Đây chính là lời mà tên hoả kế quán rượu nói – tiếng đập hòm ở nghĩa địa Thường gia!
Hoả kế đã nói, quấy phá có từ hồi mười năm trước, bây giờ rất ít nghe thấy tiếng đập hòm. Sao bọn họ vừa đến, liền đúng lúc nghe được tiếng đập hòm kia chứ?
Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ không hẹn mà cùng thu khí tức lại, lặng yên không tiếng động tới gần, sau đó dựa vào cây trụ nơi cổng chào.
Bọn họ đều nhìn thấy, giữa nghĩa địa, ở bên trong một vùng bia mộ… Có một cái hố.
Hố này đào cực sâu, bên hố chất đầy bùn đất, là vừa đào lên. Trong hố truyền ra tiếng vang nhẹ nhàng.
Có người quật mộ.
Hai người lẳng lặng nín thở tập trung, chờ người bên trong hố tự đi ra. Chưa tới nửa nén hương, trong phần mộ bị đào kia, có hai người nhẹ nhàng nhảy lên.
May mà nhãn lực của Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ đủ tốt, mới nhìn ra đây là hai người. Bởi vì hai người kia như trẻ sinh đôi dính liền vậy, người này cõng người kia, sít sao nối chặt nhau, cùng một thân áo đen, rất khó phân rõ.
Người nhảy lên đứng quay lưng về phía bọn hắn kia, tay dài chân dài. Mà người gã cõng thì đầu và tứ chi lại rủ xuống, không có sức sống.
Cũng đúng, nếu như đào từ trong mộ ra, vậy đương nhiên sẽ là kẻ đã chết rồi, không sức sống, mới là bình thường.
Đang nghĩ như thế, tên đào mộ kia đột nhiên quay đầu, trông thấy bọn họ.
Gương mặt người này, bị một luồng sương đen dày đặc che phủ, khiến người khác hoàn toàn không thấy rõ ngũ quan và diện mạo gã!
Trong lòng Ngụy Vô Tiện biết gã đương nhiên đã dùng pháp thuật quỷ dị nào đó để che chắn khuôn mặt rồi, Lam Vong Cơ rút Tị Trần ra, lướt vào nghĩa trang, giao thủ với gã. Kẻ đào mộ phản ứng cực nhanh, thấy kiếm khí lam sắc của Tị Trần kéo tới, cũng nắm lấy kiếm, triệu ra một đường kiếm. Nhưng ánh kiếm này lại hệt như mặt gã, bị sương đen cuồn cuộn quấn quanh, không thấy rõ rốt cuộc là màu gì, khí thế ra sao.
Tên đào mộ kia lưng cõng một cái xác, tư thế đánh quái dị. Hai đường kiếm chạm nhau vài lần, Lam Vong Cơ triệu hồi Tị Trần, nắm trong tay, trên mặt cấp tốc phủ một lớp sương lạnh.
Ngụy Vô Tiện biết tại sao mặt y lại bỗng nhiên lạnh lẽo. Bởi vì trận ban nãy, đến ngay cả người ngoài là hắn cũng có thể thấy rõ ràng, kẻ đào mộ này, hết sức quen thuộc kiếm pháp của Lam Vong Cơ!
Lam Vong Cơ không nói lời nào, Tị Trần đâm tới càng nặng, kiếm ý như bài sơn đảo hải. Tên đào mộ kia liên tục lùi về sau, dường như gã biết mình không phải đối thủ của Lam Vong Cơ, còn tiếp tục giao thủ nhất định sẽ bị bắt sống, đột nhiên lấy một tấm phù triện màu lam đậm từ bên hông ra.
Truyền tống phù!
Loại phù triện này có thể truyền tống đưa người ra ngoài ngàn dặm trong khoảnh khắc, nhưng đồng thời cũng sẽ hao tổn một lượng linh lực lớn, người sử dụng phải hao phí một quãng thời gian thật dài mới có thể khôi phục nguyên khí, linh lực không cường thịnh không có tư cách dùng. Vì lẽ đó nên tuy nó là trân phẩm tốt nhất, nhưng rất ít người sử dụng. Ngụy Vô Tiện thấy gã muốn bỏ chạy, vội vỗ tay hai cái, quỳ một gối xuống đất, nện lên đất một đấm.
Lực đạo của cú đấm này, xuyên qua lớp lớp bùn đất, thông thẳng đến nơi sâu thẳm trong đất, chọc thủng nắp hòm dày cộp, kích thích người chết bị nhốt trong đó gần như điên cuồng. Khặc khặc kêu vang, bốn cánh tay đẫm máu vụt lên khỏi mặt đất, đột nhiên nắm lấy hai chân kẻ đào mộ nọ!
Kẻ đào mộ không để bụng, linh lực rót vào bàn chân, chấn bay bốn cánh tay xác. Ngụy Vô Tiện rút sáo trúc ra, giai điệu chói tai thê lương như xé rách màn đêm buông xuống, hai cái đầu từ trong mộ chui lên, toàn bộ cơ thể cũng theo đó rời đất, xuôi theo chân kẻ đào mộ mà bò lên trên, quấn quanh người gã như rắn, há miệng cắn vào cổ, vào tay gã.
Kẻ đào mộ khinh thường hừ một tiếng, dường như đang nói “tài mọn”, linh lực đi khắp toàn thân, song lần này, sau khi gã chấn bay, mới giật mình nhận ra bị mắc lừa.
Gã cũng chấn bay luôn cái xác đang cõng trên lưng!
Ngụy Vô Tiện đập bia cười lớn. Lam Vong Cơ thì lại một tay tiếp nhận cái xác mềm oặt kia, một tay kia chỉa thẳng Tị Trần đâm tới. Tên đào mộ nọ thấy thứ đồ gã mới vừa đào ra khỏi mộ đã bị người đoạt mất, đơn đả độc đấu không lại Lam Vong Cơ, đã vậy lại còn một người khác đang giở trò xấu, không dám ở lâu, ném truyền tống phù xuống dưới chân, sau khi nổ vang một tiếng, lửa xanh cuồn cuộn ngút trời, thân hình của gã biến mất trong ngọn lửa ấy.
Ngụy Vô Tiện sớm biết trong tay kẻ đào mộ nọ có giữ truyền tống phù, dù có bắt được gã, gã cũng có thể tìm cơ hội chạy trốn. Giữ lại cái xác gã đào lên này, cũng như giữ lại được manh mối, không cảm thấy tiếc, bèn nói với Lam Vong Cơ: “Coi thử người bị gã đào lên là ai.”
Vừa nhìn vào hắn đã hơi kinh hãi. Đầu thi thể đã bị vỡ nát. Mà nơi bị vỡ, không hề lộ ra máu thịt hay não gì, mà lại là một nhúm bông đã hơi biến thành màu đen.
Ngụy Vô Tiện kéo một cái đứt đầu thi thể, xách cái đầu người được làm hết sức tinh xảo kia lên, nói: “Này rốt cuộc là chuyện gì đây. Nghĩa địa Thường gia chôn bông với vải rách giả thi thể?”
Lam Vong Cơ vừa mới tiếp nhận thi thể này, áng chừng trọng lượng của nó, biết có điều lạ, y nói: “Cũng không hẳn là giả hoàn toàn.”
Ngụy Vô Tiện sờ mò toàn bộ cái xác, phát hiện tứ chi của nó đều mềm oặt, chỉ có lồng ngực và bụng có cảm giác chân thực rắn chắc. Xé quần áo nhìn vào, quả nhiên, thân người là hàng thật, các vị trí còn lại, tất cả đều là giả.
Sợi bông chế thành đầu với tay chân, là để “đánh lừa” cái thân này, để nó tưởng bản thân vẫn còn đang sinh trưởng trên cơ thể chủ. Nhìn màu da vai trái – nơi bề mặt đứt đoạn kia, nhất định đây chính là thân thể của huynh đệ tốt mà bọn họ đang tìm. Tên đào mộ ban nãy kia, vậy mà đến để đào nó.
Ngụy Vô Tiện đứng dậy, nói: “Xem ra, kẻ chôn xác đã chú ý tới việc chúng ta đang điều tra chuyện này. Lựa không đúng ngày, vừa khéo lúc chuyển thân đi lại đụng phải chúng ta. Nhưng – cái kẻ đào mộ mặt sương kia, sao lại quen thuộc kiếm pháp Cô Tô Lam thị ngươi như thế?”
Hiển nhiên, Lam Vong Cơ cũng đang suy tư chuyện này, lớp sương lạnh trên mặt vẫn chưa hề rút đi.
Ngụy Vô Tiện nói: “Cả mặt lẫn kiếm gã đều thi pháp. Thi pháp lên mặt thì cũng có thể hiểu, nhưng nếu là tán hộ đi khắp nơi tu hành hoặc tu sĩ không tiếng tăm, không ai lại thi pháp che giấu lên trên kiếm.”
“Trừ khi kiếm của gã có chút tiếng tăm trong Tu Chân giới, hoặc là cực có danh tiếng, đến độ ai cũng nhận ra ánh kiếm của gã. Để lộ ra thì sẽ lòi, vì vậy nên không thể không che giấu.”
“Hơn nữa tu vi kẻ này rất cao, cao đến độ có thể gắng gượng sử dụng một tấm truyền tống phù tiêu hao.”
Ngụy Vô Tiện dò hỏi: “Hàm Quang Quân, ban nãy ngươi giao thủ với gã, ngươi có cảm thấy, gã là người mà ngươi rất quen thuộc không?”
Chẳng hạn như, Lam Hi Thần, hoặc là, Lam Khải Nhân.
Lam Vong Cơ biết hắn nói tới ai, khẳng định: “Không phải.”
Đối với đáp án của Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện rất tin tưởng. Hắn cho rằng, Lam Vong Cơ không phải loại người sẽ lấp liếm sự thật, hoặc không dám đối mặt với sự thật. Nếu y nói không phải, vậy thì nhất định không phải. Lam Vong Cơ người này cũng không thích nói dối, bắt y nói dối, y thà rằng không nói lời nào. Vì lẽ đó nên Ngụy Vô Tiện lập tức loại bỏ khả năng kia là Lam Hi Thần hoặc Lam Khải Nhân, bình luận: “Thế thì chuyện càng phức tạp hơn rồi.”
Thật ra nói cho cùng, chuyện này vốn không liên quan gì tới Ngụy Vô Tiện. Đến bây giờ, hắn và Lam Vong Cơ cùng thu thập cơ thể bị phân thây, tất nhiên cũng vì nguyên do loại bỏ vết ác trớ hoàn toàn, hơn thế nữa, là trước đó hắn nhận ân tình che chở của Lam Vong Cơ, thuận tay giúp đỡ.
Thoáng ngưng, hắn nói: “Có phức tạp cũng đừng tâm sự nặng nề như thế mà Hàm Quang Quân. Nếu bọn chúng mới bắt đầu phái người đổi chỗ giấu xác, thì cũng nói rõ đám người kia đã sốt ruột, tiếp sau đó nhất định còn hành động khác nữa, coi như chúng ta không tìm bọn chúng, bọn chúng cũng sẽ tìm tới chúng ta. Tìm tới tìm lui, sớm muộn sẽ để lộ sơ hở. Huống hồ tay huynh đệ tốt sẽ chỉ rõ phương hướng cho chúng ta. Cơ mà, e là chúng ta phải hành động mau mau chút, lần này trùng hợp đuổi kịp giật lại, lần sau nhất định phải tìm phần cơ thể còn lại trước bọn chúng mới được. Chỉ còn thiếu một cánh tay phải và một cái đầu, liền biết được chân tướng.”
Bỏ thân của huynh đệ tốt vào một cái túi càn khôn có hai tầng phong ác khác, thu xếp đâu vào đó rồi, hai người cứ như ban nãy chẳng có gì xảy ra, nhàn nhã quay lại con đường quán rượu.
Hoả kế kia quả nhiên giữ lời, trên con đường trừ quán rượu này ra thì bảy tám phần mười đều đã đóng cửa, cờ hiệu nhà họ vẫn còn cắm đó, đèn cũng vẫn sáng. Hoả kế bưng bát to ở cửa lùa cơm, thấy bọn họ liền vui vẻ nói: “Về rồi à! Sao nào, quán chúng tôi giữ lời chứ? Hai vị có trông thấy thứ gì không?”
Ngụy Vô Tiện cười đáp lại vài câu, cùng Lam Vong Cơ ngồi trở lại chỗ đã ngồi ban ngày.
Dưới chân bàn hắn chất đầy vò rượu, cuối cùng cũng coi như rảnh rỗi tiếp tục câu chuyện bị cắt đứt ban nãy, nói: “Đúng rồi, nãy chúng ta nói đến đâu nhỉ? Bị cái tên đào mộ kia thình lình nhảy ra cắt ngang mất. Ta còn chưa biết Thường Bình chết như thế nào nữa.”
Lam Vong Cơ liền tiếp tục dùng từ cực kỳ ngắn gọn bình dị nói với hắn.
Đám người Tiết Dương, Hiểu Tinh Trần, Tống Lam lần lượt rời đi, mất tích có, chết đi cũng có, việc này trôi qua được vài năm, vào một ngày nào đó, Thường Bình và người em trai còn lại của nhà hắn, trong một đêm, tất cả đều chết bởi lăng trì. Hơn nữa, đôi mắt của Thường Bình, đã bị móc mất.
Lần này, hung thủ là ai, không người nào tra ra được. Dù sao toàn bộ người trong cuộc đã mai danh ẩn tích. Thế nhưng, có một việc có thể xác định.
Thanh kiếm lăng trì bọn họ kia, qua nghiệm chứng vết thương, chính là Sương Hoa – bội kiếm của Hiểu Tinh Trần.
Một ngụm rượu dừng ở bên môi, Ngụy Vô Tiện vì việc này lại tiếp tục ngạc nhiên: “Bị bội kiếm của Hiểu Tinh Trần lăng trì? Vậy người ra tay có phải là hắn không?”
Lam Vong Cơ nói: “Không tìm được người này, chưa thể kết luận.”
Ngụy Vô Tiện: “Không tìm được người, vậy đã từng thử chiêu hồn chưa?”
Lam Vong Cơ nói: “Từng thử. Không có kết quả.”
Không có kết quả, vậy thì hoặc không chết, hoặc là đã hồn tán thân tiêu. Thuật nghiệp có chuyên công, Ngụy Vô Tiện nhất định phải phát biểu ý kiến về việc này: “Chuyện chiêu hồn vốn như thế, không thể nói tuyệt đối nắm chắc được, thiên thời địa lợi nhân hoà thiếu một thứ cũng không được, thỉnh thoảng cũng sẽ có sai sót. Ta đoán, rất nhiều người cho rằng là Hiểu Tinh Trần trả thù phải không? Hàm Quang Quân, ngươi thì sao? Ngươi cảm thấy thế nào?”
Lam Vong Cơ chậm rãi lắc đầu: “Không biết toàn bộ, không bình luận. Ngươi nghĩ thế nào?”
Lăng trì, là một loại hình, chính bản thân nó đã mang ý “trừng phạt”. Mà móc mắt, rất khó không khiến người ta liên tưởng đến hai mắt của Hiểu Tinh Trần.
Ngụy Vô Tiện ngẫm nghĩ chốc lát, suy tư tìm từ một chút, nói: “Ta cho rằng, từ lúc bắt đầu, Hiểu Tinh Trần cũng không phải là muốn Thường Bình cảm tạ mới đứng ra nhúng tay vào chuyện này. Ta…”
Hắn còn chưa nghĩ ra, cuối cùng thì “ta” thế nào, tên hoả kế kia đã rất ân cần mang hai đĩa đậu phộng ra. Ngụy Vô Tiện bị chặn ngang, vừa khéo khỏi phải nói tiếp. Hắn giương mắt nhìn Lam Vong Cơ, cười nói: “Hàm Quang Quân, sao ngươi lại nhìn ta kiểu đó? Ta thế nào chứ. Ta cũng không biết toàn cảnh, cũng không có bình luận gì. Ngươi nói rất đúng, trước khi rõ tin tức, ngọn nguồn bên trong, ai cũng không thể đánh giá xằng bậy. Ta chỉ cần năm vò, ngươi lại mua cho ta thêm năm vò nữa, một mình ta uống sợ không hết. Sao, ngươi uống với ta không? Nơi này không phải Vân Thâm Bất Tri Xứ, không phạm cấm chớ?”
Hắn vốn chuẩn bị nghe một câu từ chối, ai dè Lam Vong Cơ lại nói: “Uống.”
Ngụy Vô Tiện tặc lưỡi: “Hàm Quang Quân, ngươi đúng là thay đổi thật rồi. Hồi trước ta uống một vò nhỏ trước mặt ngươi, ngươi dữ muốn chết, còn muốn quẳng ta ra khỏi tường nữa kia. Giờ ngươi còn giấu Thiên Tử Tiếu trong phòng, lén lút uống.”
Lam Vong Cơ chỉnh sơ vạt áo, nhạt tiếng nói: “Thiên Tử Tiếu ta một vò cũng không đụng.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Không uống vậy ngươi giấu làm gì, giữ đó đưa ta hả. Rồi rồi, không đụng thì không đụng, tin ngươi đó được chưa. Ta không nhắc tới nữa, lại đây. Ta nhất định phải coi thử, con cháu Cô Tô Lam thị một giọt rượu cũng không uống, đến tột cùng mấy chén thì ngã!”
Hắn rót một chén cho Lam Vong Cơ, Lam Vong Cơ không chút nghĩ ngợi, nhận lấy, trút xuống.
Ngụy Vô Tiện hưng phấn khó hiểu, nhìn y đăm đăm, nhìn coi mặt y khi nào thì đỏ.
Ai mà ngờ, nhìn chăm chú hồi lâu, sắc mặt và biểu cảm của Lam Vong Cơ không mảy may thay đổi, đôi mắt nhạt màu rất bình tĩnh nhìn hắn chằm chằm – hoàn toàn không có thay đổi!
Ngụy Vô Tiện cảm thấy thất vọng, đang định xúi y uống thêm vò nữa, tự dưng, Lam Vong Cơ nhíu nhíu mày, bóp nhẹ mi tâm, một tay chống trán, nhắm hai mắt lại.
… Ngủ?
… Ngủ!
Sau khi uống nhiều rượu như thế, người bình thường đầu tiên là say, sau đó sẽ ngủ. Sao Lam Vong Cơ lại có thể nhảy qua bước say mà đi thẳng tới ngủ chứ?!
Cái hắn muốn coi là đoạn “say” kia mà!
Ngụy Vô Tiện quơ quơ tay trước mặt Lam Vong Cơ, rồi vỗ tay sát bên tai y – người mà lúc ngủ cũng là một vẻ nghiêm túc chính trực. Không ư hử gì.
Vậy mà một chén đã ngã.
Ngụy Vô Tiện không ngờ lại xảy ra tình huống thế này, vỗ vỗ chân, suy tư chốc lát, khoác tay phải của Lam Vong Cơ lên cỏ hắn, lôi lôi kéo kéo mang y ra khỏi quán rượu nhỏ.
Hắn cực kỳ thành thạo mò lấy đồ từ trong lòng Lam Vong Cơ, tìm một nhà trọ thuê hai gian phòng, đưa Lam Vong Cơ vào một gian trong đó, cởi giày y ra, đắp chăn lên, nhân lúc đêm đen ra khỏi cửa.
Đi tới một vùng đồng không mông quạnh, rút sáo trúc bên hông ra, đặt bên môi, thổi một điệu ngắn, lẳng lặng chờ đợi.
Mấy hôm nay, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ ngày ngày đi cùng, không có thời gian ở một mình. Hắn cũng chẳng cách nào triệu hoán Ôn Ninh. Ngoài việc trước đây nửa che nửa đậy thân phận, còn có những nguyên do khác nữa.
Trên tay Ôn Ninh có mạng người của Cô Tô Lam thị, cho dù Lam Vong Cơ đối xử với mình rất tốt, nhưng Ngụy Vô Tiện cũng không thể cứ vậy mà triệu Ôn Ninh ở ngay trước mặt y. Hoặc nên nói, chính là bởi vì Lam Vong Cơ đối xử với hắn rất tốt, nên Ngụy Vô Tiện mới không có mặt mũi nào triệu hoán Ôn Ninh ngay trước mắt y. Da mặt hắn có dày, cũng không phải dày ở chuyện như này, hắn không làm được chuyện như thế.
Hồi thần lại, bên tai đã truyền đến tiếng “loảng xoảng” quen thuộc.
Bóng dáng Ôn Ninh cúi đầu, hiện lên dưới bóng tối phía trước.
Cả người hắn ta đen thùi, tan vào trong bóng đêm, chỉ có đôi con ngươi kia, trắng đến chói mắt, trắng đến dữ tợn.
Ngụy Vô Tiện chắp tay, chầm chậm đi quanh hắn ta một vòng.
Ôn Ninh nhúc nhích, dường như muốn xoay quanh theo bước tiến của hắn, Ngụy Vô Tiện nói: “Đứng yên.”
Hắn ta liền thành thật đứng yên. Gương mặt thanh tú dường như càng u buồn hơn.
Ngụy Vô Tiện nói: “Tay.”
Ôn Ninh duỗi cánh tay phải ra. Ngụy Vô Tiện nắm cổ tay hắn ta nâng lên, cẩn thận xem xét vòng sắt và xích sắt khoá trên cổ tay hắn ta.
Đây cũng chẳng phải xích sắt bình thường. Khi Ôn Ninh bắt đầu điên cuồng hết sức nóng nảy, có thể tay không nhào sắt thép thành bùn nhão, tuyệt đối sẽ không để mặc nó nằm trên người. Chỉ sợ là vì đặc biệt cầm cố Ôn Ninh nên mới chế tạo một bộ xích sắt cho nó.
Toả cốt dương hôi?
*nghiền nát xương cốt thành tro bụi
Ngay cả Âm Hổ phù khiếm khuyết cũng muốn phí hết tâm tư phục hồi như cũ, một số thế gia đương nhiên cũng nhỏ dãi ba thước thèm thuồng quỷ tướng quân, sao lại cam lòng toả cốt dương hôi?
Lúc này Ngụy Vô Tiện mới biết, đây chỉ là một lời nói dối. Một cơn choáng váng dâng lên, cười khẩy một tiếng, không biết là buồn hay là hận. Hận, là hận lúc trước không biết chuyện này là một âm mưu, buồn là buồn dù cho biết trước nó là âm mưu, kết quả cũng sẽ không có bất cứ thay đổi gì.
Sau khi cơn choáng nhẹ qua đi, Ngụy Vô Tiện đứng bên cạnh Ôn Ninh, ngẫm nghĩ chốc lát, đưa tay chậm rãi ấn ấn lên trên tóc hắn ta.
Người khoá Ôn Ninh lại, tất nhiên không để hắn ta tự suy nghĩ. Muốn hắn ta nghe theo mệnh lệnh người ngoài, sẽ phải phá huỷ thần trí của Ôn Ninh, nhất định sẽ hạ thứ gì đó vào đầu hắn ta.
Quả nhiên, ấn ba lần, ngay trên một huyệt vị nào đó bên não phải của hắn ta, Ngụy Vô Tiện ấn trúng một điểm nhỏ cứng cứng.
Hắn nâng tay còn lại đặt lên chỗ não trái đối xứng, cũng có một vật cứng nhỏ giống hệt, dường như là thứ gì đó từa tựa cây châm.
Ngụy Vô Tiện cùng nắm hai đầu châm, chầm chậm ra tay, từ bên trong đầu Ôn Ninh, rút ra hai cây đinh dài màu đen.
Hai cây đinh màu đen này dài chừng một tấc, độ lớn như dây đỏ buộc ngọc bội, chôn sâu bên trong đầu Ôn Ninh. Trong một thoáng khi cây đinh ra khỏi đầu, ngũ quan Ôn Ninh hơi rung động, có thứ gì đó na ná tơ máu màu đen bò lên trên tròng trắng mắt, dường như đang cực lực nhịn đau.
Rõ ràng là kẻ đã chết, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự đau đớn này.
Trên hai cây đinh kia có khắc hoa văn tỉ mỉ phức tạp, lai lịch nhất định bất phàm, người chế tạo nó xem ra có chút bản lĩnh, nếu muốn Ôn Ninh khôi phục, còn phải chờ thêm một quãng thời gian. Ngụy Vô Tiện cất nó đi, cúi đầu nhìn xích sắt trên cổ tay, mắt cá chân Ôn Ninh, thầm nghĩ, cứ để trên người kéo đi loảng xoảng thế này cũng chẳng phải cách, phải tìm danh kiếm tiên môn rồi chặt đứt chúng nó thôi.
Hắn nghĩ đến, đương nhiên là Tị Trần của Lam Vong Cơ.
Tuy nói cầm kiếm của người nhà họ Lam đi chém xiềng xích giúp Ôn Ninh có hơi không ổn, nhưng có nhiều điều, hắn nhất định phải hỏi Ôn Ninh rõ ràng, không thể để hắn ta cứ kéo theo một đống phiền phức trên người như thế được, lỡ đâu bị vây chặt, ít nhất phải có thể toàn thân trở ra.
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Như vậy đi. Giờ mình về nhà trọ trước, nếu như Lam Trạm tỉnh, thì không mượn. Nếu như Lam Trạm còn ngủ, mình sẽ mượn Tị Trần dùng một lát.”
Quyết định xong, hắn liền xoay người. Ai mà ngờ, quay lưng lại, Lam Vong Cơ đã đứng phía sau hắn.