Anh nhắm mắt lại, ước một điều ước mà đã lâu không cho phép mình làm từ sau khi bố mẹ qua đời.
Ngọn nến phụt tắt, đèn được bật lên, Lục Sênh hăng hái chia bánh cho mọi người.
Hạ Úc Thanh bưng một đĩa, đúng miếng có bông hoa màu xanh ngọc, cô dè dặt cạo từng cánh hoa, ngoài ra chẳng ăn gì thêm. Nhưng bị nguyên tắc “không lãng phí đồ ăn” tra tấn, cuối cùng cô vẫn cắn răng, miễn cưỡng ăn hết.
Lục Sênh nói đây là loại ít đường, nhưng cô vẫn cảm thấy ngọt khé cổ.
Ăn bánh kem xong, dọn dẹp hết, mọi người lại quay về phòng khách, uống trà nói chuyện phiếm.
Bà nội Lục nhân cơ hội thúc giục, “Tây Lăng, năm nay cháu đã hai mươi bảy tuổi rồi, ít nhiều cũng phải lo dần chuyện riêng đi thôi.”
Lục Tây Lăng vốn không tranh cãi trực tiếp với người nhà, huống hồ bà nội đã qua cái tuổi thất tuần, lại từng trải qua nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Anh ngước mắt, thoáng đảo qua Hạ Úc Thanh ngồi phía đối diện, rồi bảo: “Đang suy nghĩ ạ.”
Trước giờ anh chỉ trả lời “Để qua đợt này đã rồi tính!” cho có lệ, hôm nay thái độ rõ ràng là khác thường, bà nội cười bảo: “Thế mới phải chứ. Chẳng hạn như đợt này cháu bị thương, bên cạnh phải có người chu đáo cẩn thận chăm sóc cho mới được. Cháu giấu người trong nhà, đương nhiên là vì không muốn cả nhà lo lắng, nhưng dù sao cũng phải có người thay cả nhà quan tâm cháu chứ, cháu nói có phải không?… Còn nữa, chuỗi vòng trầm hương thỉnh riêng cho cháu, sao cháu không đeo? Năm nay vẫn chưa hết đâu, nếu đúng như lời thầy nói, nhỡ lại xảy ra chuyện gì…”
Hạ Úc Thanh nghe đến đây cũng giật mình, vội vàng liếc sang Lục Tây Lăng.
Anh vẫn đủng đỉnh ung dung, “Năm nay cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu mà.”
Bà nội Lục lại nghĩ khác, “Tính theo lịch âm thì còn vài tháng nữa đấy!”
Lục Tây Lăng lại dỗ dành, “Về thì cháu đeo.”
Đến tối trời lại đổ một trận mưa, tới khi tạnh thì cũng đã qua mười giờ.
Buổi họp mặt cũng kết thúc.
Bà nội bảo Lục Tây Lăng đêm nay ngủ ở đây, nhưng Lục Tây Lăng lại nói sáng mai có một cuộc họp từ sớm, về chung cư sẽ tiện hơn.
Hai ông bà đứng dậy tiễn các cháu ra đến tận cửa, bà nội còn dặn Thang Hy Nguyệt và Hạ Úc Thanh lần sau rảnh thì lại đến chơi.
Ra khỏi cửa, bầu không khí sau cơn mưa ẩm ướt mà lại se lạnh, trộn lẫn cùng mùi bùi đất và cây cỏ.
Thang Hy Nguyệt tự lái xe đến, không cần ai nhọc công đưa đón. Cô ấy kéo cửa ghế phó lái ra, lấy một cái túi giấy từ trên ghế, đưa cho Lục Tây Lăng, “Quà đây. Chúc mừng cậu lại già thêm một tuổi.”
Lục Tây Lăng nhíu mày, “Tôi có già thì chị cũng vẫn hơn tôi một tuổi.”
“…Độc mồm như cậu liệu có tìm được vợ không nhỉ?”, Thang Hy Nguyệt lườm xéo một cái, rồi lập tức vòng qua phía ghế lái, đang định lên xe, cô ấy như nhớ ra chuyện gì đó, “Đầu óc tôi… Cái áo cậu để quên ở nhà tôi lần trước ấy, có cần nữa không?”
Dạo trước Thang Hy Nguyệt dọn dẹp nhà cửa xong liền tổ chức một buổi party, lúc đó Lục Tây Lăng tan làm, cũng lên uống vài ly. Vốn còn mặc âu phục, ngại nóng nên anh cởi bỏ áo vest, lúc về lại quên cầm đi. Sau đó Thang Hy Nguyệt phải đến Đông Thành tập huấn, đi liền một tháng. Lúc về, thời gian biểu của hai người lại không trùng nhau, Thang Hy Nguyệt từng gọi anh sang lấy hai lần, thì hai lần anh bị công việc quấn chân, về tới nơi thì Thang Hy Nguyệt đã ngủ rồi.
“Mấy giờ chị đi ngủ? Lát nữa tôi qua lấy.”, Lục Tây Lăng nói.
“Trước hai giờ là được. Quá giờ là không đợi đâu.”
Thang Hy Nguyệt quay đầu, cười chào Hạ Úc Thanh và Châu Tiềm rồi lên xe rời đi.
Lúc này, Châu Tiềm nhìn sang Lục Tây Lăng, tự giác cười bảo: “Lục tổng, em hơi đau đầu, muốn về đi ngủ, hay là anh lái xe đưa cô Hạ về đi nhé.”
Lục Tây Lăng cười một tiếng đặc âm mũi, anh nói: “Giỏi làm biếng thật.”
Châu Tiềm tự ra ven đường bắt xe, Lục Tây Lăng bấm nút mở khóa xe, rồi quay sang nói với Hạ Úc Thanh: “Đi thôi, đưa cô về.”
Hạ Úc Thanh gật đầu.
Trên đường đầy những vũng nước đọng, lốp xe lăn qua, cuộn lên tiếng nước bắn tung tóe.
Lục Tây Lăng liếc sang Hạ Úc Thanh ngồi trên ghế phó lái, cô cúi đầu, vẫn cực kỳ trầm mặc.
“Sao tối nay ít nói thế? Không vui à?”, Lục Tây Lăng lên tiếng.
Anh đã sớm để ý thấy sự khác thường của cô, nhưng trong tình huống như hôm nay, mãi vẫn không tìm được cơ hội chỉ có hai người để hỏi.
Hạ Úc Thanh ngẩng đầu nhìn anh, “Chú không nói với cháu, chuỗi vòng tay là do bà thỉnh cho chú. Vì cháu nên chú mới vứt nó đi, chắc vì thế nên mới gặp chuyện không may…”
“Là sinh viên rồi đấy, sao mà vẫn mê tín như thế.”, Lục Tây Lăng nhìn cô, “Chỉ vì chuyện này mà tâm trạng nặng nề à?”
Không phải, đương nhiên không phải.
Thế nhưng cô làm gì có lập trường mà hỏi: Tại sao áo của chú lại ở chỗ chị Thang? Tại sao hai người lại ở cùng một khu nhà? Giữa hai người là quan hệ gì? Đã muộn thế này rồi, chú có đến tìm chị ấy thật không?
Thật ra cô rất ít khi tự ti. Chẳng sợ hai phần ba bạn học trong lớp đều có gia cảnh khá giả, chẳng sợ không còn ai có xuất phát điểm thấp hơn cô, “hoa rêu nhỏ tựa hạt lúa, mà cũng học nở như mẫu đơn”, cái gọi là mọi người bình đẳng, chẳng phải là thế sao.
Nhưng mà, mỗi khi ở cạnh Lục Tây Lăng, cô lại cảm nhận được một số điều chênh lệch mà nhất định khó có thể vượt qua được, lần trước là ở buổi sinh nhật của Lục Sênh, cô không hòa nhập được; lần này là gặp Thang Hy Nguyệt, thanh mai trúc mã của Lục Tây Lăng, một chị gái xinh đẹp đầy khí chất, cô còn chẳng dám có lòng ghen tỵ.
Lục Tây Lăng là bí mật của cô, là nỗi lòng của cô.
Là sự tự ti duy nhất của cô.
Mọi sự ái mộ của cô, đều chỉ là chuyện của riêng mình cô.
Đều tại cú phân tích của Tô Hoài Cừ, hại cô ảo tưởng, bây giờ hy vọng lụn bại, mới khó chịu như thế này.
“Không có gì… Chắc tại cuối tuần có một bài kiểm tra, cháu vẫn chưa ôn xong nên hơi căng thẳng.”, Hạ Úc Thanh chọn nói dối.
“Cô đã đứng đầu lớp rồi, người khác phải căng thẳng hơn cô chứ.”
Hạ Úc Thanh thật sự không vực nổi tinh thần để tán gẫu nữa, “…Cháu nghe nhạc một lúc được không?”
Lục Tây Lăng ấn nút bật loa trong xe, lại liếc sang cô, “Nếu cô mệt thì ngủ một lát đi.”
“Vâng.”
Loa đang phát một bản tình ca du dương, đêm khuya sau cơn mưa, trên đường thưa thớt xe cộ, mặt đất ướt phản chiếu ánh đèn, không gian cực kỳ yên tĩnh.
Hạ Úc Thanh ngả người nghiêng sang một bên, vẫn một mực im lặng.
Thỉnh thoảng Lục Tây Lăng lại quay đầu nhìn cô, vẻ mặt mệt mỏi kia, lần đầu tiên anh thấy, cũng không thể chỉ giải thích bằng lý do căng thẳng vì kỳ thi.
Cuối cùng, anh vẫn hỏi: “Cãi nhau với ai à?”
Hạ Úc Thanh lắc đầu, “Không ạ.”
“Có tâm sự gì, không kể với tôi được à? Lúc trước thẳng thắn lắm cơ mà?”, lời nói của anh không hề có sự nghiêm khắc, mà lại mang theo vẻ dịu dàng ngay chính anh cũng không nhận ra.
“Thật sự không có mà…”, bàn tay đang ôm chiếc túi vải khẽ siết lại, cô ngoảnh mặt đi, “Cháu muốn ngủ một lát.”
Cô nhắm mắt.
Giả vờ ngủ vẫn dễ hơn miễn cưỡng cười vui.
Nhất thời, không gian càng trở nên yên tĩnh.
Lục Tây Lăng không dám chắc Hạ Úc Thanh có ngủ thật hay không, nhưng anh vẫn im lặng. Mãi cho đến khi xe sắp chạy tới Thanh Mi Uyển, anh mới gọi cô dậy.
Hạ Úc Thanh mở mắt.
Lục Tây Lăng hỏi: “Về trường, hay đưa cô đến biệt thự đây?”
“Về trường đi ạ.”
Lục Tây Lăng nhìn phía trước, “Ký túc xá mười một giờ đóng cửa cơ mà?”
“Xin dì quản lý ký túc là vào được, chỉ bị mắng mấy câu thôi. Sáng mai cháu đi dã ngoại với bạn, về sắp xếp hành lý sẽ tiện hơn.”
“Đi đâu?”
“Lên núi ở vùng ngoại thành, có một homestay mới mở. Một người bạn của Tô Hoài Cừ tổ chức sinh nhật, mời cả bọn cháu đến chơi?”
Lục Tây Lăng khựng lại, “Chỉ có cô với cậu ta?”
“Cả bạn cùng phòng của cháu nữa.”
“Đi bao lâu?”
“Hai ngày một đêm ạ.”
Hồi xưa Lục Sênh yêu đương cũng hay đi du lịch với một đám bạn. Sau đó, lúc về đến nhà, cô nàng lại cố che đi những dấu hôn trên cổ, vừa hay bị anh bắt gặp. Đó chẳng phải chuyện mà phận làm anh nên can thiệp, cùng lắm anh cũng chỉ có thể dặn cô nàng một câu chú ý an toàn.
Lục Tây Lăng trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn không thể khống chế được sự ghen tỵ vặn vẹo trong lòng, “Giờ thì lại không lo cho bài kiểm tra nữa đấy.”
Hạ Úc Thanh nghe ra giọng điệu này có gì đó là lạ, “…Cháu không đi được ạ?”
Lục Tây Lăng điềm nhiên nói, “Chẳng qua tôi chỉ thấy hẳn là cô nên có trách nhiệm với bài vở hơn, phải phân rõ cái gì chính yếu, cái gì thứ yếu.”
“Nhưng chính chú nói, đừng dồn hết sức vào việc học mà.”
“Tôi chỉ dùng thân phận trưởng bối khuyên cô mấy câu thôi.”, Lục Tây Lăng liếc cô, giọng điệu càng lãnh đạm hơn, “Là người tài trợ cho cô, tôi hy vọng cô có trách nhiệm với tương lai của mình.”
Hạ Úc Thanh mở to hai mắt, như cảm thấy hết sức kinh ngạc, “Nói chuyện với chú trước sau bất nhất thật. Hồi trước chú bảo, chú không còn là nhà tài trợ của cháu nữa, việc sau này cháu phải tự chịu trách nhiệm còn gì.”
Lục Tây Lăng chậm rãi giẫm chân phanh, đợi dừng hẳn xe sang ven đường, anh mới lên tiếng, “Ý của cô là, tôi là trưởng bối, nhưng cũng không có tư cách khuyên răn mấy câu phải không?”
Hạ Úc Thanh không muốn đáp lời.
Một lát sau, như hạ quyết tâm, cô bỗng đưa tay bật đèn trên đỉnh đầu, lấy sổ và bút từ trong túi vải, gỡ cái dây, xé một tờ giấy, rút nắp bút, vừa viết vừa nói: “Học phí, tiền tiêu vặt, thêm tiền ký túc, mỗi năm học hết 1500 tệ, 4 năm tổng cộng 6000 tệ; sinh hoạt phí một tháng hết 1000 tệ, 48 tháng tổng cộng 48000 tệ. Cộng tất cả lại là 54000…”
Lục Tây Lăng giật mình, “Cô tính thế để làm gì?”
“Viết giấy nợ cho chú.”, Hạ Úc Thanh buông giọng kiên định, “Năm vạn tư, cháu sẽ trả lại cho chú.”
“…”
Phải rồi, một cô gái dám trốn thoát khỏi trốn núi rừng, vượt ngàn dặm xa xôi một mình lên chốn thành thị xa lạ, sao lại là người không bao giờ biết cáu kỉnh chứ.
Lục Tây Lăng lạnh lùng nói: “Cả sổ với bút đều là tôi tặng cho cô đấy, không bằng trả luôn đi.”
Hạ Úc Thanh ngây người.
Lục Tây Lăng lập tức đưa tay ra giật lấy cuốn sổ và bút trong tay cô, “Không được dùng đồ tôi cho cô để phủi sạch quan hệ với tôi.”
Nói xong, anh lại giật cả nắp bút, đóng vào, cài cùng cuốn sổ rồi ném lên đầu xe.
Hạ Úc Thanh thẫn thờ cúi xuống nhìn.
Trong tay trong lòng đều trống rỗng.
Lục Tây Lăng nói: “Tài trợ là giúp đỡ không cần hoàn lại, cô viết giấy nợ cái gì.”
Trầm mặc một lúc lâu.
Hạ Úc Thanh nâng mu bàn tay lên, dụi dụi hai mắt, “…Trả hết nợ, có phải cháu sẽ không cần thiết phải coi chú là trưởng bối nữa, chúng ta có thể ngang hàng hay không?”
Giọng nói của cô mang theo cảm giác ươn ướt, giống như cơn mưa vừa trút xuống.
Trong lòng Lục Tây Lăng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc. Anh nhìn cô rất lâu, mọi suy nghĩ và bực dọc đều hóa tro tàn vào lúc nhìn thấy vẻ buồn bã của cô. Anh chưa từng khó chịu như thế này, như thể làm gì cũng là sai, cũng là không nên.
Sau khi lấy lại lý trí, Lục Tây Lăng bình tĩnh nói: “Xin lỗi. Tôi nói sai rồi, tôi xin lỗi cô. Chỉ là buột miệng thôi, ý tôi không phải như vậy. Cô vốn dĩ đã ngang hàng với tôi rồi.”
Im lặng giây lát, anh bổ sung một câu cuối cùng, “Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện của cô nữa.”
Dứt lời, anh vớ lấy cuốn sổ và cây bút ở đầu xe, đặt lại vào tay cô.
Chạm phải ngón tay cô, mới phát hiện ra nó lạnh buốt.
Anh không nhìn cô, chỉ sợ mình nói thêm một chữ nữa thôi sẽ lại làm tổn thương cô. Đó là tự do của cô, anh hẳn nên tôn trọng.
Xe khởi động lại một lần nữa.
Trong sự lặng im như dưới đáy con nước, bất giác đã về tới cổng trường.
Lúc này, Hạ Úc Thanh mới giật mình, cô thả sổ và bút vào lại trong túi, rồi lấy ra một túi giấy nhỏ, đưa cho anh và thấp giọng nói: “…Sinh nhật vui vẻ.”
Cô không nhìn anh, cứ thế đưa tay đẩy cửa xe, ôm túi vải, vội vàng đi xuống.
Lục Tây Lăng nhìn theo bóng dáng kia bước qua vũng nước đọng rồi chạy vào cổng trường, cho tới khi không còn thấy nữa, anh mới thu tầm mắt về.
Đấm mạnh một cái lên vô lăng, rồi mới lại nổ máy, đánh lái cho xe quay đầu.
Hệ thống loa vẫn đang chạy, ồn ào, anh bấm nút cho dừng lại.
Không biết có phải là ảo giác hay không, mà lẩn trong không khí dường như vẫn còn sót lại hơi thở của cô.
Anh mở cửa sổ ra, một tay đặt lên vô lăng, châm một điếu thuốc, nặng nề rít một hơi.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Lục Tây Lăng nhìn lướt qua màn hình, là Lục Sênh gọi tới.
Anh ấn nút nghe, cái giọng lanh lảnh thường trực của Lục Sênh truyền ra, “Anh! Quà em tặng anh mà anh quên mang về rồi, lúc nào anh về lấy, hay là để em mang sang cho anh?”
Lục Tây Lăng mất kiên nhẫn, “Tùy.”
Lục Sênh như đoán trước được hành động của anh, “Đừng cúp máy! Anh sẽ hối hận đấy!”
Ngón tay Lục Tây Lăng khựng lại.
“Có tin tình báo quan trọng, anh muốn nghe không?”, Lục Sênh cười khúc khích, “Em nói chuyện với Thanh Thanh thì mới biết được, căn bản con bé không hẹn hò với Tô Hoài Cừ đâu! Con bé bảo nó không thích Tô Hoài Cừ, nó thích người khác cơ.”
“…Ai?”
“Em không biết, con bé không chịu nói. Nhưng mà mặc kệ, đây là cơ hội của anh…”
Đúng lúc Lục Tây Lăng đánh xe vào làn đường bên trái, chuẩn bị quay đầu. Anh bóp trán, bật cười tự giễu, “Ngu xuẩn.”
Lục Sênh: “…Anh chửi ai đấy?”
“Cúp đây.”, Lục Tây Lăng không nghe cô nàng lải nhải thêm nữa.
Xe chạy đến trước cổng trường, Lục Tây Lăng gọi điện cho Hạ Úc Thanh.
Điện thoại kết nối bluetooth với xe, giọng nữ máy móc vang lên: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”