Quả nhiên là người do cấp trên của Adeline phái tới.
Dụ Nhiên nhanh chóng bình tĩnh lại. Cậu muốn cố gắng ghi nhớ đường mà chiếc xe đi qua, kết quả, cô gái ngồi cạnh nãy giờ gọi “Nhiên Nhiên” ngọt xớt đột nhiên rút một chiếc kim tiêm ra, đâm thẳng vào tay cậu nhanh như chớp. Chưa đầy năm giây sau, Dụ Nhiên đã hoàn toàn mất ý thức.***
Đây là thuốc mê đặc chế nhằm vào Dẫn đường, có thể khiến Dẫn đường nhanh chóng hôn mê.
Dù não bộ của cậu có lợi hại đến đâu đi nữa, hôn mê rồi cũng thành vô dụng.
***
Không biết qua bao lâu, Dụ Nhiên chầm chậm mở mắt ra sau cơn mê man.
Cậu cảnh giác nhìn quanh, phát hiện bản thân đang nằm trên một băng ghế dài. Nơi này trông giống như một căn phòng bí ẩn trong nhà thờ, một người đeo mặt nạ hoa văn đang ngồi trên bậc cao.
Thấy Dụ Nhiên tỉnh lại, âm thanh hiền hòa kiểu máy móc phát ra từ miệng người nọ: “Vất vả rồi. Phải dùng cách này để đưa cậu tới đây, mong cậu đừng để ý.”
Dụ Nhiên không mang bất kỳ thiết bị nghe trộm hay định vị nào theo người, chỉ mặc bộ đồng phục đơn giản rồi đi ra luôn. Cậu biết rõ, trước mặt “cá lớn” có tính cảnh giác cực cao này, một khi bại lộ bản thân, cậu chỉ có một con đường chết. Huống hồ, người trước mặt chưa chắc đã là thủ lĩnh của tổ chức. Rất có thể đây là cấp dưới thủ lĩnh phái tới gặp cậu, hoặc là thế thân.
Dụ Nhiên bình tĩnh, cậu day hai bên trán cho bớt đau đầu, đứng dậy khỏi băng ghế, đi đến trước mặt đối phương, cung kính nói: “Tôi hiểu. Dẫu sao cũng có rất nhiều người điều tra ông, ông phải giữ bí mật, không thể để lộ thân phận và hành tung của mình.”
Đối phương gật đầu: “Hiểu được là tốt. Về sau, chúng ta sẽ gặp nhau bằng cách này.”
Dụ Nhiên hỏi: “Nhận được tài liệu rồi chứ?”
Đối phương nói: “Đã nhận được. Cậu làm rất tốt, không hổ là Dẫn đường tôi nhìn trúng.”
Dụ Nhiên hỏi: “Bước tiếp theo có chỉ thị gì?”
Âm thanh máy móc lại từ tốn nói tiếp: “Nghiên cứu của chúng ta đã đến giai đoạn cực kỳ quan trọng. Hiện tại còn thiếu một Lính gác cấp S làm vật thí nghiệm… Cậu cảm thấy tên Lục Tắc Hiên kia thế nào?”
Trong lòng Dụ Nhiên rất căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn duy trì bình tĩnh, thản nhiên nói: “Lục Tắc Hiên là một quân nhân rất trọng nghĩa, Lính gác cấp S tiến hóa được khả năng bay lượn không dễ đối phó. Thêm nữa, hắn còn dẫn dắt một đội đặc chiến tinh nhuệ gồm toàn Lính gác cấp A rất trung thành.”
Dụ Nhiên lập tức chuyển hướng câu chuyện, cười mỉa: ” Tiếc là thực thể tinh thần của hắn rất ngu ngốc, cả ngày chỉ muốn được chơi với cáo của tôi. Độ phù hợp giữa tôi và hắn cao tới 98%, hiện giờ hắn đã không còn cảnh giác với tôi nữa rồi. Nếu tôi ra tay, có lẽ sẽ thu phục được.”
Dụ Nhiên nhìn đối phương, nghiêm túc hỏi: “Ông muốn dùng hắn làm thí nghiệm?”
Âm thanh máy móc lại vang lên: “Đúng vậy, cậu đúng là nói một chút đã hiểu ngay.”
Dụ Nhiên: “…”
Thí nghiệm của bọn họ đã điên rồ tới mức ra tay với Lính gác cấp S. Điều đó chứng tỏ vật thí nghiệm là Lính gác cấp C, B, A đã không đủ dùng. Lính gác cuồng bạo số lượng lớn khi trước có lẽ là sản phẩm thí nghiệm thất bại? Mà sau khi nhận được tài liệu quan trọng do Dụ Nhiên cung cấp, bọn họ đã cải tiến phương án, xem ra các thử nghiệm nhắm vào Lính gác từ cấp A trở xuống đã thành công.
Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì? Nghĩ đến kế hoạch đáng sợ của bọn họ, Dụ Nhiên không rét mà run.
Đối phương tiếp tục nói: “Những nhiệm vụ được giao trước đó cậu đều hoàn thành rất xuất sắc. Nếu kế tiếp cậu có thể thành công khống chế Lính gác cấp S Lục Tắc Hiên, để hắn thay thế cha mình, trở thành người lãnh đạo Quân đoàn Liệp Ưng… Vậy thì cả Quân đoàn đó sẽ thoải mái cho chúng ta sử dụng.”
Dụ Nhiên giả bộ vô tình hỏi: “Những quân đoàn khác cũng có người của ông phái tới?”
Đối phương thản nhiên nói: “Cậu không cần biết quá nhiều.”
Dụ Nhiên gật đầu một cách dứt khoát: “Được. Tôi cần phải làm gì?”
Vinh Oánh Oánh xuất hiện từ bên hông căn phòng bí mật. Cô ta mỉm cười, bưng một cái khay đẹp đẽ, trên đó là một lọ thuốc viên màu trắng, bước tới. Ánh mắt cô ta nhìn Dụ Nhiên vẫn thân thiết, dịu dàng như vậy. Chẳng qua, từ đầu đến cuối, cô ta vẫn giữ mãi một biểu cảm như bị dừng hình.
Dụ Nhiên nhận lấy lọ thuốc, cậu nhìn về phía người đeo mặt nạ.Tạ Thời Dật gọi riêng Dụ Nhiên vào văn phòng của mình, tua ý thức màu trắng vươn vào trong thế giới tinh thần của cậu cẩn thận xem xét. Trong khoảng thời gian này, thế giới tinh thần của Dụ Nhiên đã thay đổi rất nhiều, có thể nói là rực rỡ hẳn lên.
Đối phương từ tốn giải thích: “Loại thuốc này khi hòa tan vào nước sẽ biến thành không màu không mùi. Lục Tắc Hiên đã đệ trình đơn xin đặc cách để cậu gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng với thân phận bạn đời, trở thành Dẫn đường đồng hành kế nhiệm lên Bộ Quân sự rồi. Tiếp theo, cậu không cần che giấu năng lực của bản thân nữa, mau chóng tốt nghiệp Học viện Dẫn đường, tới Đội đặc chiến Liệp Ưng, theo sát Lục Tắc Hiên.”
“Tôi cho cậu thời gian ba tháng, cho hắn ta uống hết lọ thuốc này.”
“Cảm quan của Lính gác cấp S cực kỳ nhạy bén. Muốn khống chế hắn cần phải tiến dần từng bước, cậu không thể để hắn phát hiện ra thân phận nội gián. Chờ đến khi dược chất tích lũy đến ngưỡng tối đa, hắn sẽ cuồng bạo ngay lập tức. Cậu cần nhắm chuẩn thời cơ, xâm chiếm, hủy diệt thế giới tinh thần của hắn, chế ngự và biến hắn thành con rối của cậu.”
“Dẫn đường là bậc thầy điều khiển thú xuất sắc nhất. Lính gác vốn nên nghe theo chỉ thị của chúng ta, cậu thấy đúng không?”
Dụ Nhiên nghiêm túc suy ngẫm một lát rồi gật đầu: “Ông nói rất đúng. Đám Lính gác ngu xuẩn đó, thế giới tinh thần của kẻ nào cũng yếu ớt, động chút là cuồng bạo, biến dị, đem đến bao nhiêu phiền toái cho chúng ta. Nếu có thể khống chế bọn họ, thế giới này sẽ yên bình hơn nhiều.”
“… Đúng vậy.” Giọng máy móc kia bật cười nghe rất quỷ quái, “Vậy tôi chờ màn thể hiện tiếp theo của cậu.”
“Ông đã cứu mạng tôi, chắc chắn tôi sẽ trung thành, không khiến ông phải thất vọng đâu.” Dụ Nhiên cung kính gập người cúi chào đối phương. Ngay sau đó, Vinh Oánh Oánh lại cầm một ống thuốc mê đi tới trước mặt Dụ Nhiên. Dụ Nhiên lười để người khác phải ra tay, bèn cướp lấy ông tiêm cô ta đang cầm, đâm thẳng vào tay mình.
Vinh Oánh Oánh: “…”
Cô sững người giây lát, sau đó nở nụ cười với cậu.
Trước khi ngất đi, Dụ Nhiên nhìn về phía người đàn ông đeo mặt nạ, hứa hẹn: “Trong vòng ba tháng, tôi sẽ đưa một Lục Tắc Hiên ngoan ngoãn tới gặp ông.”
Người đàn ông đeo mặt nạ mỉm cười: “Được, tôi rất chờ mong ngày đó.”
Dụ Nhiên nhanh chóng khép mắt, cơ thể chìm vào trạng thái ngủ say.
Trong nhà thờ, Vinh Oánh Oánh lui xuống, một người bước ra từ phía sau bức tượng thần. Người đeo mặt nạ lập tức cúi đầu với gã: “Chủ nhân.”
Khóe môi người nọ nhếch lên cười, nhẹ nhàng xoa đầu người đàn ông đeo mặt nạ như đang vuốt ve con thú cưng: “Diễn rất tốt.”
Gã ngoảnh sang nhìn Dụ Nhiên đang hôn mê, bước tới, nâng cằm thiếu niên lên, khen ngợi: “Làm việc thông minh gọn gàng, giết người quyết đoán không chùn tay, quả nhiên là nhân tài tôi coi trọng nhất… Nhưng tôi vẫn hơi nghi ngờ lai lịch của cậu. Thế nên đừng khiến tôi thất vọng đấy nhé.”
***
Thời điểm lần nữa tỉnh lại, Dụ Nhiên vẫn đang ở trên chiếc xe taxi kia. Xe đã đưa cậu về đến cổng Học viện Dẫn đường an toàn.Ngải Kỳ nói: “Đúng vậy, so với các bạn học lớp C, em ấy đã vượt trội hơn nhiều lắm rồi.”
Dụ Nhiên rảo bước đi vào trước, sống lưng lạnh toát từng hồi.***
Cuối cùng cậu cũng gặp được người muốn gặp nhưng lại chẳng khác gì chưa từng gặp. Đối phương không hề để lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến thân phận, thậm chí không cho cậu biết cả địa điểm gặp mặt. Cảnh giác đến mức đó, có lẽ chỉ khi trở thành tâm phúc của gã, cậu mới may ra biết được gương mặt thật đó.
Mà để trở thành tay sai đáng tin cậy của gã khó khăn tới chừng nào?
Giết người, trộm tài liệu chẳng qua cũng chỉ gặp được một thế thân đeo mặt nạ.
Đối phương muốn cậu làm nhiều chuyện hơn nữa, thậm chí yêu cầu cậu phá hủy thế giới tinh thần của Lục Tắc Hiên, biến Lục Tắc Hiên thành món vũ khí giết người không có khả năng tư duy, sau đó trở thành con rối Lính gác cấp S bị tổ chức điều khiển, từ đó khống chế toàn bộ Quân đoàn Liệp Ưng.
Dã tâm quá khiếp người!
Nghĩ đến cuối tuần nào Lục Tắc Hiên cũng dành thời gian tới gặp cậu, nghĩ đến con chim ưng trắng hơi ngớ ngẩn nhưng cũng rất đáng yêu kia… Dụ Nhiên không khỏi xót xa.
Gặp phải cậu, có lẽ là chuyện xui xẻo nhất trong đời Lục Tắc Hiên nhỉ? —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Cậu đâu muốn kéo Lục Tắc Hiên xuống vũng bùn này. Tiếc là không còn cách nào cả, độ phù hợp giữa cậu và hắn cao tới 98%, trong mắt tổ chức, cậu chính là con bài tốt nhất để đối phó với Lục Tắc Hiên.
May mà bọn họ không biết chuyện cậu có hai thực thể tinh thần cấp S. Năng lực khi hai chú cáo cùng phối hợp thực ra mạnh mẽ vô cùng.
Dụ Nhiên có thể vừa phá hủy thế giới tinh thần của Lục Tắc Hiên, vừa xây dựng lại một thế giới mới cho hắn.
Điều này, chắc chắn không một ai ngờ đến được.
Còn lại phải xem Lục Tắc Hiên diễn thế nào. Hy vọng hắn có thể trở thành trợ lực tốt nhất của cậu.
Lời tác giả:
Yên tâm, tôi không viết truyện ngược, sẽ không để thụ hủy diệt công như vậy đâu.
Bé Nhiên là Dẫn đường cấp SS, vẫn có thể cứu chồng dễ dàng thôi!