Liễu Hiên lúc này hoàn toàn mất hết lý trí…cô mơ hồ gật đầu nguây nguẩy…
Bắt đầu anh cho cậu nhỏ xâm chiếm vào bên trong cô bé…
Á…á…
Liễu Hiên đau đến rơi nước mắt…
Doãn Lục Lang lấy cậu nhỏ ra rồi cho xâm nhập vào một lần nữa…anh nhịp nhẹ nhàng…
“Tiểu Hiên Hiên cố thêm một lúc, khi cô bé của em thích nghi thì sẽ không còn cảm giác đau nữa !”
Đúng như anh nói, lúc đầu cô cảm thấy cơn đau rát khó chịu xuất hiện…nhưng một lúc sau thì cảm giác đau rát đã không còn nữa, chỉ còn cảm giác lân lân như phiêu lãng như lạc giữa chín tầng mây cao.
Anh vẫn nhịp đều đặn…tiếng thở gấp vẫn cứ dồn dập…
Những âm thanh *phành phạch* Vẫn cứ vang lên không ngừng !
Tiếng rên rỉ của cô vẫn cứ không ngừng phát ra.
Cô đưa đôi chân quắp vào vùng eo của anh để cậu nhỏ cạ sát hơn nữa, từng cơn khoái cảm xuất hiện không ngừng.
Anh thỉnh thoảng lại cắn nhẹ vành tai cô…
Ư…m…
Cô bé càng lúc càng thấy khoái cảm tăng cao dần…từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc cuộc yêu thì cô đã lên đỉnh đến 5 – 7 lần…
Thời gian trôi qua khoảng hơn một giờ đồng hồ, Doãn Lục Lang gồng mình…thế là anh cũng lên đến đỉnh…anh còn thấy tiếc nuối, hôn lên ngực cô thêm một lúc.
Cả người của cô vẫn còn đang tê dại !
Doãn Lục Lang nhíu mày “Tiểu Hiên Hiên của anh vẫn chưa đủ thỏa mãn sao ?”
Liễu Hiên đờ đẫn nhìn anh nhưng không trả lời, chỉ bá cổ kéo anh khom xuống và hôn lên môi anh thật say đắm !
Thân dưới của lại tiếp tục có phản ứng…một trận đấu oanh liệt khác lại bắt đầu diễn ra…
Cho đến khi gần sáng thì cả hai mới chịu ngừng đấu.
……………
Buổi sáng hôm sau !
Liễu Hiên vừa thức dậy đã thấy cả người vô cùng đau nhức, cô vẫn còn nằm gọn trong lòng Doãn Lục Lang. Cô tham đắm cọ cọ vào ngực anh và hít thật sâu mùi hương nam tính của anh.
“Hửm ? Tiểu Hiên Hiên…em vẫn chưa thỏa mãn nhu cầu của mình sao ?”
Liễu Hiên hốt hoảng ngước nhìn lên, lúc này đây cô mới hoàn toàn tỉnh táo. Cô ngồi dậy “Lục Lang, là anh thật sao ?”
– Tối qua…
Doãn Lục Lang kéo cô nằm lên ngực mình “Tiểu Hiên Hiên”
– Tiểu Hiên Hiên ? Lục Lang anh…
“Tiểu Hiên Hiên của anh, anh xin lỗi vì đã bỏ quên em mười mấy năm qua !”
Liễu Hiên bật khóc “Lục Lang…tuy em không biết gì vì lúc ấy em còn nhỏ quá, nhưng em nghe bác sĩ Bàng bảo rằng anh là hôn phu của em…Lục Lang chuyện này là thế nào ?”
Doãn Lục Lang hôn nhẹ lên trán cô “thì ai bảo lúc bé em đáng yêu quá làm gì. Ba anh là vì không cưỡng lại nổi sự đáng yêu của em mà phải bán anh cho em…”
Liễu Hiên ngỡ ngàng “bán cho em sao ?”
“Chứ còn thế nào nữa ! Không phải là trong tay em có cả một kho báu đồ sộ của Doãn gia và cả một gia sản hoành tráng của Doãn gia đó sao ?”
– Nhưng Lục Lang, tại sao ba của anh lại tin tưởng mà giao hết gia sản cho em, trong khi lúc đó thì em chẳng biết gì cả, em chỉ là một đứa bé thôi mà.
“Vì em là con dâu của ba anh, đương nhiên ông ấy phải tin tưởng em rồi”.
Liễu Hiên chợt nhớ ra lúc này mình trần như nhộng, cô vội bước xuống giường để chạy vào phòng tắm, nhưng…chân cô mềm nhũn, lảo đảo rồi ngã nhào…
Doãn Lục Lang vội đỡ cô…
– Doãn Lục Lang, anh không biết kiềm chế à ?
“Là do em quyến rũ anh hết lần này đến lần khác kia mà, anh đã rất cố gắng để kiềm chế rồi mà !”
Nhìn vẻ mặt vô tội của Doãn Lục Lang mà Liễu Hiên như muốn cắn nát.