Cô nói đúng, là anh hấp tấp không nghĩ cho cô và gia đình cô, anh phải tôn trọng ý của cô xem ra anh phải đẩy nhanh kế hoạch loại bỏ sâu mọt và sắp xếp về quê ra mắt gia đình của Đàm Đàm. Gặp bác gái và xin chuyện tiến tới hôn nhân cưới hỏi của hai người.
Anh bấm gọi số, không biết anh tính làm gì nhưng nhìn sắc mặt cùng giọng điệu lúc nói chuyện trông không phải chuyện làm ăn bình thường.
Nhìn giờ trên máy tính, anh liền đúng dậy khoác áo lên, đi ra khỏi phòng.
Anh đi tới bệnh viện thăm người em trai trên danh nghĩa kia.
Khi anh tới trong phòng chỉ có bà mẹ kế và người em trai nằm trên giường.
Họ nhìn thấy anh sắc mắt liền trở nên gượng gạo, khó coi.
Nguyễn Mỹ Quyên đang gọt táo liền dừng lại bỏ xuống bàn, đứng dậy khuôn mặt tươi cười chạy tới níu lấy cánh tay của anh.
Dương Vũ ghét bỏ tránh né, cho bà ta một quả quê độ ngoài mặt vẫn cố tươi cười nhưng trong lòng rất chán ghét anh.
” Con đến thăm Tân em con sao? Dương Vũ dì nghe ba con nói con đã có bạn gái, con có biết bạn gái con là người đánh em trai con không? “
Hai mắt anh lạnh lẽo hờ hững, đi lướt qua khỏi bà ta đi tới cạnh giường nhìn bộ dáng hiện tại của Trịnh Bằng Tân.
” Mày tới đây để cười ta à? Thằng khốn mày đừng đắc ý, tao sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, những thương tích mà con nhỏ kia gây ra cho tao tao sẽ trả lại, mày có thể cả đời che chở nó 24/24 ư? “
Anh cười khinh rẻ, lắc đầu chán chường, bàn tay cầm lấy cốc nước trên bàn tạt lên mặt của hắn, mồm bẩn lời nói thoát ra nghe ngứa lổ tai ghê cần được rửa sạch.
Bà ta chạy tới có chút giận dữ nhìm anh, Trịnh Bằng Tân bị tạt nước lạnh liền muốn xông vào người anh và đánh, bà ta ôm lấy người con trai mà ngăn cản.
” Con m* nó! Mày muốn ch*t “
” Trịnh Dương Vũ mày đừng quá đáng, nó là em mày là con của ba mày đó “
Anh hờ hững trưng mắt lạnh tanh nhìn bộ dáng tức giận của hai bọn họ, trông thật giả tạo anh muốn xé nát cái mặt nạ giả tạo này ngay.
Chính hai cái con người này là nguồn cơn của mọi bất hạnh của cuộc đời anh và mẹ anh.
Anh không bao giờ quên được từng chuyện xấu ác độc mà họ đã làm, dù có chết anh cũng sẽ không quên.
Ngôi nhà hạnh phúc bị vỡ tan là do bọn họ và người đàn ông mang danh ba kia, những tổn thương họ gây ra in trên da thịt linh hồn của anh.
Tuổi thơ yên bình của anh ai trả đây? Mẹ của anh ai trả đây? Cuộc sống bình thường của anh ai trả đây?
Trịnh Hoài Đăng! Nguyễn Mỹ Quyên! Trinh Bằng Tân! Anh sẽ tự tay đòi lại từng chút một, hạnh phúc của các người sắp kết thúc rồi. Nợ máu phải trả bằng máu, tôi sẽ cho các người nếm trả mùi vị dằn xé tuyệt vọng là như thế nào.
” Tôi quá đáng? Đừng ở đây mà trưng mặt giả tạo ra, gia đình ba người các người cố gắng hưởng thụ những ngày sống kế tiếp đi, món nợ của tôi còn chờ phía trước đợi các người trả kìa. Nguyễn Mỹ Quyên bà chưa nếm mùi tuyệt vọng là như nào nhỉ? Yên tâm tôi sẽ cho bà nếm trải nó một cách rõ ràng. “
Anh ghé sát mặt bà ta lạnh lẽo cười lớn thái độ phô trương khiêu khích xong rồi quay lưng rời đi.
Anh về tới tòa nhà, liền bấm máy gọi Y Đàm.
– Đi ăn cơm trưa cùng anh nhé!
– Được anh ở đâu em tới
– Anh đang ở trước cổng tòa nhà em xuống đi, anh chở em đi ăn
– Ờ được anh đợi em xíu nhé.
Y Đàm cầm lấy điện thoại bỏ vào túi mang vào rồi bấm thang máy đi xuống.
Vừa leo lên xe nhìn thấy anh chưa kịp nói gì thì đã bị anh chòm người qua hôn rồi.
” Ưm “
Cô đẩy đẩy vai anh ra : ” Không phải nói đi ăn cơm sao…..anh…
Cô đỏ mặt ấp úng nhìn anh, Dương Vũ khẽ cười ôn nhu lại hôn chụt lên môi cô cái nữa.
” Phúc lợi của anh mà anh phải được hưởng chứ! “
” Phúc lợi gì chứ…nói gì em không hiểu “
” Phúc lợi của người khi có người yêu đấy, anh hôn người yêu mình là đặc quyền “
” Xùy….em không nói lại anh, anh không đi à em đói bụng sắp kêu lên rồi nè thời gian nghỉ trưa có giới hạn đấy “.
” Được rồi đi ngay đây “
Anh cong môi vui vẻ lái xe đưa cô đi tới nhà hàng quen mà dùng bữa.