Trước khi bố tự sát đã lập di chúc để lại phần lớn tài sản khi còn sống lại cho anh, bất động sản và cổ phiếu lưu động các kiểu, chính anh cũng không biết con số cụ thể.
Song đại khái đó là số tiền mà rất nhiều người dẫu có dùng cả đời cũng không kiếm được.
Nói xong, anh cảm thấy có chút buồn cười.
Anh chỉ có một mình, lại không hứng thú với việc tiêu tiền nên hoàn toàn không tiêu được bao nhiêu, ông để lại cho anh số tiền lớn như vậy, có ích gì chứ?
Trương Mạn nghe ra giễu cợt trong giọng anh thì trái tim căng thẳng hẳn: “Lý Duy, cậu… cậu hận bố cậu sao?”
Hận ông di truyền căn bệnh này cho anh, suýt chút hại chết anh, hay hận ông trong lúc anh còn nhỏ tuổi như vậy, lại lựa chọn tự sát, để lại một mình anh lẻ loi trên cõi đời này.
Cậu thiếu niên im lặng lắc đầu.
Hồi lâu sau lại nói một câu: “Không hận, tôi đã không còn nhớ gương mặt của ông ấy nữa rồi.”
Trương Mạn có chút khó chịu, như thể trong ngực bị nhét một cây bông to, chặn ngang khiến cô không kịp thở.
Cô rất là không muốn nhìn thấy biểu cảm đó trên gương mặt anh. Mỗi lần anh nói đến đây đều giống như đang trần thuật lại chuyện của người mà không phải của anh. Thật giống như chưa từng có được hi vọng, cũng sẽ không thất vọng.
Cô thật sự hi vọng anh có thể giống như một người bình thường, biết hận, biết trách, biết phát tiết bản thân mỗi khi mình không vui, chứ không phải biến những bất hạnh này thành câu chuyện đương nhiên.
Cô hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, sau đó cong cong khóe miệng, bắt lấy tay áo cậu thiếu niên: “Lý Duy nè, cậu có rất nhiều tiền nhưng lại tiêu không hết, ngày hôm nay tôi sẽ giúp cậu tiêu một chút nhé.”
Cậu thiếu niên cúi đầu, nhìn cô gái trước mặt.
Cô đang nhìn anh cười tủm tỉm, khẽ nắm lấy tay áo anh nói phải giúp anh tiêu tiền. Thế là cái góc tối nào đó trong trái tim anh lại có chút sụp đổ, đột nhiên cảm thấy bố để lại cho anh nhiều tiền như vậy coi như cũng có chỗ dùng rồi.
…
Trương Mạn kéo tay Lý Duy đi tới khu bán đồ dùng gia đình ở trên lầu.
Sau khi đã lần nữa xác nhận Lý Duy thật sự là người có rất nhiều tiền thì cô bắt đầu điên cuồng mua mua mua, không chút lưu tình. Nhà anh lớn như vậy mà đồ dùng trong nhà chỉ có vài món, hễ bước vào nhà anh là cô lại thấy trống rỗng, trang trí cũng rất đơn giản, đồ cũng ít nữa, chẳng có không khí gia đình gì cả.
Cô dựa theo sở thích của mình chọn mấy cái gối ôm màu trắng, và một bình hoa họa tiết phục cổ được làm từ kim loại, một bộ ghế sofa màu trắng, lại chọn thêm một tấm thảm lông dê màu vàng nhạt nhìn rất có khí chất chín chắn… Rèm cửa trong nhà cũng phải thay, đen thùi, vừa nhìn là có cảm giác âm u. Còn có… đúng rồi, còn có nhà bếp, tuy rằng trước đó cô đã mua rất nhiều đồ nhưng vẫn còn rất nhiều thứ để mua đó.
Mắt thấy đồ cô mua nhiều tới nỗi hai chiếc xe mua sắm không thể chất hết, lúc này Trương Mạn mới chịu thôi.
Hai người lại đẩy xe mua sắm đến quầy tính tiền, Trương Mạn liếc nhìn hóa đơn thì có chút thẹn thùng lè lưỡi.
Hình như… đã mua hơi nhiều.
Cô nhàm chán đứng ở cửa, đợi cậu thiếu niên tính tiền, ngay lúc đang tùy tiện nhìn xung quanh để giết thời gian thì đột nhiên trông thấy một cô gái tuổi trạc bọn họ đương đứng ở cửa ra vào, vẫn luôn nhìn Lý Duy chằm chằm, ánh mắt mê ly, giống như đang xác nhận một điều gì đó.
Cô gái kia có gương mặt vô cùng xinh đẹp, chính là cái kiểu đẹp trong veo.
Mà dáng người cô ấy cũng khá cao, mắt mày tinh xảo, ăn mặc rất thời trang chứ không đơn giản, cứng nhắc như đám bạn cùng tuổi. Giữa những sóng tóc màu nâu có mấy tép được nhuộm màu xanh lục, trên người là cây đồ màu gừng có in thương hiệu, bên dưới là quần legging thể thao rất hiếm thấy ở thành phố N năm đó, và một chiếc túi xách hàng hiệu trong tay.
Trương Mạn cẩn thận nhớ lại, kiếp trước cô không quen người như vậy. Lẽ nào, là người Lý Duy quen?
Cho đến khi cô bừng tỉnh nhìn sang thì cô gái kia đã đi mất rồi.
Trương Mạn cũng không để chuyện này trong lòng, nhỡ nhận nhầm thì kì chết.
Hai người muốn đi về nhà thì không thể không gọi xe, song lại phải chia thành nhiều chuyến mới có thể chở hết đống đồ đã mua về nhà.
Lý Duy đứng ở cửa nhìn đồ đạc được chất thành ngọn núi nhỏ trong phòng khách, có chút luống cuống tay chân, nhưng cô gái trước mặt lại vô cùng vui vẻ bắt đầu bận rộn.
Trương Mạn bỏ ra một buổi tối để trang trí lại toàn bộ ngôi nhà, thành quả cuối cùng thật sự rất tốt.
Toàn bộ ngôi nhà trông ấm cúng hơn, tất cả những không gian bị bỏ trống trước kia đều đã được sử dụng một cách hợp lý, cuối cùng cũng coi như có không khí gia đình rồi. Máy tạo độ ẩm đang hoạt động, mùi hoa oải hương thoảng trong khí, vừa ngửi một hơi là cảm thấy tâm trạng thoải mái.
Trương Mạn hài lòng bẻ tay áo lên, đi một vòng quanh nhà xem có còn chỗ nào cần thay đổi hay không.
Nhà anh có diện tích rất lớn, tổng thể có ba phòng và một phòng sách, song hai phòng kia cô chưa từng đi vào. Trương Mạn mở cửa một trong hai căn phòng kia ra thì lập tức phát hiện ra căn phòng này rất to, hẳn là phòng ngủ chính.
Chính giữa bức tường đặt một chiếc giường lớn, bên cạnh còn có tủ đầu giường, bàn học và một tấm thảm lông dê hình tròn. Phía bên kia có một dãy tủ quần áo, bên cạnh tủ quần áo thậm chí còn có một chiếc bàn trang điểm đã rất xưa, bên trên không bày biện bất cứ thứ gì.
Trong phòng có một phòng tắm, ban công hướng về phía nam, Trương Mạn đẩy cửa ban công ra, đi ra ngoài ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
Y như rằng, bên trên có một giá phơi đồ làm bằng inox.
Trái tim cô căng thẳng, lập tức nhắm mắt lại, ngăn không cho bản thân suy nghĩ vè những hình ảnh kia.
Cô trở lại phòng lần nữa, sàn nhà và đồ dùng đều rất sạch sẽ, có thể thấy thường xuyên có người đến dọn dẹp.
Cậu thiếu niên thấy đi vào phòng ngủ chính đã lâu nhưng vẫn chưa ra thì cũng đi tới, dựa vào khung cửa nhìn cô.
“Đây là phòng ngủ chính, thỉnh thoảng Janet trở về từ Canada sẽ ở lại phòng này.”
Trương Mạn nghe thấy anh rất tự nhiên nói về mẹ mình, cắn cắn môi. Ánh mắt cô không ngừng phiêu diêu ra ngoài ban công.
Là nơi này sao? Nơi bắt đầu của những bất hạnh.
Lý Duy thấy cô gái trước mặt thỉnh thoảng lại nhìn về phía ban công, biểu cảm trên mặt lúc thì lo lắng lúc thì đau buồn, thế là anh đi tới, nhẹ nhàng mở cánh cửa ban công ra.
Một trận gió lạnh ập tới kích thích thần kinh anh.
Trời bên ngoài đã tối, những toà nhà cao tầng xung quanh đều lên đèn, dưới ánh đèn sáng rực có thể ngờ ngợ nhìn thấy hoa tuyết tán lạc trong không khí. Ngang dọc khắp các con phố là hình ảnh hết chiếc xe này đến chiếc xe khác chạy băng băng trên đường, dẫu có là buổi tối mùa đông thì thành phố vẫn bận rộn như cũ.
Anh vẫy tay bảo cô gái bước đến cạnh anh, rồi lại đi vào trong lấy cho cô một tấm thảm, phủ lên người cô.
“Yên tâm… năm đó ngôi nhà này không có ban công.”
Trương Mạn thở phào nhẹ nhõm, nhưng biểu cảm vẫn căng cứng như cũ.
Ngay cả khi không phải ban công này, đây cũng là ngôi nhà anh từng ở.
Chỉ cần cô nghĩ đến những giày vò và đau đớn mà anh từng trải qua lúc còn nhỏ thì trái tim lại xiết buốt. Lúc đó, phải chăng anh đã rất đau đi? Nếu không phải hàng xóm phát hiện, có lẽ anh đã bị sợi dây thừng sống động kia ghìm chết…
Cậu thiếu niên cho rằng cô không tin, im lặng một hồi, trong giọng nói mang theo hồi ức.
“Năm đó… trước khi xảy ra chuyện, gia đình tôi sống ở một nơi khác…”
Hồi ức đã chạm vào một số kí ức được anh giấu ở nơi sâu thẳm.
Thật ra anh vẫn còn một chút ấn tượng về ngày hôm đó.
Lúc đó gia đình anh sống trong một căn biệt thự xa hoa ở thành phố N, nhà hàng xóm bên cạnh có một cái bể bơi rất lớn, thỉnh thoảng mấy đứa trẻ trong tiểu khu không có chuyện gì làm sẽ ra đó chơi.
Ngày hôm đó anh cũng ra đó, cùng bơi lội, chơi té nước với mấy đứa nhóc trạc tuổi, chơi tới cả người ướt đẫm, tới là điên cuồng.
Mãi đến tối anh mới mang một thân ướt nhẹp chạy về nhà.
Sau khi tinh thần bố anh xuất hiện vấn đề, có một khoảng thời gian dài ông không đi làm, nói với bên ngoài là ở nhà dưỡng bệnh. Bởi vì tuổi còn nhỏ nên anh không biết cái gì gọi là bệnh tâm thần, trông thấy ông vừa cười vừa khóc thì cho rằng người lớn đều như vậy.
Anh vui vẻ bước vào cửa, đang tính đi thay quần áo thì đụng phải bố mình mở cửa đi ra, lại đương lúc tinh thần ông không tỉnh táo.
Thật ra có một số chi tiết anh không hề nhớ rõ, chỉ nhớ ông đã rất dùng sức bế xốc anh lên, sau đó đi ra ban công lớn ở tầng một của biệt thự.
Anh giẫy không thoát hơn nữa còn bị ôm túm đến đau, thế là anh khóc ré lên nhưng ông làm như không biết, lẩm bẩm làu bàu cái gì đó: “Bị ướt mà không được hong khô sẽ cảm lạnh, sẽ sinh bệnh rồi chết…” thế là ông cầm lấy sợi dây thừng treo trên giá phơi ở ngoài ban công.
Ông thắt sợi dây thừng thành cái nút lớn rồi buộc vào cổ anh, bất thình lình bố buông cánh tay đang giữ anh ra, rồi xoay người đi vào phòng khách. Hai chân anh bắt đầu vùng vẫy, muốn hét lên nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, trọng lượng cơ thể khiến sợi dây thừng càng thít chặt cổ anh hơn.
Cái cảm giác khó chịu do nghẹt thở, cảm giác cả người co giật vì đau đớn, cảm giác ý thức đang dần dần trôi xa, coi như chuyện đã qua rất lâu nhưng anh vẫn không tài nào quên.
Con người trước khi chết vẫn sẽ có ý thức, đó là tuyệt vọng.
Tuyệt vọng tới nỗi chỉ cần nhớ lại là không thể thở nổi, như thể vẫn luôn có một sợi dây thừng đang thít chặt cổ anh.
Mặc dù năm đó anh còn rất nhỏ, nhưng thứ cảm giác ngập tràn tuyệt vọng ấy dường như đã khắc sâu trong xương anh.
Nhiều năm như vậy song vẫn không thể quên được.
Lý Duy không cầm được đưa tay lên, sờ sờ cổ mình.
Dường như hôm nay đã không còn khó chịu khi nhớ lại, tựa hồ sợi dây thừng kết thúc vận mệnh đã chịu buông tha anh.
Lẽ nào là vì có cô ở đây?
Anh nhìn cô gái trước mặt vẫn luôn mặt ủ mày chau như cũ, bước tới, mỉm cười và chạm vào tóc cô.
Có một số việc, càng làm nhiều sẽ càng thành thạo.
“Khi đó tôi rất nhỏ, chuyện kia, tôi đã không thể nhớ rõ nữa.”
“Cậu không cần lo lắng.”