Ngọc Tú thấy thái độ thân mật giữa Hoàng Thượng và Thu Đào thì sinh lòng ghen tức, nàng ta quyết tâm lấy người cha là đại công thần của mình ra làm áp lực, buộc vua phải ba phần nể mặt Nguyễn Xí mà phân xử cho vừa lòng mình. Ngọc Tú tiến lên trước mặt Lê Tuấn hạ giọng dịu dàng:
– Ngọc Tú ra mắt Hoàng Thượng!
Sau cái liếc mắt lả lơi cố ý phô diễn nhan sắc ra cho Lê Tuấn ngắm, nàng ta cố tình nhắc đến Nguyễn xí:
– Biết hôm nay cha vào cung, Ngọc Tú vốn định đi đón cha về Quảng Hằng Các dùng trà, tình cờ bắt gặp Nguyễn tú nữ lén lút kéo theo Bình Nguyên Vương vào tẩm điện. Ngọc Tú mới to gan bẩm báo để Thái Hậu, mong Hoàng Thượng xử trí phân minh!
Do sự có mặt của Lê Tuấn, Thu Đào đã thêm phần vững dạ nên bạo dạn cãi lại:
– Nàng chỉ đi ngang qua Diên Ninh Cung làm sao nàng biết ta sẽ đưa Bình Nguyên Vương vào tẩm điện, rõ ràng là cố ý rình rập ta!
Lê Tuấn nhìn Thu Đào lắc đầu ra hiệu đừng nên cãi nữa. Nàng hiểu ý liền im lặng, chỉ biết phồng má ấm ức nhìn Ngọc Tú lòng dạ nham hiểm kia khua môi múa mép.
Về phần Lê Tuấn, nghe qua giọng điệu của Ngọc Tú thì hiểu ngay nàng ta muốn dùng Nguyễn Xí để uy hiếp bắt chàng phải ban ân sủng. Hơn nữa, đây rõ ràng là một mưu tính nhằm mục đích hạ bệ Thu Đào – Người được chàng đặc biệt ưu ái mà cả hoàng cung này ai cũng biết. Một chút lòng dạ đàn bà và mưu kế vụn về này sao có thể qua mắt bậc minh quân như Lê Tuấn được, nhưng ngặt vì chàng quả thật đang rơi vào thế khó, không thể không nhúng nhường cha con Nguyễn Xí. Thế mới biết, tình yêu của chàng dành cho Thu Đào từ nay không thể quá lộ liễu, hậu cung lòng người thâm sâu hơn biển cả, ân sủng của vua là con dao hai lưỡi, có thể che chở cho nàng, cũng có thể là nguyên nhân khiến nàng phải đối đầu với muôn trùng sóng gió.
Trầm ngâm một lúc, Lê Tuấn ép mình phải dùng giọng nói dịu dàng mà trả lời Ngọc Tú:
– Nàng cứ yên tâm, Trẫm tự sẽ phân xử công bằng!
Miệng tuy nói thế, nhưng quả thật Lê Tuấn cũng bất lực trước hành động vô tri của Thu Đào lắm. Diên Ninh Cung rộng lớn như thế sao cứ nhất định chọn tẩm điện mà lôi Lê Hạo vào, bây giờ bị bắt chẹt thật không biết cách nào mà giải thích cho hợp lòng người.
Lê Tuấn nhìn vào ánh mắt long lanh tràn đầy hi vọng vào sự cứu cánh của Thu Đào, chàng không nở lòng tuyên phạt nàng dù chỉ là diễn kịch cho Thái Hậu và Ngọc Tú xem, nhưng nếu tỏ ra thiên vị thì chỉ khiến Ngọc Tú thêm ganh ghét mà nghĩ mọi cách hãm hại nàng về sau. Tiến thoái lưỡng nan, chàng đứng yên bất động một lúc lâu. Thái Hậu xem chừng không còn kiên nhẫn nữa bèn lên tiếng:
– Hoàng Thượng đừng mong nghĩ cách chạy tội cho Nguyễn tú nữ, tội trạng rành rành, không nghiêm trị làm sau chỉnh đốn hậu cung!
Tình thế nguy cấp, Lê Tuấn bối rối chưa biết nên làm thế nào thì một giọng nói nữ nhi vang lên như cơn mưa tưới mát sa mạc nóng bỏng trong lòng chàng:
– Bẩm Thái Hậu, Hoàng Thượng! Kim Ngọc tội đáng muôn chết, thật ra Thu Đào tiểu thư hẹn Bình Nguyên Vương vào tẩm điện là để gặp gỡ Kim Ngọc!
Từ bên hông sảnh điện bước ra, Kim Ngọc quỳ sụp xuống bên cạnh Thu Đào trước sự ngỡ ngàng của Lê Hạo và tất cả những người có mặt.
Thu Hằng ném cái nhìn nghi hoặc về phía Kim Ngọc rồi liếc sang Lê Hạo để thăm dò, nàng ta không thể tin cũng không muốn tin Lê Hạo lại có thể để mắt đến dân nữ tầm thường này, chẳng qua may mắn được nhận làm nghĩa nữ của một đại quan, thật chất là trở thành công cụ giữ vững chức quan nơi tiền triều, dung mạo môn đệ có chỗ nào hơn Thu Hằng đâu mà lại được chàng ưu ái có tình ý riêng chứ!
Thu Đào hoang mang liếc nhìn sang Kim Ngọc đang quỳ bên cạnh khẽ than:
– Kim Ngọc cô nương, nàng chán sống rồi sao..
Kim Ngọc ý tứ lắc đầu nhẹ, tỏ ý muốn Thu Đào đừng nên nói gì, mọi việc cứ để nàng ta ứng phó. Đoạn nàng nhìn lên đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Lê Hạo rồi cúi đầu tiếp tục thưa:
– Người lén lút gặp nam nhi trong tẩm điện chính là tiểu nữ, không liên quan đến Thu Đào tiểu thư!
– Nói láo! Rõ ràng ta bắt gặp Thu Đào bước ra từ tẩm điện, bên trong có bóng dáng của Bình Nguyên Vương đứng sờ sờ ra đấy, ngươi ở đâu lại xuất hiện đột ngột như vậy? – Ngọc Tú bước ra lớn tiếng chỉ vào mặt Kim Ngọc nói giọng trịch thượng.
Thái Hậu cũng không tin, bà nheo đôi mắt nhìn xoáy vào Kim Ngọc mà hỏi:
– Ngươi vốn định sau này sẽ gả vào phủ Bình Nguyên Vương, việc gì phải lén lút? Mà tại sao lại lén lút ở Diên Ninh Cung của Thu Đào?
Đã có tính toán từ trước, Kim Ngọc đáp một cách trôi chảy:
– Tiểu nữ vốn có quen biết với Thu Đào tiểu thư lúc cả hai cùng gặp nạn ở trấn Lạng Sơn, may mắn được Bình Nguyên Vương tương cứu nên ngưỡng mộ chàng từ lâu..
Đang nói chợt Kim Ngọc ngập ngừng, mang tai đỏ bừng lên vì thẹn, nàng lén liếc mắt nhìn Lê Hạo, tựa như gửi đến chàng một lời xin lỗi trước khi nói ra lời không chân thật làm ảnh hưởng đến thanh danh của chàng, rồi nàng hít một hơi dài ép mình nói tiếp:
* * * may mắn được chàng đáp lại tình cảm.. Tiểu nữ biết chàng và nhị tiểu thư Thu Hằng sớm có hẹn ước trước, tự biết thân phận hèn mọn không dám làm nhị tiểu thư phật lòng, chỉ dám nhờ Thu Đào tiểu thư giúp đỡ để lén gặp riêng chàng!
Thu Đào há hốc mồm không còn biết nói gì, nàng không ngờ vì cứu mình mà Kim Ngọc bất chấp danh tiết của bản thân nói dối như thế. Lê Hạo cũng vừa cảm kích vừa thương xót cho Kim Ngọc, chàng biết Kim Ngọc có ý ngưỡng mộ mình từ lúc gặp nhau ở trấn Lạng Sơn, nhưng hành động xả thân tương trợ này quả thật nằm ngoài dự tính. Lại nợ ân tình của một người con gái, Lê Hạo chỉ biết thở dài câm lặng. Nếu đặt lên bàn cân để so sánh thì dù thương xót Kim Ngọc nhưng Lê Hạo vẫn không thể để Thu Đào thọ phạt được.
– Kim Ngọc, nàng thật ngốc, ta sẽ chẳng thể đáp lại tình cảm của nàng trọn vẹn được! – Lê Hạo ngao ngán tự nhủ.
Ngọc Tú thấy Thu Đào sắp thoát khỏi hiềm nghi nên không cam tâm, nàng ta ấm ức tiếp tục truy cứu:
– Ai thèm tin nàng chứ! Bằng chứng đâu mà nói Bình Nguyên Vương lại đem lòng tơ tưởng đến nàng?
Kim Ngọc lại một lần nữa đưa Lê Hạo vào thế đã rồi, buộc chàng phải công nhận trước mặt thiên hạ rằng Kim Ngọc chính là nữ nhân của chàng. Nàng nhìn lên Ngọc Tú và Thái Hậu mạnh dạn nói:
– Chiếc trâm hoa mai Bình Nguyên Vương luôn giữ bên cạnh chính là của tiểu nữ.
Thu Hằng thất kinh nhớ đến chiếc trâm hoa mai nàng đã nhặt để lên bàn trong đêm bị Lê Hạo say rượu mà cướp mất nụ hôn đầu đời. Nàng vốn đinh ninh người trong lòng Lê Hạo trước nay chỉ duy nhất có tỷ tỷ của mình, nào ngờ hôm nay được một phen sáng mắt.
– Thì ra nam nhi các người đều như nhau, luôn trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy! – Thu Hằng tức giận nhìn Kim Ngọc bày tỏ sự ghen ghét.
Lê Hạo tự biết bản thân giờ đây bất đắc dĩ phải có lỗi với Thu Hằng, lòng chàng chồng chất nỗi nặng nề bất nhẫn. Thu Hằng thì trân trân dán mắt vào Kim Ngọc, khóe mắt đỏ hoe chứa đựng uất ức. Bị mai phục bởi ba vị cô nương, Lê Hạo như con thỏ sụp bẫy hoang mang mất phương hướng, chỉ còn biết thở dài ngao ngán cho hoàn cảnh của mình.
Cả Diên Ninh cung nhất loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lê Hạo đợi chờ lời xác nhận. Tình thế trước mắt buộc chàng phải phối hợp nhịp nhàng với Kim Ngọc mới mong bảo toàn được cho Thu Đào, chàng chậm rãi lấy trong ống tay áo ra một cây trâm hoa mai, nhắm mắt lại thở hắt ra một cái như phó mặc mọi chuyện cho ông trời tự an bày, chiếc trâm hoa mai lấp lánh được đưa ra trước mặt Thái Thậu, thay cho lời thừa nhận từ Lê Hạo.
Thu Hằng hoàn toàn sụp đổ, trong lòng oán Lê Hạo thà dành tình cảm cho Kim Ngọc xa lạ chứ không đoái hoài đến hồng nhan thanh mai trúc mã như nàng, giận Thu Đào âm thầm tác hợp cho Kim Ngọc thay vì cho muội muội ruột thịt. Từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống thấm lốm đốm trên ống tay áo.
Thu Đào cũng tự đoán biết tình huống thế này sẽ gây tổn thương sâu sắc cho Thu Hằng. Từ lúc Lê Hạo đưa ra cây trâm hoa mai là tính vật định tình với Kim Ngọc, Thu Đào đã lập tức đảo mắt về phía muội muội và quả nhiên thấy nàng ta đang nức nở khóc. Cảm giác tội lỗi xâm chiếm tâm trí làm nàng bất giác lên tiếng muốn nhận hết mọi tội lỗi về mình:
– Không phải, chính là ta..
Lê Tuấn kịp thời chen ngang:
– Nàng và Kim Ngọc tiểu thư có giao tình trước, việc giúp đỡ nàng ta gặp gỡ tứ đệ cũng không có gì lạ, nhưng dù sao cũng đã quy phạm cung quy, Trẫm không thể không phạt nàng!
Lê Tuấn vừa nói vừa nhíu mày lắc đầu ra hiệu cho Thu Đào không nên nói gì nữa. Thu Đào bất lực nhìn muội muội khóc mà khóe mắt cũng đỏ hoe rưng rưng.
Âm mưu hãm hại thất bại, Ngọc Tú hậm hực đứng im lặng chờ Thái Hậu định đoạt. Nhưng Lê Hạo và Kim Ngọc đã đứng ra nhận tội như thế, họ lại được chỉ hôn sẵn cho nhau nên tội trạng cũng không có gì quá nặng nề. Thái Hậu không còn gì để nói, đành nhường lại cho Lê Tuấn định đoạt:
– Hoàng Thượng hãy tự thu xếp hậu cung của mình cho ổn thõa, đừng để bổn cung phải phiền lòng!
Đoạn bà nhìn Lê Hạo và Kim Ngọc rồi ngán ngẩm nói:
– Cho dù đã được chỉ hôn cũng không thể làm sai quy tắc hậu cung, hai ngươi nên tự biết chừng mực, đừng ỷ vào địa vị Vương Gia mà làm gương xấu cho người khác!
Lê Hạo nghe xong liền chấp tay nhận lỗi với Thái Hậu để mọi việc nhanh chóng ổn thõa:
– Thần cẩn tuân Thái Hậu giáo huấn! Xin tự phạt một tháng bổng lộc để chuộc lỗi!
Thái Hậu ra vẻ hài lòng gật đầu trước sự hiểu chuyện của Lê Hạo, rồi bà hất hàm nhìn xuống chỗ Kim Ngọc và Thu Đào đang quỳ, ý muốn Lê Tuấn mau chóng ra phán quyết.
Lê Tuấn kín đáo nhìn sang Ngọc Tú một lượt và quả nhiên bắt gặp ánh nhìn uất ức vì buộc tội bất thành của nàng ta đang dành cho Thu Đào. Yên lặng suy nghĩ vài giây, chàng hạ lệnh:
– Tú nữ Kim Ngọc vi phạm cung quy, nhưng xét thấy vốn có hôn ước với Bình Nguyên Vương nên tội không nặng, Trẫm phạt đánh ba trượng cảnh cáo!
Ánh mắt Lê Hạo khẽ động, nhíu mày nhìn Kim Ngọc đầy áy náy. Kim Ngọc biết trước sẽ bị phạt nên tâm thế rất bình thản, lại không muốn Lê Hạo phiền lòng về mình, nàng khẽ nở nụ cười đáp trả rồi lắc đầu tỏ ý bản thân không hề hấn gì.
Thu Đào cũng không cầm được xúc động, nàng đặt lên vai Kim Ngọc khẽ thốt lên:
– Kim Ngọc!
– Không sao đâu!
Kim Ngọc nắm lấy bàn tay của Thu Đào vỗ về ra chiều an ủi, đoạn nàng lặng lẽ đứng lên bước ra ngoài chuẩn bị nhận hình phạt.
Lê Tuấn kín đáo nhìn sang Đào Biểu một cái khẽ hất hàm về phía người lính sẽ thi hành hình phạt đánh trượng. Đào Biểu hiểu thánh ý liền gật đầu rồi nhẹ nhàng lui ra trước.
Đoạn, Lê Tuấn đứng trước mặt Thu Đào, ra lệnh tiếp:
– Tú nữ Thu Đào có tội bao che, sự việc lại diễn ra trong cung của nàng. Đã định sẵn là tam giai Chiêu Nghi của Trẫm nên được học không ít lễ nghi. Vậy mà vẫn biết luật phạm luật, Trẫm phải phạt thật nặng!
Thái độ của Lê Tuấn khiến mọi người có mặt đều bất ngờ. Với sự sủng ái đặc biệt chàng dành cho Thu Đào trước nay thì ai cũng nghĩ cùng lắm là phạt đóng cửa hối lỗi vài ngày, nào ngờ lần này chàng lại tỏ ra nghiêm khắc như thế.
– Trẫm phạt nàng.. rời khỏi Diên Ninh Cung, về Quảng Hằng Các sống cùng các tú nữ khác cho đến khi Trẫm cảm thấy nàng đã sửa được tính khí nghịch ngợm tự tung tự tác. Lần trước Thái Hậu có phạt nàng chép lại cung quy, nhưng có lẽ nàng vẫn chưa thuộc! Lần này chép thêm mười quyển cho Trẫm, trước đêm giao thừa năm nay phải hoàn thành!
Lê Tuấn nói xong thì phất tay áo bỏ đi không ngoái đầu, cố tình tỏ không quan tâm đến vị tú nữ lắm trò không hiểu phép tắc như Thu Đào.
Thái Hậu và Ngọc Tú cũng đã hài lòng với cách hành xử của chàng nên cũng nối gót theo sau với nụ cười mát lòng đẹp ý.
Lê Hạo đứng như trời trồng nhìn theo bóng lưng Thu Hằng đang vội vã tiến ra cửa mà không thèm nhìn chàng lấy một cái. Trong lòng thì muốn đuổi theo để nói cùng nàng ta đôi lời an ủi nhưng không thể được, vì chàng phải ở lại đây chờ Kim Ngọc nhận phạt ba trượng xong rồi đưa về Quảng Hằng Các mới giải được sự áy náy trong lòng.
Riêng Thu Đào vẫn chưa hết bàng hoàng vì hình phạt Lê Tuấn dành cho mình. Bị mất đi cung điện đẹp đẽ thì thôi đi, nay lại phải chép thêm mười quyển cung quy, phen này không nát mông nhưng lại gãy tay mất rồi!
– Đồ vô lương tâm, ta vì chàng mới phải lâm vào cảnh này, vậy mà lại phạt ta nặng như vậy!
* * *
Trở về từ Sử Quán, Lý Lăng muốn đến Thừa Càn Cung xin lệnh của Nhân Tông để lên đường đến Lam Kinh, mục đích là tìm gặp thái y Châu Mẫn năm xưa để điều tra về sự ra đi của Thái Tông.
Mặt trời rọi xuống từ phía sau lưng in bóng Lý Lăng nhúng nhảy trên mặt đất. Đang mãi miết bước, chàng bỗng phát hiện mỗi khi mình dừng lại hoặc chuyển hướng rẽ sang đường khác, thì cái bóng của mình từ một lại tách thành hai, một ở yên trước mặt như chính bản thân chàng, một mau lẹ biến mất tăm sau một tiếng “vù” nghe được từ phía sau lưng.
– Ai?
Lý Lăng giả vờ không hay biết một lúc lâu rồi bất ngờ quay lại hén lớn.
Gã giấu mặt này theo dõi chàng từ lúc sáng, biết bị phát hiện bèn phi thân nhảy lên bức tường thành định tẩu thoát. Lý Lăng nhanh như cắt tuốt kiếm đuổi theo. Mũi kiếm nhọn hoắt đã chạm vào chiếc khăn trùm đầu của tên giấu mặt, Lý Lăng xoay cổ tay điều khiển thanh kiếm xé toạc lớp vải đang che đậy gương mặt đáng ngờ.
– Xoạt!
Chiếc khăn trùm đầu bị phân thành hai mảnh văng tung tóe lên trời..