Vương phi lúng túng thu liễm lại một chút, che miệng ho khan mấy cái, làm ra dáng vẻ ốm yếu lảo đảo muốn ngã.
“Vương gia, là thật, hôm đó người ban chết cho Chỉ La…ta ngay tức khắc đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, sau đó nghĩ tới nàng cả người toàn là máu, sợ đến nỗi đêm nào đi ngủ cũng gặp ác mộng, ăn không ngon ngủ không yên, người nhìn, ta cũng gầy đi…”
Vương phi bị dọa cho hoảng sợ là thật, nàng lúc đó ngất đi, khi tỉnh lại đập vào mắt nàng là một Chỉ La cả người còn mỗi bộ xương, lục phủ ngũ tạng vương đầy đất, đúng là làm cho nàng khiếp sợ không thôi.
Sau đó lại nghe được tin tức Thẩm Ngọc được phong làm Trắc phi, càng thêm tức đến hộc máu.
Vương phi một bên vừa khóc vừa kể, một bên di chuyển đến trước mặt Trấn Bắc Vương, rồi ngồi xuống trên đùi, dựa lên bả vai hắn khóc thút thít đến muốn nghẹt thở.
“Tỉnh ngộ?” Trấn Bắc Vương cười lạnh một tiếng: “Ngươi mở miệng là mắng người ta tiện nhân, đây là tỉnh ngộ? Thẩm Ngọc đã là Trắc phi của Bổn vương, ngươi khinh thường nàng chính là là sỉ nhục Bổn vương!”
Vương phi thật không dám tin, Thẩm Ngọc ở trong lòng Vương gia…thực là so với Vương phi nàng quan trọng hơn nhiều như vậy sao?
“Ta chẳng qua là….chẳng qua là quá yêu Vương gia.”
“Thu lại cái dáng vẻ đố kỵ đó của ngươi lại cho ta, giữ lại cho Bổn vương chút mặt mũi!”
Trấn Bắc Vương đẩy Vương phi cả người đang dán vào người mình ra, một cỗ mùi hương của phấn son tỏa ra khiến hắn chán ghét.
“Vương gia! Người tối nay ngủ lại ở nơi này của ta đi…”
Vương phi ánh mắt xuân tình rạo rực, lẳng lơ quyến rũ, thế nhưng Trấn Bắc Vương lại cảm thấy dung tục tầm thường.
“Hoàng huynh của ngươi đã ban cáo mệnh nhất phẩm phu nhân cho Thẩm Ngọc, ngươi tốt nhất là ở trước mặt Bổn vương bớt phóng túng tùy tiện lại, chớ chờ cho hoàng huynh ngươi tới Bắc Vực đi tuần, lại thấy được dáng vẻ nham hiểm cay độc xấu xí đó của ngươi.”
“Cái gì? Hoàng huynh muốn tới Bắc Vực?!”
Vương phi kinh ngạc vui mừng kêu lên, ở Trấn Bắc Vương như vậy che chở Thẩm Ngọc, Vương phi lòng như muốn chết đi, nếu như có hoàng huynh làm chỗ dựa, nàng mới không sợ tiểu tiện nhân kia!
Hoàng đế ban cho Thẩm Ngọc cáo mệnh nhất phẩm phu nhân, nói là không tới một thời gian ngắn nữa sẽ đến Bắc Vực đi tuần, chẳng qua là Trấn Bắc Vương lười nói lười giải thích lằng nhằng với nàng, liền phất tay rời đi.
“Ha ha ha…Hoàng huynh sắp tới đây!”
Vương phi đắc ý cười lên, nàng trong tay đã coi như nắm được thóp của Thẩm Ngọc, lại bị Trấn Bắc Vương hù dọa cho một cái, không dám khinh suất, nếu hoàng huynh tới Bắc Vực, vậy là nàng liền có thể muốn làm gì thì làm rồi!
“Thược Dược! Thược Dược! Đem tiện nhân…không đúng, mời Ẩn phi của chúng ta đến đây!”