Diệp Phàm từ lúc còn nhỏ đã bắt đầu học theo cha mẹ ăn Tích Cốc Đan, hơn hơn hai mươi năm đã bỏ lỡ không biết bao nhiêu mỹ thực, sau đó tới địa cầu rồi, một chuỗi hồ lô đường cũng có thể làm Diệp Phàm phi thường thỏa mãn.
Diệp Phàm không có cảm nhận được tâm tình của Viên đại sư, chỉ là có chút buồn bực: “Tại sao không có ai tới!”
Viên đại sư thở dài: “Đầu năm nay sinh ý đều không dễ làm, đâu đâu cũng phản đối phong kiến mê tín, sau đó cạnh tranh nội bộ cũng kịch liệt, cái gì mà chiêm tinh, mà bài Tarot, lung tung rối loạn, làm cũng không đến nơi đến chốn!”
Diệp Phàm: “……”
……
“Phù này vẽ rất đẹp a!” Một đôi thanh niên nam nữ đi tới.
Nữ nhân vừa nhìn đã biết là người yêu thích huyền học, trêи tay mang một chuỗi phật châu, trêи cổ treo một khối ngọc bội trừ tà.
“Phù của ngươi bán bao nhiêu loại?” Nữ nhân hỏi.
“Có hai loại, phù bình an cùng phòng bệnh phù.” Diệp Phàm thầm nghĩ: Tu vi của hắn quá thấp, hiện tại chỉ có thể vẽ loại phù đơn giản nhất, chờ đến khi tu vi cao hơn một ít, các loại phù cái nào cũng có thể vẽ.
(dreamhouse2255)
“Phù bình an bao nhiêu tiền?”
“Ba vạn.” Diệp Phàm không cần nghĩ ngợi mở miệng đáp.
Trêи mặt nam nhân dâng lên mấy phần phẫn nộ, “Bệnh tâm thần, Viện Viện, chúng ta không cần phù của hắn.”
Nữ nhân lưu luyến nhìn quầy hàng của Diệp Phàm một cái, sau đó theo chân nam nhân rời đi.
“Huynh đệ, ba vạn một lá phù sao?” Viên đại sư trợn mắt há hốc mồm nhìn Diệp Phàm hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng, ba vạn một lá.”
“Ngươi đúng là dám ra giá!” Viên đại sư lắc đầu than thở.
Trong lòng Diệp Phàm không cho là đúng:”Ba vạn đã là giá cả tiện nghi.”
Vì vẽ đám phù này hắn sắp phải mệt chết, mỗi lần vẽ xong, sức lực đều có cảm giác như bị rút sạch, hắn vẽ vất vả như vậy, bán ba vạn đã là không cần trả thêm tiền công. Hắn là ai chứ! Thái tử Bích Vân Tông, tu tiên vạn sự thông, thân phận cao quý như vậy, một lá phù bán ba vạn còn quý sao? Người này không có mắt nhìn, cặn bã!
Diệp Phàm ở dưới cầu vượt, qua một buổi trưa, gặp bốn người tới hỏi mua.
Hai người đầu là đôi tình lữ trước đó, hỏi xong mắng hắn là bệnh tâm thần.
Sau đó là một cụ ông, hỏi xong liền thấm thía quở trách hắn một hồi, “Tiểu tử, làm người vẫn nên thành thật một chút, hãm hại lừa gạt không phải là con đường tốt.” Cụ ông nói xong liền chắp tay rời đi, vừa đi còn vừa cảm thán thói đời ngày sau nhân tâm lụi bại.
Người thứ tư là một thanh niên, nói phù hắn bán chủng loại quá ít, quá đơn điệu, nếu có nguồn cung cấp tiện nghi có thể liên lạc.
Rốt cuộc Diệp Phàm cũng nghênh đón khách nhân thứ năm, thứ sáu: một tiểu shota, một tiểu loli.
Diệp Phàm nhìn tiểu shota một cái, thầm nghĩ: Nhỏ như vậy đã bắt đầu tán gái, toàn học thứ không tốt!
(dreamhouse2255)
……….
*Hồ lô đường: (dù ai cũng biết rồi nhưng tui vẫn muốn tự thỏa mãn tâm hồn ăn uống một chút (º﹃º))