Tiếp theo, hắn căn dặn Trương thái y, một lúc nữa nếu có người xuống dưới, cần phải bỏ chạy, thì dẫn người chạy đi.
Tiểu Thái y ra sức gật đầu, điều này không cần Lữ thống lĩnh căn dặn, hắn nhất định sẽ liều cái mạng này để bảo vệ tốt cho Hoàng đế!
Lữ Văn Bá nói xong liền đứng dậy xông ra ngoài đi nghênh địch. Điều hắn cần làm lúc này là bảo vệ tốt khu vực sườn núi này, không thể để cho hắc y nhân mang độc đi xuống dưới…
Niếp Thanh Lân tránh ở trong sơn động lúc đầu còn nghe thấy âm thanh ồn ào trên sườn núi, kèm theo tiếng hô to và tiếng khóc… Sau đó, dần dần trở nên yên lặng. Bàn tay của nàng chảy mồ hôi, nhưng cũng không thể động đậy được, cuối cùng Trương ngự y bên cạnh cố lấy dũng khí, nhỏ giọng nói: “Thánh Thượng ở trong này đừng nhúc nhích, tiểu nhân đi ra ngoài xem xét một lát.”
một lúc sau, hắn kích động chạy về: “Hoàng… Hoàng thượng, toàn bộ mọi người đã chết sạch, ngay cả… ngay cả Lữ thống lĩnh cũng đã chết…”
Lúc này Niếp Thanh Lân mới ra khỏi sơn động, bởi vì triền núi rất dốc, nhất thời không đi lên được, vừa nhìn thấy sườn núi phía xa, thật sự là mộtvùng đất chết.
Ngẫm lại một chút cảm thấy thật đáng sợ, mấy chục hắc y nhân có thể diệt hoàn toàn một đội thị vệ hoàng gia, đi đến bên người Lữ Văn Bá phát hiệnhắn có thể một mình giết chết bảy tám hắc y nhân, đến khi hắc y nhân cuối cùng ngã xuống, hắn mới kiên cường hi sinh…
Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng còi ngoài ý muốn, xem ra Vệ Thái phó thật sự nhanh chóng quay lại, cuộc tấn công bất ngờ này tuy rằng thảm thiết, nhưng thời gian ngắn ngủi ước chừng cùng chỉ một chén trà.
Niếp Thanh Lân lấy còi ra, đang chuẩn bị thổi đáp lại, lại dừng lại.
Nàng đứng tại chỗ, nhìn xa xa lẳng lặng suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi Trương thái y: “Trước đây trẫm đưa những thứ thuốc bổ cho ngươi ngươi đãbán hết chưa?”
Trương thái y không biết tại sao Hoàng thượng lại đột nhiên hỏi như vậy, vội vàng nói: “Đều theo phân phó của hoàng thượng, chia thành nhiều phần nhỏ, bán cho những người bệnh có nhu cầu cấp bách cần mua thuốc, tích góp từng tí từng tí một, tiểu nhân đều ghi chép lại, để ở trong nhà.”
Niếp Thanh Lân gật gật đầu, lần này cũng không xưng”Trẫm”, mà trực tiếp hỏi: “Trương thái y, ngươi có thể mạo hiểm vì ta một lần không?”
………….
Khi Thái phó dẫn theo binh mã vội vàng chạy tới, cảnh tượng của đường núi kia, làm cho người đã quen với cảnh gió tanh mưa máu trên sa trường cũng phải ngừng thở.
Loan giá đã không còn nhìn ra màu vàng óng ánh nữa, phía trên dính đầy máu đen tỏa ra mùi tanh rất khó ngửi. Người ngã đầy trên đất, đã khôngcòn thở nữa, nhìn thấy cảnh này, trong lòng lại càng căng thẳng.
Vệ lãnh hầu nghiêm mặt, phi thân nhảy xuống ngựa, đẩy ra các tướng sĩ đang ngăn cản bên người ra, phi thân đến loan giá… Bên trong trống không, chỉ có mấy cái lỗ lớn trên đệm của minh hoàng…
Lúc này Vệ Lãnh Hầu không để ý tới trong lòng đang tràn ngập hàng trăm thứ vị, nhảy xuống khỏi loan giá, lạnh lùng nói: “Lục soát trong núi, phải tìm cho được Hoàng thượng!”
Việc lục soát trong núi tiến hành suốt ba ngày ba đêm, phạm vi mấy trăm dặm cũng đều bị người lục soát mấy lần, mấy trăm người trong núi gọi”Hoàng thượng”, cũng là không có ai trả lời.
Người bên ngoài đều nhìn thấy sắc mặt Vệ hầu mấy ngày nay đều rất trầm tĩnh, giống như lúc bình thường, nhưng chỉ có Nguyễn công công mới biết, biểu cảm kia của Thái phó chính là sự bình yên trước bão táp, yên lặng đến đáng sợ.
Tựa như hiện tại, hắn một mình đơn độc ngồi trong tẩm cung của Hoàng thượng, nhìn long sàng trống không đã khoảng một canh giờ… Cũng khônghề đụng tới.
“Bẩm Thái phó, lục soát trong núi không thu hoạch được gì, hạ lưu con sông dưới chân núi cũng đã phái người đi tra xét, cũng không có người nào trôi từ trên xuống. Người xem… Có phải nên rút mọi người về không, theo thuộc hạ biết được, rất có thể Hoàng thượng đã bị đám thích khách kia bắt đi, căn bản không ở trong ngọn núi đó.”
Vệ Lãnh Hầu không nói gì, lúc trước khi nhìn thấy trên sàn loan giá có một lỗ lớn, hắn gửi gắm hy vọng rằng đã có thị vệ cứu hoàng thượng đi, tạm thời ẩn nấp ở nơi nào đó trong núi. Nhưng hiện tại đã lục soát suốt ba ngày, vẫn không có kết quả, hoặc là Hoàng thượng cố ý trốn không chịu đi ra, hoặc là đúng là Hoàng thượng đã bị thích khách bắt đi…
Tuy nhiên Hoàng đế sao có thể trốn không ra? một đứa trẻ kim quý từ nhỏ đã được nuôi lớn trong thâm cung, một người nửa bước khó đi, ham ăn uống như vậy, làm sao chịu được nỗi khổ ba ngày không ăn không uống…
“Mấy thị vệ thái giám còn lại kia đã tỉnh chưa?” hắn đột nhiên hỏi.
“Có một thái giám bị dính máu độc quá nhiều, trúng độc quá sâu, ngày hôm qua đã tắt thở, còn lại mấy người bị dính ít máu thì vừa mới tỉnh, nhưng không thể nói chuyện, có một ngự y theo hầu bởi vì trúng kiếm bị thương ngã xuống dưới sườn núi nên mới may mắn tránh được một kiếp, cho nên khi tỉnh lại vẫn có thể nói chuyện.”
“hắn có kể lại tình cảnh lúc bị tập kích thế nào hay không?”
“hắn nói lúc xe ngựa của Hoàng thượng đi về phía trước, đột nhiên bị vướng vào cái gì đó bên đường nên không thể đi tiếp được nữa. Những hắc y nhân cũng vô cùng kỳ quái, dù chém thế nào cũng không chết, sau đó hắn bị trúng kiếm có nhìn thấy hoàng thượng bị hắc y nhân kéo lên mấy con ngựa, sau đó cái gì cũng không biết… Ty chức có nhìn qua thi thể vài hắc y nhân, không biết trên mặt đã được bôi cái gì, ngũ quan biến dạng, khôngthể nhìn ra là loại người nào…”
Rốt cuộc Thái phó cũng đứng dậy, lạnh lùng nói: “đi! Phong tỏa trạm gác đi đến Nam Cương tra xét nghiêm ngặt, nếu phát hiện Hoàng thượng khôngđược hành động thiếu suy nghĩ, việc quan trọng nhất là phải đảm bảo an toàn cho Thánh thượng.”
Người khác có thể cảm thấy đám hắc y nhân kia kỳ lạ, nhưng hắn xuất thân là thương nhân thế gia, cùng cha mẹ vào Nam ra Bắc, có cái gì kỳ quái mà chưa từng thấy?
Thủ đoạn dùng thuốc để khống chế bản tính con người, nhất định là từ vùng đầm lầy Nam Cương!
Trong tẩm cung vẫn còn tràn ngập mùi táo, quyển sách mở đã đọc được một nửa đặt trên bàn nhỏ, ngoài ra còn có một mâm quả hạch do Tây Vực tiến cống, một nửa đã được đập vỡ còn lại thì để trên bàn… Con mèo trắng cũng lười biếng nằm trên nhuyễn tháp, nhưng chủ nhân của tẩm cung này thì không biết đang ở nơi nào…
Thái phó bỗng nhiên cảm thấy, tẩm cung này một khắc cũng không thể ở, trái tim giống như là bị người nào đó xiết chặt không buông, cố tình lúc này lại không thể thét ra thành lời.
Khi đi ra khỏi tẩm cung, có người bẩm báo Khâu Minh Nghiên đại nhân cầu kiến.
Chỉ chốc lát có một người cao lớn thanh niên vội vàng đi tới, thi lễ với Thái phó.
Người nọ là tâm phúc của Thái phó, năm đó ở trong quân là người cố vấn của Thái phó, kết nối hoạt động kinh doanh của các địa phương, nhưng lần chấn động này thật sự quá lớn, nên hắn cố ý đến cầu kiến Thái phó.
Đến lúc hai người về tới thư phòng, Khâu Minh Nghiên nói: “Thái phó, chuyện Hoàng thượng bị tập kích lần này chỉ sợ có liên quan đến Lĩnh Nam Vương Niếp Lộ Viễn!
Gần đây đại nhân đang chỉnh đốn binh mã, chuẩn bị kiên quyết xua binh chinh phạt Lĩnh Nam. Trong lòng tên tặc tử này biết đại nhân võ nghệ cao cường, lại có tinh binh hộ vệ, không dễ dành đánh lén, nên muốn ám sát Hoàng thượng, ý đồ muốn gía họa cho ngài. Dù sao… Trong vòng một năm phụ tử hai vị Hoàng đế băng hà, thế cục trong triều đình vừa ổn định sẽ lại rung chuyển một lần nữa… Nhưng bọn họ không giết Hoàng đế, cũng chỉ bắt Thánh Thượng đi, thì quá mức thất sách rồi.
Nếu bọn họ muốn ép buộc thiên tử lệnh cho các chư hầu, lấy việc lần này để áp chế Thái phó, Thái phó có thể ung dung không thay đổi nói trong triều một ngày không thể không có vua, lập tân quân khác, sau đó chinh phạt nghịch tặc, lấy danh nghĩa là để giải cứu tiên hoàng, danh tiếng của chúng ta sẽ càng nổi hơn!”
Vệ Lãnh Hầu nhìn tâm phúc của mình, trong lòng biết mỗi câu nói của hắn đều rất có lý, nếu là hắn trước đây, nhất định sẽ không chút do dự tiến hành như thế…
Nhưng nếu hiện tại tuyên bố tân đế kế vị, như vậy thì Hoàng đế trong tay tặc tử sẽ mất đi giá trị làm con cờ, không biết bọn tặc tử này sẽ đối xử với Long Châu tử như thế nào?
Vệ Lãnh Hầu biết, nếu mình đưa ra đạo thánh chỉ phế đế này chính là gián tiếp lấy mạng của Long Châu tử…
Giang sơn và mỹ nhân, trong mắt hắn, câu hỏi ngu ngốc này từ trước đến giờ chưa bao giờ là vẫn đề khó giải quyết, vậy mà cứ như vậy không hề báo trước xảy ra trước mặt hắn…
Vệ Lãnh Hầu giương mắt nhìn về phía bên ngoài thư phòng, hoàng hôn nặng nề, tường viện thâm cung ngăn chặn mưa gió sắp tới. không biết giờ này Hoàng thượng đã dùng bữa hay chưa… hắn hít sâu một hơi, nói: “Đem những người đang lục soát ở trong núi rút hết về, tuyên bố với bên ngoài, Hoàng đế đã thoát hiểm, đang ở tẩm cung nghỉ ngơi, mấy ngày tới không thể lâm triều…”
Khâu Minh Nghiên không nghĩ tới chủ nhân của mình luôn anh minh sáng suốt, lại có thể đưa ra quyết định như vậy, sốt ruột muốn khuyên can mộtphen, lại thấy Thái phó phất phất tay.
hắn biết rõ, chủ ý của Định Quốc hầu một khi đã quyết, tuyệt đối sẽ không thay đổi.