâu, nếu như để hắn tiếp tục phát triển, thì Đại Tần sớm muộn cũng thành vật trong tay của hắn.”
Trầm Trì gật đầu nói:
“Chiếu theo những lời Long công tử nói, chức Tướng quốc này lại giống như một củ khoai lang nóng bỏng tay, Trầm mỗ lại càng không dám nhận.”
Trầm Trì nói:
“Nếu như ta không có đoán sai, Thái Hậu sở dĩ mời ta làm Tướng quốc, chẳng qua chỉ là dùng ta ngăn cản Bạch Quỹ, Trầm mỗ nói lời không khách khí, chuyện này chẳng khác gì thiên phương dạ đàm.”
Tôi nhìn thẳng Trầm Trì, yên lặng chờ đợi hắn tiếp tục.
Trầm Trì đứng lên nói:
“Bạch Quỹ tay nắm trọng binh, quyền khuynh thiên hạ, Trầm Trì năm đó cũng chỉ ngồi ở vị trí Đình Úy của Đại Tần, mà hôm nay chỉ là một thức thành thủ của Tế Châu, thái hậu mặc dù cho ta nhậm chức Tướng quốc, thì ta lấy cái gì chống lại Bạch Quỹ, có khi ta còn chưa ngồi ấm chỗ, thì Bạch Quỹ đã lấy mất cái mạng già này.”
Hắn chuyển hướng nhìn tôi nói:
“Long công tử không ngại ngàn dặm xa xôi mà tới, chắc là người tin cẩn của Thái hậu.”
“Dận Không được Thái hậu thương yêu, thu nhận làm nghĩa tử!”
Lúc này tôi mới nói rõ quan hệ của tôi với Tinh Hậu cho Trầm Trì biết.
Trầm Trì ngơ ngác, nhịn không được quan sát tôi một lần nữa, hồi lâu mới nói:
“Hóa ra người chính là Đại Khang chất tử Bình vương Long Dận Không!”
Chuyện tình Tinh Hậu nhận tôi làm nghĩa tử từ lâu đã truyền khắp Đại Tần, chắc chắn Trầm Trì có nghe thấy.
Tôi gật đầu.
Trầm Trì không hiểu nói:
“Trầm mỗ có một chuyện không hiểu, kính xin Bình vương giải thích hộ.”
“Trầm tiên sinh mời nói!”
“Lúc này chính trị Đại Tần đang rối loạn, đối với Đại Khang quốc mà nói chính là thời cơ ngàn năm có một, Bình vương thân là con dân Đại Khang, nhưng lại bôn ba vì Đại Tần, điều này có chút thiếu thuyết phục…”
Tôi cười nói:
“Dựa theo lời Trầm tiên sinh nói, thì Dận Không phải làm cho Đại Tần càng náo động càng tốt, thế nhưng Trầm tiên sinh có nghĩ tới chuyện số phận của Dận Không và vận mệnh của Đại Tần đã liên hệ chặt chẽ vào một chỗ.”
Trầm Trì lông mày khẽ động:
“Bình vương lo lắng quả nhiên chu toàn, Khang quốc nếu như dụng binh với Đại Tần, thì điện hạ đúng là người chết đầu tiên.”
Kiến thức người này quả nhiên phi phàm, việc phân tích tình thế vô cùng logic, sự tôn sùng của Thái hậu đối với hắn không phải là không có đạo lý.
Tôi cung kính nói:
“Nếu như Đại Tần phát sinh nội loạn, Đại Khang tùy thời mà động, tổn thất với Dận Không chỉ là một tính mạng, nhưng đối với tiên sinh mà nói, thì lại tổn thất một cố thổ và gia viên của mình.”
Tôi ngắm nhìn bốn phía nói:
“Nếu như Đại Tần phát sinh chiến loạn, sợ rằng Trầm tiên sinh không còn rong chơi tự đắc, sống cuộc sống ngoài nhân thế này không còn được bao lâu nữa rồi.”
Trầm Trì ha hả nở nụ cười:
“Dựa theo lời Bình vương nói, thì Trầm mỗ chỉ còn cách tiếp nhận lời mời của Thái hậu rồi?”
Tôi gật đầu nói:
“Trầm tiên sinh viết Luật Dân Luận, Dận Không có tỉ mỉ nghiên cứu qua, Trầm tiên sinh nói trước luật pháp người với người bình đẳng, Dận Không rất khâm phục.”
Trầm Trì nói:
“Đáng tiếc không cách nào thực hiện ở Đại Tần!”
“Trầm tiên sinh chẳng lẽ đây không phải là một thời cơ thực hiện hoài bão tốt nhất hay sao?”
Trầm Trì chậm rãi đi về phía trước, nhìn mặt biển và trời chiều ở phía xa xa, dường như có điều suy nghĩ nói:
“Nếu là Tuyên Long hoàng đế ở dưới cửu tuyền, biết ta trở lại Tần đô thì không biết sẽ có cảm tưởng gì…”