Bạn nhỏ Cố Gia Minh mộtbên gạt nước mắt, một bên kể lại ngọn nguồn việc đã xảy ra.
Chuyện là thế này, bạn nhỏCố Gia Minh bị trục xuất khỏi đây và đến nhà bà ngoại, liền phát hiện hai đứacháu nội của Lâm gia cũng ở đó. Không cần phải nói, kẻ thù gặp lại liền đỏ mắt.
Trải qua cuộc chiến sauhai ngày để tranh cái tivi, Cố tiểu tư lệnh cảm thấy như vậy là không được chonên hai bên ký một hiệp nghị hòa bình nhỏ. 3,5,7 tớ xem còn 2,4,6 cậu xem. Chủnhật thì chơi đoán số để quyết định.
Hiệp nghị này thuận lợichấp hành được vài ngày, sau đó cháu nội của Lâm gia bỗng nhiên cảm thấy khôngthích hợp. Cậu bé nghĩ tới một chuyện, mình chơi đoán số cho tới bây giờ cũngkhông thắng được Cố Gia Minh, không nên không nên chơi đoán số.
Vì thế hiệp nghị xé bỏ, nộichiến lại bắt đầu bạo phát, kết quả nội chiến chính là cái bình hoa thời Tống củaLâm lão gia bị đập nát. Cháu nội của Lâm gia dù sao cũng là cháu trai, thế làchỉ còn lại mình cậu bé khẳng khái hi sinh.
Bạn nhỏ Cố Gia Minh vẫnthực khinh thường mà nói, “Cô nói xem, người như thế thì em sao có thể khôngkhinh bỉ cậu ta chứ? Em ghét nhất là loại người trên chiến trường mà lâm trận bỏchạy, cài đồ lính nhút nhát. Hừ.”
Tiểu gia hỏa này nói xonglời cuối cùng cũng không gạt nước mắt nữa, vẻ mặt cũng trở nên kiên định hơn,thật giống như một dũng sĩ vậy.
Nghiêm Chân nghe xong, trầmmặc trong chốc lát, vẫn không nhịn được mà bật cười.
Tiểu gia hỏa nhất thời cảmthấy không vui, “Cô giáo, cô cười gì vậy?”
Nghiêm Chân hít vào mộthơi, bình phục tâm tình của mình, “Cô là đang nghĩ lại bộ dạng của em vừa rồi mớikhóc như núi đổ kia.” Lau nước mắt đang chảy vì cười xong, Nghiêm Chân lại hỏicậu nhóc, “Em hiện tại có thể nói lý như vậy thì sao vừa nãy còn khóc thế hả?”
Bạn nhỏ Cố Gia Minh nhấtthời yếu thế, cúi đầu, “Đó là vì bị bà ngoại giáo huấn. Bà chỉ giáo huấn em màkhông có giáo huấn cháu trai của Lâm Gia. Em chỉ biết bà ấy không thương em.”
Nghiêm Chân dừng cười, sờsờ đầu của cậu bé.
Chỉ chốc lát sau cửaphòng mở ra, Cố Hoài Việt từ bên ngoài đi vào. Nghiêm Chân liền cảm giác đượctiểu tử kia đang co rúm người lại, hướng bên người cô mà cọ cọ.
“Cố Gia Minh.” Cố Hoài Việtđè thấp giọng nói mà kêu cậu bé, biểu tình thực nghiêm túc.
Bạn nhỏ nào đó lại càng nắmchặt lấy quần áo của Nghiêm Chân.
Nghiêm Chân nhịn cười, hướngCố Hoài Việt lắc lắc đầu.
Cố Hoài Việt nhíu mày, “CốGia Minh, thu dọn mọi thứ của con đi.”
“Làm sao?” Giọng của tiểugia hỏa nào đó mang vẻ hờn dỗi.
“Con nói làm gì giờ?” Giọngnói của anh cũng không tốt cho lắm.
Bạn nhỏ Cố Gia Minh lập tứcthu dọn nhanh quần áo, “Thủ trưởng, con đã ở bên nhà bà ngoại chống đỡ được bảyngày rồi mới trở về. Thủ trưởng không được phép đem con trở về bên đó nữa đâu.”
Hai hàng lông mày của tiểutử kia nhíu thành một đường, bộ dạng nhìn qua rất đáng thương.
Nếu là lúc bình thường CốHoài Việt cũng không để ý đến bộ dạng này của nhóc, tiểu tử kia từ nhỏ chỉ biếtkhoe mẽ khi gặp may thôi. Nhưng hôm nay anh lại nhìn con một lần từ trên xuốngdưới rồi hừ một tiếng, “Con không tiễn bà ngoại về nhà sao?” Cho dù mấy ngườikia cũng không muốn tiếp nhận ý tốt này đâu.
Bạn nhỏ Cố Gia Minh cởi bỏphòng bị, “Vậy giờ chúng ta đi chỗ nào?”
“Về nhà. Con làm ra chuyệnlớn như vậy còn muốn ở đây đợi ông nội về giáo huấn con sao?”
Quả nhiên anh vừa dứt lời,tiểu tử kia liền chạy lại ôm lấy chân anh mà hô lớn, “Thủ trưởng, Cứu mạng.”
Bộ dạng buồn cười này củahai cha con khiến Nghiêm Chân cũng phải bật cười, cô đem hành lý của Gia Minh đơngiản thu thập một chút, đặt ở sau cốp xe. Khi lên xe rồi thì cô mới ý thức được,anh nói về nhà là về căn nhà kia sao?
Đúng là về căn hộ ở khuchung cư phía thành Tây.
Phòng ở này mua đã lâu,được làm theo bản mẫu được mang tới. Anh thường sống một mình ở đây, hiện tại sửalại một chút, rút cuộc cũng có dáng dấp của một mái ấm gia đình. Đương nhiên,máy sưởi cũng đã sửa tốt rồi.
Vuốt lên cái máy sưởi, CốHoài Việt hơi hơi nhếch khóe môi. Mẹ của anh thực không thiếu sự quan tâm rồi.
Tiểu gia hỏa trở lại nhàcủa mình thì sự đề phòng cũng hoàn toàn được cởi bỏ, không khí yên tĩnh baotrùm không được bao lâu thì liền có ai đó hô đói bụng.
Nghiêm Chân buông hành lýxuống, nhìn Cố Hoài Việt, “Trong nhà có nguyện liệu nấu ăn không anh?”
Sẽ có khả năng có sao?
Nhìn ánh mắt đáng thươngcủa bạn nhỏ Cố Gia Minh, Cố tham mưu trưởng đành phỉa nhận mệnh cầm lấy cáichìa khóa xe vừa mới buông xuống.
Tiểu tử kia mà ép buộcngười khác thì thật đúng là có thể muốn cả mạng của anh mà.
“Ra bên ngoài ăn cũng được.”Xe dừng trước một cái đèn đỏ, Cố Hoài Việt đề nghị.
Tiểu gia hỏa Cố Gia Minhlập tức bị kích động mà có ý kiến tham dự vào, “Con muốn ăn KFC!” nói xong đảomắt tứ phía.
Nghiêm Chân lắc lắc đầu,“Vẫn là đi siêu thị xem một chút, chúng ta cũng chuẩn bị về nhà ở một thờigian, không thể mãi ăn ngoài được.”
Cố Hoài Việt trầm mặc vàigiây, cười nhẹ sau đó đem xe chuyển hướng, đi tới siêu thị.
Đã gần thời điểm cuốinăm, siêu thị rất náo nhiệt.
Trước kia, hàng năm đếnthời điểm gần tết thì Nghiêm Chân cũng đã dự trữ hàng tết trước hết rồi, chưabao giờ vào thời điểm cuối năm này mà đi vào siêu thị. Người rất đông, cơ hồ làkhông có chỗ đặt chân.
Ba người song song đivào, có vài lần bị đám người làm tách ra. Bạn học Cố Gia Minh nóng nảy mà hô một câu,“ba người xếp thành một hàng.”
Vì thế ba người đành phảiđi song song với nhau. Nghiêm Chân đi ở phía trước Cố Hoài Việt một chút, luôncố gắng không đụng vào người khác nhưng thỉnh thoảng cũng bị va chạm một chút. Nhưngluôn có một đôi tay rất nhanh đỡ lấy người cô. Chỉ là sự tiếp xúc rất nhỏ, thậtsự là rất nhỏ, một lần hai lần có thể nhưng một đường đi này, khuôn mặt củaNghiêm Chân nóng đến nổi có thể luộc được cả trứng gà.
Tiểu gia hỏa đứng trướckhu bán hoa quả, chỉ vào quả táo đỏ thẫm mà hỏi, “Cô giáo, mặt của cô sao lạigiống màu với quả táo này rồi?”
Nghiêm Chân nhanh chóngtrừng mắt liếc nhìn tiểu tử kia một cái, cũng không dám quay đầu. Ngay cả chínhcô cũng không biết hiện tại tâm tư của mình là như thế nào, càng đừng nói đến việcnhìn người khác cho nên cũng không có nhìn thấy được Cố tham mưu trưởng ở phíasau nhếch khóe môi cười nhẹ, chỉ là vô thức cười, có lẽ cả chính anh cũng khôngnhận thấy được.
Khu thực phẩm tươi sống.
Bạn nhỏ Cố Gia Minh chỉchỉ mấy thứ sau đó lấy một đống tôm lớn xách lại đây, dì bán hàng không khỏithân thiết mà hỏi, “Cậu bạn nhỏ, mua nhiều như vậy cháu ăn hết được sao?”
Tiểu gia hỏa kia đá đáchân rồi chỉ hai người đang đứng ở bên cạnh, “Chúng cháu là một nhà ba ngườimà.”
Người bán hàng nhìnNghiêm Chân cùng Cố Hoài Việt liếc mắt một cái, tuấn nam mỹ nữ, quả thật rấtmôn đăng hộ đối. Vì thế càng thêm nhiệt tình đề cử mấy con cá trắm cỏ đang cọquậy trong chậu lớn, “Phải không? Vậy con cá kia cũng ngon lắm kìa?”
Vì thế bạn nhỏ nào đó lạivui vẻ đi sờ sờ mấy con cá.
Nghiêm Chân nhìn cậu bécũng cảm thấy vui lây.
Cố Hoài Việt dời tầm mắt,nhìn về phía Nghiêm Chân, “Chọn một số thứ khác đi em.”
“Sao ạ?”
“Bà nội nói em dị ứng vớihải sản.”
Nghiêm Chân sửng sốt.
Cố Hoài Việt đưa mắt nhìncon trai, “Em ở trong này cùng tên nhóc kia, anh đi nơi khác chọn một số thứkhác, khẩu vị nhẹ là được phải không?”
Nghiêm Chân lẳng lặng gậtđầu, thắng đến khi bóng dáng của anh biến mất trong đám người đông đúc kia thìcô mới hồi phục lại tinh thần, tháo bao tay xuống rồi dùng bàn tay lạnh nhưbăng kia che lấy mặt. Thật là nóng quá.
Cho đến khi lựa chọn đủ mọithứ đi ra, Nghiêm Chân bỗng nhiên cảm giác được bụng dưới đang đau thắt lại, cônhắm chặt mắt, chờ cho đến khi cơn đau qua đi thì cô liền hiểu được đây là dấuhiệu của việc gì rồi.
Cô dừng lại, “Hai người ởđây chờ em một chút, em bỗng nhiên nhớ tới cần mua thêm một vài thứ.”
Một lớn một nhỏ liền xoayngười lại, Cố Hoài Việt hỏi, “Em còn cần cái gì nữa, anh giúp em đi lấy.”
Nghiêm Chân lắc lắc đầu,“Không cần, em tự đi lấy là được rồi.”
“Không sao đâu. Người nhiềulắm, em đi qua đi lại không tiện.”
Nói xong anh buông xe đẩyra rồi quay lại, Nghiêm Chân vội vàng kéo lấy anh, có chút ngượng ngùng nói,“Không, không cần. Em muốn lấy… băng vệ sinh.”
Nháy mắt hai người đều xấuhổ. Một lát sau, Cố Hoài Việt xoay người lại, một lần nữa nắm lấy xe đẩy. NghiêmChân cúi thấp đầu, cũng chỉ nghe thấy được hai câu đối thoại đại loại như thếnày.
“Cố Gia Minh, đi đều bước.”
“Làm gì ạ?”
“Xếp hàng tính tiềnđi!”
Đến khi ngồi lên xe, muađược rất nhiều thứ sau đó đều để đầy hết trên xe. Nghiêm Chân đành phải để bạnnhỏ Cố Gia Minh một mình ngồi ở phía sau trông coi đồ đạc. Kỳ thật Nghiêm Chânngồi ở phía trước cũng không an ổn, nhất là ngồi ở chỗ này có thể nhìn thấy đượcmột bên mặt của anh nữa.
Bạn nhỏ Cố Gia Minh ngồimột mình ở phía sau luôn kêu chán muốn chết, đôi mắt nhỏ ngắm nhìn xung quanh,không cẩn thận thấy được hình ảnh hạn chế đối với lứa tuổi của cậu bé. Có haingười đang đùa giỡn với nhau, nhưng lại không coi ai ra gì mà vẫn tiếp tục. Bạnnhỏ Cố Gia Minh thực khinh thường mà liếc mắt nhìn chỗ khác nhưng không kiêntrì được bao lâu liền quay lại nhìn nơi đó.
Ánh mắt lợi hại của cậubé có thể nhìn ra, chị gái xinh đẹp đang hôn người kia thật sự là rất máy móc. Dùngcách nói của Lâm Tiểu Tiểu thì chính là một đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu rồi. Nhìnbọn họ không bằng nhìn thủ trưởng cùng cô giáo Nghiêm còn hơn.
Bỗng nhiên ánh mắt của tiểutử kia sáng lên, chen vào giữa ghế của tài xế và ghế phụ rồi hô một tiếng, “Côgiáo Nghiêm.”, sau lại hô, “Ba ơi.”
Nghiêm Chân nghe vậy liềnquay đầu lại, đúng lúc này Cố Hoài Việt cũng quay đầu lại, xe bắt đầu chạy. Tiểutử kia không khỏi thất vọng, nâng cánh tay lên để ở sau gáy hai vị người lớnkia rồi dùng sức đẩy.
NghiêmChân còn chưa kịp phản ứng, trong nháy mắt đã bị một đôi môi với cảm giác mềm mạiđặt lên môi mình, không thể động đậy.