Hà Tư Ly nhìn anh. Cô ấy ngẫm nghĩ mình chưa từng gặp người này, nhưng cô bỗng nhớ ra anh là một người học siêu giỏi trong trường, tuy vậy cô lại quên mất anh tên gì. Anh trông rất khôi ngô, gò má như được chạm khắc, bốn cao ba thấp, là tỉ lệ mà giáo viên mỹ thuật thích nhất. Là một người tốt.
Đột nhiên “rốp”, khe nhỏ nứt ra thêm năm centimet.
Trần Nhung dùng ống tay áo lau mồ hôi trên mặt, nói: “Cậu thử xem, có thể cong chân lại rồi rút ra được không.”
Chân Hà Tư Ly hơi tê rần. Cô ấy nhẹ nhàng cử động mắt cá chân, ngón chân bị kẹt bên trong đã lách được ra ngoài. Cô ấy nhấc chân ra, nhưng không đúng với góc độ lúc cô ấy bị vướng vào nên mu bàn chân bị kẹt lại.
Anh lại nạy miệng hố.
Sau vài lần thử, cuối cùng cô ấy cũng có thể rút chân ra. Một ít máu rỉ ra và thấm vào chiếc vớ trắng.
Trần Nhung hỏi: “Nhóm hậu cần của cậu đâu rồi?”
“Chúng mình lạc nhau rồi.” Thật ra không phải vậy, do tự cô ấy độc lai độc vãng thôi.
“Mình tìm lính hậu cần đến giúp cậu nhé. Họ có hòm thuốc, cậu phải xử lý vết thương này trước đi đã.”
“Cảm ơn.”
“Đừng khách sáo.”
Hà Tư Ly đứng lên, kiễng chân: “Mình không thích thiếu nợ người khác.”
Trần Nhung mỉm cười: “Đây chỉ là sự giúp đỡ giữa bạn bè với nhau thôi.”
Cô ấy cầm súng lên. Tuy nhiên, lần này, họng súng nhắm vào chính cô ấy: “Cậu bị bắn chết chỉ vì cậu có lòng thương cảm, mình trả lại tấm lòng này cho cậu nhé.” Cô ấy bắn vào mình.
*
Thời gian thừa lại của trận chiến không còn nhiều lắm. Trần Nhung không biết nên tìm Nghê Yến Quy ở đâu, bởi vậy anh đành phải tha thẩn trong rừng cây.
Các học sinh bắt đầu tụm năm tụm ba tán gẫu. Thay vào đó, những bạn đang liều mạng tại chiến trường chợt trở thành kẻ ngoại tộc.
Trần Nhung tắt máy bộ đàm, cách xa nhóm người.
Cùng lúc ấy, anh cảm nhận được có ai đó đang đi theo mình. Thiết bị của anh đã mất hiệu lực, và anh trở thành một người không còn giá trị trong nhiệm vụ lần này. Anh đột nhiên thay đổi hướng đi, đến nơi vắng vẻ hơn.
Trong sự tĩnh lặng có tiếng người xen lẫn tiếng súng nổ.
Đi được một đoạn, xung quanh toàn là rừng cây xanh um. Anh dừng lại, đột ngột quay đầu.
Người lén lút theo dõi đằng sau anh lập tức dừng bước.
“Tình cờ quá.” Anh biết là cô.
Nghê Yến Quy vội đứng thẳng. Cô tình cờ nhìn thấy anh, không ngờ hai người lại đang ở cùng một trận đấu đối kháng. Hình bóng anh vừa lướt qua khu rừng thì cô đã mau chóng đuổi theo. Anh mặc áo vàng, vả lại đèn cũng bị tắt rồi. Cô không bất ngờ rằng nếu anh chàng mọt sách ngốc nghếch này sẽ luôn là mục tiêu đầu tiên của người khác khi đi đến bất cứ đâu.
Cô cảm thấy như thể hai người đã lâu không gặp. Anh đen hơn so với lần cuối cùng cô gặp anh, đương nhiên anh điển trai và khôi ngô hơn.
“Tình cờ nhỉ.” Cô tò mò hỏi: “Không phải cậu là thủ lĩnh sơn trại sao? Sao lại đi ra đây?” Cô nghĩ chỉ có kiểu đội viên thích tấn công như Chu Phong Vũ mới đi du kích khắp nơi.
Trần Nhung bất đắc dĩ nói: “Kế hoạch tác chiến của đội bọn mình là đi lung tung thông đường mà. Mình không biết phải đi đâu nên đi đây đó chút thôi. Nếu là trước kia, mình sẽ không dám vào núi lớn đâu. Nhưng ở đây là căn cứ, mình chỉ muốn thưởng thức phong cảnh rừng núi thôi. Nếu không, sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, không biết đến bao giờ mình mới cảm nhận được thiên nhiên nữa đây.”
Cô cười bước lên, hàm răng trắng sáng. “Huấn luyện ổn không? Có vất vả lắm không vậy?”
“Những bài huấn luyện của huấn luyện viên Mao đã nâng cao phẩm chất cá nhân của mình, mình cảm thấy mười ngày huấn luyện này cũng ổn.” Trần Nhung xé áo ba lỗ của mình xuống: “Đúng là thua hơi thảm.”
“Liên quan gì đâu, mọi người chỉ chơi vui thôi. Cậu không thấy mấy bạn “cúp cua” kia à. Mọi người đang ngồi trên cỏ ba hoa chích chòe trông hệt như thắng trận rồi ấy.”
Anh nhìn thấy đèn trên áo ba lỗ của cô đang sáng. “May mà cậu không bị bắn chết.”
Cô không ngại nữ mạnh nam yếu, nhưng nếu cô quá dũng mãnh, anh sẽ tự ti mất. Cô nói: “Ồ, thật ra mình không ra ngoài, cứ trốn ở đây miết thôi.”
Trần Nhung kinh ngạc hỏi: “Cậu trốn à?”
“Ừ. Mình là đội hậu cần, trước cuộc tấn công quá hỗn loạn, bọn mình phải theo ra chiến trường giết địch luôn. Nghe nói, đội vàng có một nhân vật rất lợi hại, khiêu chiến với bọn mình trên mọi mặt trận luôn. Đội hậu cần cũng không an toàn, nhiều bạn bị hy sinh lắm. Mình không đánh lại họ, với lại sợ mình thành gánh nặng nên đành phải trốn ở đây đó.” Cô bịa ra lý do, nói mình là gánh nặng. Cô thỉnh thoảng cau mày, rồi cắn môi, dùng những cử chỉ nhỏ để bù thêm vào phần thiếu sót trong ngôn từ.
Trần Nhung đồng ý với cô, gật đầu: “Đội của bọn mình có người trong câu lạc bộ boxing, chính là cô gái đã đoạt giải mà huấn luyện viên Mao nói. Chiến tích huy hoàng.”
“Mình ghi nhớ những gì cậu từng nói, không theo gây hấn với họ. Nhưng nếu mình gặp phải cô ấy, nhất định sẽ bị bắn chết cho coi.” Cô tạm ngừng: “Không phải mình bất tài đâu, mà tại… mình sợ cảnh mưa bom bão đạn đó.”
“Không sao.” Trần Nhung an ủi cô: “Ở đây rất an toàn, cậu sẽ an toàn đến cuối cùng mà.”
“Hai ngày trước, lúc vừa bắt đầu huấn luyện bắn súng ấy, mình sợ muốn chết luôn.” Nghê Yến Quy vuốt ngực: “Phát súng đầu tiên mình bắn không trúng bia. May mà huấn luyện viên nói không tính vào học phần, không thì thành tích huấn luyện quân sự của mình sẽ không đủ điểm. Mình bắn cao lắm được bảy điểm à.”
Trần Nhung nhìn cô. Cô không trang điểm trong lúc huấn luyện quân sự. Cô ngước mặt lên làm lộ ra đôi mắt hẹp dài. Lúc nói dối, đồng tử cứ láo liên trông vô cùng sinh động. Đúng là con tiểu yêu tinh trong núi mà. “Trước khi đến, mình cũng lo lắng thành tích huấn luyện quân sự lắm. Vậy nên, mình đã bỏ công đi hỏi vài đàn anh khóa trên. Họ nói không rớt huấn luyện quân sự được đâu. Bốn bỏ năm lên, huấn luyện viên nhất định sẽ cho sáu mươi điểm.”
“Vậy thì tốt quá.” Mắt Nghê Yến Quy rưng rưng: “Chúng ta cùng ở đây chờ chiến tranh kết thúc nha, được không?”
“Được, vậy mình sẽ ở cùng với cậu.”
Đúng lúc ấy, bộ đàm đột nhiên vang lên.
Lâm Tu cắn răng nghiến lợi: “Cậu chạy đâu rồi?”
Nghê Yến Quy hoảng hồn, sợ Lâm Tu tiết lộ điều gì đó, cô bèn lập tức ngắt máy. Cô nói: “Chẳng hiểu sao, bạn nào lên kênh cũng hung dữ hết á.”
Người giải thích là Trần Nhung: “Hiếm khi đánh thực chiến kiểu này nên chắc mọi người sung sức hơn hẳn.”
Cô thở dài: “Vừa tiếp xúc với máy bộ đàm là tai mình ù đi. Mình là người yêu hòa bình mà.”
Trần Nhung phụ họa: “Mình cũng vậy.”
“Nghe thấy tiếng súng là mình cực kỳ sợ luôn.”
“Mình cũng vậy.”
Vừa dứt lời, nơi xa lại vang lên tiếng “đoàng đoàng đoàng đoàng”.
Nghê Yến Quy co người, hai tay bịt tai, khẽ hô lên: “Trời ơi, đáng sợ quá.”
“Đoàng”, lại thêm một tiếng nữa.
Cô thừa cơ dựa vào anh, cúi đầu, rụt cổ.
Trần Nhung giơ tay che tai cô: “Không nghe sẽ không sợ nè.”
Cô ngẩng đầu. Anh đen hơn cô đôi chút, nước da làm giảm bớt sức sống của anh, nhưng anh vẫn dịu dàng như mọi lần. Cô không kiềm lòng được, gọi anh: “Trần Nhung.”
“Ừ.”
Cô tỏ vẻ đáng thương: “Cậu sẽ không cảm thấy mình quá nhát gan, quá yếu đuối chứ?”
Anh cười lắc đầu: “Không đâu.”
“Nhưng mà… Mình nghĩ con gái phải dũng cảm một chút, thế mới đáng yêu.”
“Cậu rất đáng yêu mà.”
“Thật hả?”
Anh trịnh trọng đáp: “Thật.”
Cô ngước mắt, khiến vẻ quyến rũ hiện ra: “Vậy có phải mình rất lương thiện không?”
Trần Nhung nghe ra ẩn ý trong lời cô, bèn im lặng hồi lâu.
Cô thúc giục: “Sao cậu không trả lời? Mình rất hạnh phúc khi giúp đỡ người khác đó.”
“Ừ.” Anh kề sát vào tai cô, thả lỏng bàn tay: “Rất lương thiện và đáng yêu.”
Cùng lúc đó, tiếng súng giao chiến và tiếng hò hét vang lên. Không sao cả, cô chỉ xem những thứ đó là tiếng pháo kỷ niệm cho khung cảnh giữa cô và Trần Nhung thôi.
Anh nói: “Mình rất thích.”