Con sói nhìn sang Biên Biên, lại nhìn miệng vết thương của mình.
**
Không biết con sói này làm sao đi theo cô từ Giang Thành đến trấn nhỏ vùng sông nước, Biên Biên rất tò mò, nhưng sói đâu biết nói, dù cô có hỏi cỡ nào nó cũng chỉ biết dùng cặp mắt sáng ngời kia nhìn cô một cách vô tội.
Biên Biên đành phải từ bỏ, đánh một cái ngáp.
Con sói nghiêng người nằm xuống, cắn góc áo cô, muốn cô gối đầu lên bụng mình ngủ.
Lông của con sói rất cứng, nhưng lớp lông trắng trên bụng rất mềm, vừa dài vừa mịn, nằm lên rất thoải mái.
Biên Biên cũng không ngại gì, nằm ngủ ở trên cỏ, gối đầu lên bụng nói phơi nắng.
Thỉnh thoảng con sói quay đầu lại liếm mặt và trán cô, Biên Biên chê nó bẩn, duỗi tay đẩy nó ra. Con sói cảm thấy rất oan ức, nó không phải chó, cũng không ăn mấy món kỳ cục và không bẩn chút nào.
Thứ kỳ cục nhất nó từng ăn là thịt hộp Biên Biên mang cho nó. Ăn xong, nó cảm thấy đời người… À không, đời sói mất hết hy vọng.
Cậu ngốc A Tùng ngồi xổm bên cạnh, nhìn cô gái cuộn người lại nằm trong lòng con sói lớn, con sói không ngừng dùng đầu cọ cọ ngực cô, A Tùng khinh bỉ nói: “Người biến thành sói là bắt đầu giở trò lưu manh, háo sắc!”
Con sói trừng mắt đe dọa cậu nhóc, quét cái đuôi qua, cậu ngốc A Tùng lập tức hét lên và nhảy ra chỗ khác.
Biên Biên đã xem con sói này như chó cưng, ngầm cho phép nó thân mật và làm nũng với mình, cô cũng để mặc nó cọ vào người cô, hay liếm cô. Còn con sói cũng thoải mái thân mật với cô, cảm giác có chết cũng không tiếc.
Trước đây, cậu luôn lo lắng Biên Biên sẽ sợ hãi cậu, bây giờ cậu không cần lo lắng thế nữa, Biên Biên không chỉ không sợ cậu mà còn rất thích cậu.
Cậu ngốc A Tùng ngồi xổm một bên, ánh mắt nhìn con sói đầy vẻ khinh thường và lên án, giống như đang nói, anh dám cho chị ấy nhìn thấy gương mặt thật của anh sao.
Đương nhiên là cậu không dám, nếu là Biên Biên biết sự thật, có lẽ sẽ muốn làm thịt cậu.
Có điều, nói thẳng ra thì tên ngốc này đúng là không ngốc, con ngươi vẩn đục của cậu ta nói không chừng còn nhìn rõ nhiều thứ hơn người khác.
“Người biến thành sói, sói biến thành người, người lại biến thành sói…”
A Tùng vừa đi vừa khe khẽ hát bài đồng dao mình sáng tác.
Biên Biên lấy điện thoại ra nhìn, nhìn xong lại cất vào.
“Tớ muốn gọi điện thoại cho Cố Hoài Bích.” Biên Biên nằm sưởi nắng, tự nói với chính mình: “Tớ muốn kể chuyện mới nãy cho anh ấy nghe.”
Cô đã từng nói rằng, dù cho có đau khổ đến cỡ nào, chỉ cần chia sẻ với bạn bè của mình, như vậy sẽ không đau khổ nữa, bạn tốt là phải sẻ chia giúp đỡ lẫn nhau.
Cho dù đó là niềm vui, nỗi đau hay sợ hãi, Cố Hoài Bích chính là người sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau ấy.
Cuối cùng Biên Biên cũng bấm gọi, đây là cuộc gọi đầu tiên cô gọi cho Cố Hoài Bích trong nửa tháng qua.
Con sói sốt ruột nhìn cô, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm khẽ “Hừ hừ hừ”.
Lát lâu sau, Biên Biên để điện thoại xuống, thở dài nói: “Anh ấy không bắt máy.”
Con sói hé miệng phả ra một luồng khí nóng, rõ ràng là đang căng thẳng.
Biên Biên nằm xuống lần nữa, vùi mặt vào lớp lông bụng mềm mại của con sói, nói nhỏ: “Chắc là anh ấy bận yêu đương nên không có thời gian nhận điện thoại của tớ đâu.”
Con sói:……
“Nói không chừng, cô gái kia cũng đang nằm bên cạnh anh ấy, hai người bọn họ đang làm chuyện xấu hổ gì đó, cho nên mới không bắt máy được.”
Con sói:……
“Quên đi.” Biên Biên thở dài, sâu xa nói: “Cuộc đời mà, anh ấy có bạn gái rồi, tốt nhất tớ không nên làm phiền anh ấy.”
“Hả? Cậu làm sao vậy, sao cậu chảy nước bọt thế, eo thật kinh tởm quá.”
Cô còn chưa nói hết, con sói đã nhào lên đẩy cô ngã trên cỏ, móng vuốt nó đè trên ngực cô và nó bắt đầu điên cuồng liếm mặt cô, cổ cô, làm cho mặt cô toàn là nước bọt, cô sắp không thở nổi nữa!
Biên Biên đẩy con sói ra, dạy dỗ nó: “Tớ đã nói là không thể tùy tiện đẩy ngã con gái người ta mà! Cậu thật giống con chó Teddy!”
Sói thầm nói, ông đây không phải gặp ai cũng đẩy, sao giống chó Teddy chứ, còn nữa, này không phải do cô nói à, cái gì mà chuyện xấu hổ.
Đương nhiên là có chút ý đồ nhỏ, tóm lại vẫn là động cơ xấu.
“Cậu cứu tớ một mạng nên lần này không so đo với cậu vậy.”
Biên Biên dùng khăn giấy lau mặt, lại kéo cái chân sói lên nhìn: “Ngừng chảy máu rồi, cây cỏ thuốc này rất công hiệu.”
Con sói ngồi xổm bên cạnh cô, cô nói cái gì nó cũng ngoan ngoãn nghe, còn cùng cô ngắm mặt trời lặn, trên đỉnh núi gió lạnh thổi vù vù, nhưng cơ thể sói rất ấm, dựa vào nó một chút là không cảm thấy lạnh.
Nếu cô vui sẽ gãi lỗ tai của nó, đây là chỗ nhạy cảm nhất, nếu gãi chỗ này nó sẽ mềm nhũn ra như bông nằm sấp lên đầu gối cô, đôi khi còn run rẩy chút, cực kỳ thích ý.
……
Mặt trời xuống núi, Biên Biên trở về nhà, con sói đưa cô đến gần trấn nhỏ, chỗ có nhà dân xung quanh, Biên Biên quay đầu lại, đã không thấy sói đâu.
Đối với con sói này, Biên Biên tổng cảm thấy có chút quen thuộc khó nói, nhưng quen thuộc như thế nào lại không thể nói chi tiết được, có thể là đôi lúc có nét giống với cậu trai ấy, có điều lại không thể nhớ ra, nếu không sẽ sởn tóc gáy.
Trải qua quá nhiều chuyện lạ lùng, Biên Biên có chút không thể tin thế giới này là thật.
Biên Biên không có kể chuyện mình gặp gấu cho ông ngoại bà ngoại biết, cô sợ bọn họ lo lắng, cũng sợ bọn họ hỏi này hỏi nọ. Cô và sói như đôi tình nhân bí mật, cô không muốn để cho bất kì ai biết về bí mật này, ngoại trừ người duy nhất có thể chia sẻ bí mật là Cố Hoài Bích, nhưng cậu lại có “Niềm vui mới” mất rồi.
Hửm? Ba chữ niềm vui mới này hình như dùng sai chỗ rồi, cô đâu phải “Người yêu cũ”.
Biên Biên chống cằm suy nghĩ miên man, tự mình làm cho mình mặt đỏ tai hồng.
Mấy ngày nay cô cùng ông ngoại đi chợ, mua được không ít đồ tết, cho nên mỗi ngày trước khi mặt trời xuống núi, Biên Biên lại lên trên núi tìm sói, còn mang cho nó rất nhiều đồ ăn, thịt khô nè, bánh ngọt nè, thậm chí có một lần, cô còn định mang cho nó que cay năm tệ một que!
Khoảng thời gian đó, con sói thật sự đau khổ. Đến nỗi nó có suy nghĩ, tại sao nó phải vượt ngàn dặm xa xôi tới đây chịu khổ chứ, nó hoàn toàn có thể ở Vương Phủ Hoa Viên sống những tháng ngày thần tiên.
Ít nhất thì đồ ăn khá là hợp khẩu vị nó.
Thế nhưng nó chẳng nỡ rời đi, để khi Biên Biên gọi, nó có thể đến ngay trong vài phút mặc dù đang cách rất xa.
Có đôi khi, Biên Biên không nghĩ nó là sói, mà là vua của rừng rậm, là thần bảo hộ của rừng rậm và đất đai.
Các con vật vừa sợ vừa tôn kính nó, tuy không dám tới gần, nhưng cũng muốn thân cận với nó.
Mỗi lần nó nằm trên cỏ phơi nắng, là có chim chóc e dè định đậu trên người nó, nhưng lại không dám, nên chỉ bay xung quanh đầu nó và kêu ríu rít, đôi lúc khi thấy nó ngủ rồi, sẽ đậu trên người nó, mổ mổ lông nó.
Trên thế giới này, làm gì có con chim nào thích sói chứ, nhưng đám chim chóc thật sự thích con sói này.
Có một lần, Biên Biên ngạc nhiên phát hiện ra, nơi con sói đi qua, trong cỏ xanh mọc lên những bông hoa trắng! Tuy mùa đông ở phương nam cỏ cây thường xanh, nhưng hiếm khi nở hoa vào mùa đông.
“Cậu có muốn tớ đặt tên cho cậu không?” Biên Biên ngồi xếp bằng trên sườn núi, cầm một bông hoa trắng mân mê trong tay: “Đâu thể lúc nào cũng gọi cậu là sói được.”
Con sói lười biếng đánh một ngáp dài, không để ý đến cô.
Lúc này, bỗng nhiên cậu ngốc A Tùng nói: “Được đặt tên, sói không phải là sói nữa.”
Biên Biên tò mò hỏi lại: “Vậy là cái gì?”
“Là chó đó, chị ngốc ghê.”
Biên Biên cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy có lý.
“A Tùng, chị cảm thấy em chẳng ngốc chút nào, hơn nữa còn rất thông minh!”
A Tùng cười ha ha: “Tất cả mọi người đều gọi em là A Tùng ngốc, em chính là tên ngốc.”
“Em đây là đang là đại trí nhược ngu*.” Biên Biên thất vọng mà nói: “Thế chị không thể đặt tên cho nó được.”
*Đại trí nhược ngu: kẻ tài trí giả như ngu dốt.
A Tùng úp úp mở mở nói: “Được đặt tên, con sói sẽ trở thành chó của chị.”
“Chắc là cậu ấy không muốn trở thành chó của chị đâu.” Biên Biên nắm lỗ tai của nó nói đùa: “Nè, cậu có đồng ý làm chó của tớ không?”
Con sói giật mình, lập tức nhào vào trong lòng ngực của Biên, vừa kêu vui vẻ vừa dùng đầu cọ vào bộ ngực mềm mại của cô.
A Tùng khinh bỉ nói: “Lại mượn cơ hội giở trò lưu manh.”
Biên Biên nhìn bộ dáng mừng rỡ của nó, cười hỏi: “Cậu đồng ý trở thành chó của tớ à?”
Con sói nhấc chân trước đặt lên đầu gối cô để nhoài người về phía trước, giữa trán cau thành hình ngọn núi nhỏ, ngoan ngoãn nhìn cô, bộ dạng lúc này không khác cho là bao.
“Thế giờ tớ đặt tên cho cậu.” Biên Biên suy nghĩ một lúc, nói ra ba chữ: “Cố Hoài Bích.”
Con sói hoảng hốt, đột nhiên nhảy dựng, lông dựng đứng hết cả lên, nó nhìn cô chăm chăm.
“Làm gì phản ứng ghê vậy, Cố Hoài Bích là tên bạn tớ, có điều tên này đang yêu đương, nên không còn là bạn tớ nữa.”
Biên Biên lại suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu không thì, tớ gọi cậu là A Hoài được không nhỉ.”
Con sói nghe thấy cô gọi thế, cảm giác cả người mềm nhũn, nó ngoan ngoãn đi tới, đặt đầu dưới tay cô cọ cọ, ý bảo cô, mình rất thích cái tên này.
“Quyết định thế nhé, cậu chính là của tớ.” Biên Biên đứng lên, phủi quần mình: “Ngày mai tớ lại đến tìm cậu, A Hoài.”
Sói nằm trên cỏ, nhìn Biên Biên rời đi, sau đó biến trở về hình người, lười biếng nằm trên cỏ, nhìn bầu trời sao lấp lánh.
“A Hoài.” Cậu duỗi tay vuốt ve ngực mình, miệng nở một nụ cười nhạt.
A Hoài, A Hoài…
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó có thể nghe thấy Trần Biên Biên gọi mình như thế, cô nói: “A Hoài, cậu chính là của tớ.”
Cố Hoài Bích cảm giác trái tim mình tan chảy mất rồi, cậu sẵn sàng đầu hàng dưới váy cô, à không, dưới tay, đầu hàng dưới tay cô, và sẵn sàng trở thành của cô.
Cậu ngốc A Tùng còn chưa đi, cậu ta ngồi xổm trên đất, nhìn thiếu niên trần truồng nằm trên cỏ, không dao động nói: “Sói lại biến thành người.”
Cố Hoài Bích mặc kệ cậu ta, dù sao thì cũng đã biết tỏng, có ai mà tin lời đồ ngốc đâu.
Vài ngày trước tết, công việc trong nhà bắt đầu bận rộn lên, vậy nên Biên Biên không có thời gian lên trên núi tìm A Hoài chơi, cô muốn ở nhà giúp đỡ ông ngoại bà ngoại mua sắm đồ tết, hoặc là đón tiếp họ hàng thân thích.
Cố Hoài Bích và cậu ngốc A Tùng ở chung với nhau.
Mẹ A Tùng là một người phụ nữ đôn hậu, lúc A Tùng đưa Cố Hoài Bích về nhà, bà rất niềm nở với cậu và còn cho cậu ở lại nhà, bà nói A Tùng không có bạn bè, cậu là người bạn đầu tiên của nhóc ấy.
Ngày 29 tết, Biên Biên gõ cửa nhà A Tùng: “Thím Triệu, bà ngoại bảo cháu mang bánh ngọt cho nhà thím ạ.”
“Đến đây đến đây.” Thím Triệu chỉnh lại tạp dề rồi mở cửa cho Biên Biên, sau khi nhận bánh ngọt bà lấy mấy miếng thịt khô từ trên kệ xuống đưa cho Biên Biên: “Biên Biên à, lấy về cho ông ngoại con nhắm rượu.”
“Cảm ơn thím Triệu.”
A Tùng thấy Biên Biên đến, vội kéo cô vào nhà lên lầu, nói: “Cho chị xem sói này! Sói! Sói biến thành người!”
Biên Biên che miệng A Tùng lại, khẽ nói: “Chuyện về A Hoài, không thể nói cho người khác biết!”
A Tùng gấp đến mặt đỏ bừng lên, một hai phải kéo Biên Biên vào nhà tìm sói khắp nơi.
Thím Triệu giải thích: “Là bạn mới của A Tùng, thím giữ cậu ấy lại ăn tết, bây giờ không biết chạy đi đâu mất rồi, A Tùng tổng gọi người ta là sói, đúng là không lễ phép chút nào.”
Biên Biên nói: “Bạn mới của A Tùng à? Hôm nào đưa đến chỗ chị chơi nhé.”
Thím Triệu cười nói: “Không cần phải nói, cậu bạn này trông rất đẹp trai, đứng với Biên Biên của chúng ta có thể coi là trai tài gái sắc.”
“Sói, sói biến thành người! Là người! Là sói…”
Biên Biên vỗ lên bả vai A Tùng, nhỏ giọng giảng giải: “Trăm ngàn lần đừng có nhắc đến chuyện này, càng ít người biết càng tốt.”
A Tùng vội đến phát khóc, sao cô có thể ngốc đến vậy chứ, nói kiểu gì cũng không hiểu hết, cứ như thế chỉ tổ để cho con sói háo sắc kia chiếm tiện nghi.
Khi Biên Biên về, Cố Hoài Bích mới nhảy từ trên nóc nhà xuống, ngồi trên hiên nhà, nhìn A Tùng cười gian xảo.
A Tùng tức giận đến dậm chân: “Con sói hư hỏng! Con sói háo sắc! Dám lợi dụng chị ấy!”