‘Cậu…’
‘Cậu đừng quên là họ Thẩm đang cầu cứu Kiều gia đấy !’
Thẩm Cảnh Liên cười lạnh “Ông sai rồi Kiều tổng, ông cũng đã nói ông vì con gái mình mà nhượng bộ tôi, vì tôi là con rể của ông chứ gì ! Con rể đang gặp nạn, ông phải sớm ra tay trợ giúp…hợp tình đúng lý, sao còn phải chờ tôi đến đây cầu xin ?”.
Kiều Chấn Đông đưa tay ôm ngực trái, ông thật sự rất đau tim “cậu được lắm Thẩm Cảnh Liên”.
Thẩm Cảnh Liên quay bước rời đi, lạnh giọng buông một câu “không muốn giúp thì đừng miễn cưỡng !”
Dứt câu nói, Thẩm Cảnh Liên tiêu sái rời đi…
Kiều Chấn Đông tức đến thở phì phò “Thẩm Cảnh Liên, cậu hãy nhớ lấy những gì cậu vừa nói !”
Tâm trạng vốn không được vui, đối diện với Kiều Chấn Đông nãy giờ càng khiến cho tâm trạng Thẩm Cảnh Liên càng thêm tồi tệ hơn, anh ngồi vào xe và nhấn chân ga lao thẳng ra ngoại thành, công tơ met hiện lên max vòng xoay.
Một lúc sau, có vài chiếc xe cảnh sát đuổi theo phía sau xe Thẩm Cảnh Liên.
Thẩm Cảnh Liên vẫn cứ chạy với tốc độ tối đa…
Rồi lại có vài chiếc xe cảnh sát đang chạy đến từ phía đối diện.
Thẩm Cảnh Liên không né tránh, sém chút nữa đã đâm thẳng vào xe cảnh, cũng may viên cảnh sát né kịp.
Bộ đàm thông báo “mời xe phía trước giảm tốc độ và tấp vào lề…chúng tôi đang thi hành công vụ, bạn còn tiếp tục…chúng tôi nhất định sẽ dùng đến vũ trang !”
Pằng…
Két…
Ầm…
Một cảnh sát bước đến đá cửa xe, buộc Thẩm Cảnh Liên xuống xe.
//Mời anh theo chúng tôi về !
Thẩm Cảnh Liên không nói gì, sắc mặt lạnh lùng đi cùng cảnh sát về trụ sở. Trán anh đã bị thương, máu tươi tuôn không ít.
Cảnh sát cho người sơ cứu vết thương giúp Thẩm Cảnh Liên rồi mới bắt đầu lập biên bản.
//Tên họ của anh là gì ?
“Thẩm Cảnh Liên”
Điều tra viên đưa tay lên chỉnh sửa lại cổ áo, lòng có hơi hồi hợp “hoá ra cái tên bại hoại này là người nhà họ Thẩm !”
Khụ…khụ…
//Chúng tôi cần phải tạm giam anh trong vòng…
“Tôi muốn gọi người nhà đến bảo lãnh !”
Cảnh sát viên nhíu mày, nhưng vẫn cầm điện thoại lên…
//Đọc số đi !
…………
REng…
Thẩm phu nhân buồn bã nhìn chiếc điện thoại của mình đang được đặt trên bàn, hồi chuông thứ nhất rồi đến hồi chuông thứ hai…đến hồi chuông thứ ba thì Thẩm phu nhân mới cầm lấy điện thoại lên nghe.
Alô…
//Xin hỏi có phải là người nhà của anh Thẩm Cảnh Liên không ?
Thẩm phu nhân ngập ngừng lên tiếng “đúng vậy, tôi là mẹ của Thẩm Cảnh Liên, xin hỏi con trai tôi đã xảy ra chuyện gì ?