Anh đứng nói lời cảm ơn linh mục mới có vài phút quay ra đã chẳng thấy cô đâu. 1 nỗi kinh hoàng nhanh chóng xâm chiếm trí não anh làm anh cứng người lại vì sợ, bao nhiêu thảm cảnh vẽ ra trong đầu. Tuy nhiên, nhận ra cả ** Lì cũng không có ở đây nữa nên anh bình tĩnh trở lại, chắc cô mệt quá về nhà nghỉ ngơi trước rồi.
Cô né tránh anh, ánh mắt của cô luôn nhìn đi hướng khác không bao giờ nhìn thẳng vào anh, ngay cả anh chạm vào người cô cô cũng không muốn. Lúc này đây đáng lẽ 2 vợ chồng nên dựa vào nhau để cùng chia xẻ nỗi đau nhưng không cô đẩy anh ra và gặm nhấm nỗi đau 1 mình.
– Tôi cần 1 phòng, quán còn phòng trống đúng không?
Tân giật mình khi thấy Thảo Linh xuất hiện ở cửa quán Cây thông đỏ, sững sờ nhìn cô hồi lâu rồi chẳng nói chẳng rằng xoay lưng đi ra đằng sau quán.
Những biến cố mà Thảo Linh vừa trải qua Tân có nghe nói. Đúng là hồng nhan truân chuyên, khi không đang yên đang lành tai bay vạ gió ở đâu lại đổ ụp xuống đầu như thế. Đã tính nói vài câu chia buồn nhưng rồi nhìn gương mặt thất thần của cô Tân lại thôi. Nói những lời sáo rỗng bây giờ thì thật vô nghĩa còn có vẻ kịch cỡm nữa.
– Em về đi, chị mệt, chị muốn ngủ. – Cô thì thào nói với ** Lì. – Nhờ em để ý đến anh Francois hộ chị nhé.
Nói rồi cô tiến đến nằm vật xuống giường. Cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mê man.
Về tới nhà không thấy cô đâu anh chạy bổ đi tìm khắp nơi trong lòng lại cuộn lên bao nỗi lo sợ, chỉ đến khi ** Lì báo cho anh biết cô đang ở quán anh mới bình tâm trở lại. Tuy nhiên, sao lại đến quán Cây thông đỏ mà không quay về nhà?
Anh vội vàng đến quán tìm cô. Sức khỏe cô đang rất yếu, mấy ngày nay cứ ngất lên ngất xuống suốt. Cộng với việc cô còn có những vết thương do bị bỏng, anh sợ cô đổ bệnh.
Khi anh tới cô đang ngủ li bì, nước mắt vẫn tràn mi. Quì xuống bên cạnh cô anh bật khóc. “Em đang mơ gì mà ngủ rồi vẫn còn khóc thế?” Anh nghĩ, lấy khăn mùi xoa nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. Anh có nên gọi cô dậy không, để cô thoát ra khỏi cơn ác mộng? Nhưng như vậy thì được gì khi thực tại giờ đây cũng là 1 cơn ác mộng kinh hoàng.
Anh biết làm sao trong hoàn cảnh này. Nếu đúng là mẹ anh đã gây nên vụ hỏa hoạn, anh biết đối mặt với cô kiểu gì?
Lảo đảo anh đứng dậy, mấy ngày qua đã vắt kiệt sức lực của anh, tâm hồn và thể xác đều đau đớn bầm dập. Anh cũng muốn nằm ngả lưng 1 chút, giá như nằm xuống rồi không phải dậy nữa thì tốt biết bao. Nhưng anh không thể, anh còn gánh bao trách nhiệm trên vai.
Mang khăn và chậu nước sạch vào anh nhẹ nhàng cởi chiếc áo dài đen cô mặc trong lễ tang rồi từ từ tỉ mẩn lau người cho cô tránh làm cô tỉnh giấc. Vợ anh vốn ưa sạch sẽ, dính 1 chút bẩn cô cũng dùng xà phòng kì cọ mãi không thôi. Anh dùng chăn đắp hờ cho cô rồi dặn ** Lì đang đứng ngồi không yên bên ngoài:
– Để ý chị Linh hộ anh, anh đi 1 chút rồi quay lại.
Anh đi mua cho cô mấy bộ đồ rồi ghé qua gặp Fillips yêu cầu cậu ta đến khám cho cô.
Cô ngủ 2 ngày liền mới tỉnh dậy, ngồi ngơ ngác nhìn quanh chẳng hiểu mình đang ở đâu, suy nghĩ trong đầu như bị xóa mất 1 mảng trắng xóa phải tĩnh tâm 1 lúc cô mới quay về được với thực tại. Kí ức kinh hoàng đột ngột ập về quật mạnh vào giữa mặt khiến cô choáng váng. Thổn thức khóc 1 hồi rồi cô cố nén cảm xúc xuống, vịn vào đầu giường cô đứng lên tiến ra phía cửa.
** Lì từ bên ngoài chạy xộc tới bên cô, những ngày này cậu luôn ở cạnh chị Ngốc trông chừng và chăm sóc cho chị. Không phải vì cậu đã hứa với anh Francois mà vì cậu thật lòng quan tâm, lo lắng cho chị.
– Chị định đi đâu, chị đang yếu lắm, cứ nằm thêm đi.
– Chị cần gặp anh Tân.
– Để em đi gọi.
Ấn cô ngồi xuống giường ** Lì chạy vụt đi, lát sau đưa Tân đến.
Tân nhìn người con gái mảnh mai yếu đuối đang ngồi trên giường, xanh như tàu lá lòng quặn lên 1 nỗi xót xa. Số phận người con gái này thật quá đau khổ.
Nhìn thấy Tân bước vào, cô đứng bật dậy. Do thay đổi tư thế đột ngột cô tối tăm mặt mũi suýt ngã. Hốt hoảng, Tân vội vàng chạy lại đỡ cô. Bấu chặt lấy cánh tay anh ta cô van vỉ:
– Tân, tôi cần anh giúp!