“Trần Trì.”
Thời Ôn nhẹ nhàng vỗ vai cậu.
Thiếu niên chậm rì rì ngẩng đầu, chuẩn xác quay sang nhìn về phía cô.
Thời Ôn nhìn trên mặt cậu có vết hằn hồng hồng, không tự chủ được cười nhẹ một cái. Cô cầm lấy sách luyện tập, tuỳ ý chỉ một đề.
“Đề này tôi không có giải được. Cậu có thể dạy tôi không?”
Trần Trì cầm lấy sách luyện tập, tay trong hộc bàn tìm thấy bút, muốn viết xuống nhưng lại không có giấy.
Thời Ôn lập tức hiểu ý đưa giấy nháp cho cậu.
Viết xong, Trần Trì đưa giấy nháp cùng sách luyện tập cho cô.
Trên tờ giấy nháp, có ba đáp án.
Thời Ôn:…
Cô dựa theo đáp án của Trần Trì, lại nhìn đến sách hoá học, mới phát hiện ra đề bài mà cô chỉ đã có sẵn công thức cùng bài giải.
Thời Ôn dở khóc dở cười.
Nhìn vài lần đã biết kiến thức trọng tâm, coi vẻ là cậu học thật sự hiểu bài.
Nhưng mà, đây là cách cậu dạy người khác học hay sao?
“À…là như vậy sao?”
Thời Ôn chần chờ hỏi.
Trần Trì tay chống cằm nhìn cô, đáy mắt còn mang theo tia buồn ngủ: “Ừ.”
Thời Ôn:…
Như vậy cũng rất tốt.
“Chúng ta làm bài cùng nhau nhé?”
Trần Trì nhíu mi, cậu chưa bao giờ làm bài tập cũng như nộp bài tập.
“Không muốn.”
Thời Ôn bám riết không tha: “Nhớ công thức rất dễ, hơn nữa nếu không biết cách vận dụng công thức thì cũng không làm được bài đâu.”
Trần Trì lẳng lặng nhìn cô, không nói lời nào.
Một lúc sau, cậu chợt nháy mắt, cơn buồn ngủ cũng tiêu tan.
Sau đó đứng lên, dọn sạch sẽ bàn của mình, rồi nhanh chóng dịch bàn hướng về chỗ của Thời Ôn.
“Lại đây.”
Thời Ôn:…
*
Sau khi kiểm tra cậu qua các bài tập, trong lòng Thời Ôn tràn đầy tin tưởng, Trần Trì chính là thiên tài hoá học.
Người này học không cần đọc sách quá nhiều, chỉ cần liếc qua một cái cũng có thể nhìn thấy tinh tuý cũng như lỗ hổng của đề bài.
Vì thế, Thời Ôn bắt đầu lên kế hoạch – tẩy não bằng lời nói.
“Hoá học rất thú vị, tuy rằng rất khó, nhưng hi vọng sau này sẽ càng nhiều người biết đến sự kì diệu của nó. Sau đó sẽ chế tạo ra những loại thuốc, góp ích cho nhân loại.”
“Ngày hôm qua tôi có xem một tin tức, có một thiên tài hoá học nghiên cứu mấy chục năm rồi cũng không có kết quả. Đột nhiên tháng trước nghiên cứu của ông ấy có tiến triển rất lớn, người này vì nhân loại mà không tiếc thời gian cùng súc lực của mình. Thật là vĩ đại.”
“Tôi mới xem được một tin tức thật kinh khủng. Có một thiên tài hoá học thiên phú hơn người. Nhưng vì có xích mích với người khác mà ghi hận trong lòng, sau đó liền nghiên cứu chế tạo vũ khí, hại chết người nọ. Đấy là mạng người đó, thật kinh khủng.”
Đến ngày thứ ba Thời Ôn vẫn tiếp tục nói chuyện về những tin tức hoá học kia, Trần Trì nhíu mày.
“Sao lại thích học hoá?”
Thời Ôn: “Sao lại không thích chứ? Có thể giúp đỡ người khác mà.”
Trần Trì liếc mắt nhìn sách hoá học trong tay, ném lên bàn.
“Vậy cậu nói xem tại sao người ta lại dùng kiến thức để đi hại người khác?”
“Không biết.”
“Nếu làm việc tốt, mọi người nhìn thấy cống hiến của mình sẽ rất hạnh phúc. Không phải bản thân mình cũng hạnh phúc sao?” Thời Ôn vừa nói vừa quan sát biểu tình của Trần Trì: “Vậy tại sao cậu lại học hoá học?”
Trần Trì nhàn nhạt nhìn cô, trả lời đơn giản ba chữ: “Bởi vì cậu.”
Thời Ôn:…
*
Sau khi xác nhận Trần Trì sẽ không sử dụng thiên phú của mình làm chuyện xấu, Thời Ôn mới chính thức ngủ một giấc ngủ thật ngon.
Buổi sáng hôm sau, Thời Ôn tâm tình tốt, mang theo bữa sáng đến trường học.
Vì để kích thích Thời Noãn, Thời Ôn mỗi ngày đều đến trường sớm nửa giờ, cũng không giấu diếm, cô nói thẳng là muốn đến ôn tập, bầu không khí ở trường tương đối tốt.
Như thế, Thời Noãn vì muốn vượt qua cô, sẽ đặt hết tâm trí vào việc học, càng không có thời gian quản chuyện của Trần Trì.
Có khi Trần Trì tới rất sớm, nhiều lúc hai người không cần hẹn cũng đến trường vào cùng thời điểm, sau đó lại cùng nhau học bài.
Thời Ôn phát hiện Trần Trì học khoa học tự nhiên rất tốt, toán không kém hoá một chút nào. Nhưng thông minh đến mấy thì tiếng anh của cậu cũng rất kém.
Trần Trì không thích học từ mới cùng ngữ pháp, vì vậy tiếng anh dốt đặc cán mai.
Lúc Thời Ôn đến đã nhìn thấy Trần Trì ngồi trong lớp, bàn của hai người cũng kê sát vào nhau.
Dù gì cũng sớm quen, Thời Ôn cũng không bất ngờ.
Cô để sách đầy đủ lên bàn, mỉm cười nhẹ nhàng cầm lấy sách tiếng anh của Trần Trì:
“Chúng ta viết chính tả đi.”
Tóc Trần Trì lộn xộn, dúm tóc bên phải khẽ vểnh, cực kì hợp với ánh mắt vừa bất mãn vừa buồn ngủ của cậu. Giống cậu bé khó tính ngủ không đủ giấc có tính gắt gỏng lúc rời giường.
Thời Ôn bật cười, lại không nhịn được nghĩ.
Nếu kiểu tóc này trên đầu người khác nhất định rất khó coi, nhưng da Trần Trì rất tốt, ngũ quan lại tinh xảo, nhìn thế nào cũng không thấy xấu, ngược lại giống thiếu niên lười nhác nhưng đẹp trai hơn.
Thời Ôn nhìn sơ qua từ mới, bắt đầu ôn tập.
Chỉ là chưa viết được mấy chữ, Trần Trì đã dừng lại.
Thời Ôn có chút tức giận.
“Cậu bảo cậu sẽ học thuộc từ mới mà?”
Trần Trì hơi bĩu môi, nằm bò ra bàn, tỏ vẻ đáng thương: “Tôi đói.”
Thời Ôn nghe vậy, cũng quên luôn chuyện cậu không học từ mới: “Cậu không ăn sáng sao?”
Trần Trì: “Tiệm bán bánh bao kia đóng cửa rồi.”
“Vậy cậu có thể mua ở nhà khác mà.”
“Tôi chỉ muốn ăn bánh bao của tiệm đó.”
Thời Ôn bất đắc dĩ: “Sau này tôi sẽ mang cho bữa sáng cho cậu. Vậy cậu có thể học từ mới cho tốt không?”
Ánh mắt Trần Trì hơi loé: “Vậy tôi sẽ mang sữa đậu nành cho cậu.”
Thời Ôn cười khẽ: “Được.”
Học sinh tới ngày càng nhiều, Thời Ôn thúc giục cậu mang bê bàn trở lại chỗ cũ, nhưng nói thế nào cũng không nghe. Cô sợ giáo viên tới, dứt khoát tự mình đẩy bàn của cậu, cậu liền trực tiếp ghé vào trên bàn.
Thời Ôn trợn mắt: “Cậu làm gì vậy?”
Trần Trì hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, biếng nhác nói: “Không khí chỗ này tốt.”
Thời Ôn hết nói nổi: “Cách nhau có nửa mét, không khí còn khác nhau?”
Trần Trì mặt không đổi sắc gật đầu, đôi mắt sâu thêm vài phần.
Cô cũng không biết mùi hương trên người cô có bao nhiêu dụ hoặc đối với cậu.
*
Thật sự edit mà tới mấy chỗ Trần Trì giả đáng thương buồn cười lắm ạ =)))